Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 200: Cảm giác thế nào? (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:12:30
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ừ”.

Bộ Tích Hoan , ánh mắt quyến luyến đắm đuối, đợi nàng trả lời.

Nàng đáp: "Ngài... bất lực ?".

Nến đỏ tỏa ánh vàng ấm áp, màn trướng buông mềm. Đêm xuân đáng lẽ nên là lúc tình ý nồng nàn nhất, mà bao quyến luyến dâng lên hóa thành hư .

Mái tóc đen rũ xuống, che khuất một nửa gương mặt nam tử. Giữa ánh sáng mờ ảo, đường nét nơi chân mày càng thêm lạnh lẽo. Trong đôi mắt sâu thẳm dường như những vì băng giá đang vụt sáng, khiến cảm giác bất cứ lúc nào cũng thể nổi ý g.i.ế.c .

Thiếu nữ mặt da trắng như ngọc, môi hồng má phấn, là mỹ nhân hiếm đời. Thế nhưng đôi mắt trong veo lúc chẳng hề chút ý vị phong nguyệt nào. Nàng khẽ nhíu mày, rõ ràng đang mải suy nghĩ một chuyện khác.

Nàng hỏi: "Ngài thể, tại Thái Hoàng Thái hậu dám ban Liễu phi cho ngài? Chẳng lẽ sợ ngài phát hiện nàng tấm bích?".

Hoàng gia coi trọng nhất là thể diện, đế vương quyền lực thấp cũng là đế vương, chuyện bại lộ, Thái Hoàng Thái hậu và đế vương đều mất mặt. Chuyện tổn hại cả đôi đường như , Thái Hoàng Thái hậu sẽ ?

Liễu phi ban cho Bộ Tích Hoan, rốt cuộc là vì nguyên do gì?

Mộ Thanh cau mày suy nghĩ. Bộ Tích Hoan lật xuống, lười biếng ở bên ngoài giường, chống khuỷu tay chống cằm nàng, đợi nàng.

Mộ Thanh nghĩ lâu, cuối cùng cảm thấy manh mối quá ít, nhất thời lời giải, lúc mới nhớ đến Bộ Tích Hoan. Nàng đầu sang, một lúc, hỏi:

"Ngài giận ?".

"Ta nên giận ?".

"Ngài nên vui mừng”.

"Ồ?".

"Đêm đó mở quan tài nghiệm thi Liễu phi, phán ngài bất lực, ngài từng tức giận phất tay áo bỏ . Ta tưởng ngài giận vì thấu bệnh kín, đêm nay mới phán sai. Đã là hiểu lầm giải tỏa, ngài vui mừng?".

Bộ Tích Hoan cúi đầu, vai rung nhẹ, giọng trầm thấp.

Ừ, đúng là phong cách tư duy của nàng.

Hắn giận nàng chuyện , chỉ giận nàng hiểu phong tình như , cũng chẳng chọn lúc. rõ, chỉ chống cằm nàng, hỏi:

"Vậy... nàng vui mừng ?".

Đã tâm ý bên nàng, sớm giác ngộ chịu đựng sự hiểu phong tình của nàng. Bởi vì nàng xưa nay vẫn , mà cũng sớm . Hắn luôn giận nàng vì chuyện , luôn cố gắng nghĩ theo hướng , phát hiện điểm của nàng.

Nàng đây vẫn tưởng bất lực, những ngày vẫn nguyện cận với , đời mấy nữ t.ử chuyện ? Nếu nàng tưởng bệnh mà chê, nên vui mừng.

Vậy bây giờ bất lực, nàng vui mừng ?

"Có bệnh cũng , kỳ thị bệnh kín, nhưng khỏe mạnh đương nhiên hơn bệnh”. Mộ Thanh đáp, thẳng kiêng dè.

Chuyện khuê phòng bí mật thế , cũng chỉ nàng dám thẳng. sự thẳng thắn của nàng khiến đôi mắt bừng sáng rực rỡ. Bộ Tích Hoan nhếch môi , nụ lan tràn sâu thẳm, vui sướng say lòng. Hắn ngay, nàng là hiếm thế gian ...

vui mừng một lúc, ý trong mắt bỗng đậm hơn, hỏi: "Thanh Thanh, nàng chẳng lẽ lãnh cảm?".

Lãnh cảm? Mộ Thanh sững sờ.

Chỉ trong lúc ngẩn ngơ , Bộ Tích Hoan bất ngờ kéo đai áo của nàng, trong màn chợt thấy ánh trăng Giang Nam, một đường cong thanh tú dịu dàng.

Vai Mộ Thanh lạnh toát, cơn giận nổi lên, bỗng cảm thấy vai đau nhói. Cái đau đó, lạnh thấu xương tủy, cũng nóng thấu xương tủy, chỉ cảm thấy con cá chui trong , ngứa đến mức nàng kìm run rẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-200-cam-giac-the-nao-2.html.]

Cái run rẩy ánh trăng mờ ảo đó khẽ vai nàng, mơ hồ : "Ừm, xem lãnh cảm”.

"Bộ Tích Hoan!”.

Nàng giận dữ quát lên, nhưng giọng mất vẻ lạnh lùng cứng rắn thường ngày, thêm vài phần mềm mại.

"Ừ”.

Hắn mơ hồ đáp một tiếng. Vốn chỉ định trêu nàng một chút thôi, ngờ nếm thử hương vị quá tuyệt, như tuyết đầu mùa tan trong miệng, kìm hôn sâu hơn.

Mộ Thanh nên đẩy . Thế nhưng nàng mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào. Vai cắn, nàng thấy ngứa. Hõm cổ hôn, nàng cũng thấy ngứa. Ngay cả khi mái tóc đen của lướt qua gò má, cảm giác tê ngứa vẫn lan khắp . Cơn ngứa như thấm tận xương tủy, khiến nàng đến cả cử động cũng trở nên khó khăn.

Trong lúc mơ màng, nàng chỉ ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt . Không nồng, cũng gắt. Là một mùi hương tự nhiên. Mùi hương khiến nàng bất giác nhớ đến những ngày ở hành cung.

Khi đó trong cung thường đốt đèn mỡ lan, còn điện Càn Phương quanh năm phảng phất mùi cam tùng thanh nhạt. Hương vị đắng, lạnh, nhưng dễ nhận . Bộ Tích Hoan ở đó lâu ngày, cũng nhiễm mùi hương .

Trước đây nàng từng để ý. Giờ phút , rõ ràng còn mùi cam tùng, mà nàng nhớ đến nó.

Cam tùng loại hương liệu giới quyền quý đặc biệt ưa chuộng. Những gia tộc phú quý thường dùng long diên hương, ô trầm hoặc già nam — những thứ quý giá dễ thể hiện phận. Cam tùng thì khác. Mùi hương thanh đạm, mang vị thuốc, khó tạo cảm giác xa hoa.

Mộ Thanh chợt nhớ đến công dụng của nó. Cam tùng tác dụng hành khí, giảm đau. Một ý nghĩ bất ngờ hiện lên trong đầu nàng. Bộ Tích Hoan quanh năm dùng loại hương ... Lẽ nào trong vẫn luôn bệnh?

Những suy nghĩ chỉ thoáng qua, trong màn tối tăm, ánh nến chiếu lên màn trướng, mắt như đèn kéo quân lướt qua, hành cung, bờ suối, đêm hôm ...

Nàng nhớ Bộ Tích Hoan dậy lúc nào, chỉ nhớ khi dậy : "Lần đừng chuyện bất lực nữa, nam t.ử đời nổi lời ”.

Hắn xuống giường, nàng thật lâu, như khắc sâu dáng vẻ của nàng lúc tâm trí, đó khoác áo bào ngoài: "Ngủ , hôm nay nghiệm thương, thẩm án cũng mệt ”.

Mộ Thanh thấy màn trướng buông xuống, một lát tiếng cửa phòng đóng mở, Bộ Tích Hoan thật .

Bên ngoài, nam t.ử khoác áo bào, vạt áo nửa mở, gió thu nổi lên, tóc đen khẽ bay, tôn lên vẻ ung dung, cao quý.

Bộ Tích Hoan chắp tay ánh trăng mờ ảo Tây Bắc, hỏi: "Thế nào?".

Nguyệt Sát quỳ xuống : "Bẩm Chủ thượng, Ngô Chính khai, Nguyên Tu giam lỏng trong phủ, cũng phái binh tướng vây quanh quân Thanh Châu trong thành Gia Lan, giam lỏng”.

Bộ Tích Hoan lạnh một tiếng: "Nguyên Tu g.i.ế.c địch như thần, đối với chuyện nhà rốt cuộc vẫn mềm lòng”.

Giam lỏng Ngô Chính, chỉ thể nhất thời, thể đời, sớm muộn gì cũng thả. Chỉ cần thả , chuyện nghiệm thương, thẩm án sẽ báo cho Thái Hoàng Thái hậu và Nguyên gia, bọn họ cuối cùng cũng sẽ . Hắn gánh chuyện Nguyên Duệ đầu độc, tuy là vì nghĩ cho nàng, ý bảo vệ nàng, nhưng rốt cuộc vẫn chuyện nhà liên lụy.

"Ý của Chủ thượng là?".

"Đợi Nguyên Tu thả , khỏi Tây Bắc, g.i.ế.c!”.

Hôm Mộ Thanh vốn định về thành Thạch Quan, sáng sớm dậy muộn. Chuyện đều trách Bộ Tích Hoan. Đêm qua khi , nàng thấy y phục xộc xệch, đêm đó chút mất ngủ.

Dùng xong bữa sáng, nàng về đến thành Thạch Quan thì gần trưa.

Những ngày nàng xuất quan thảo nguyên, doanh phòng Quân hầu đổi thành phủ Trung Lang tướng. Võ chức thấp nhất trong quân thể mở phủ ở riêng, tuy phủ nhỏ nhưng cũng hơn doanh phòng nhiều. Nguyệt Sát cùng Mộ Thanh trở về, mở cửa, Nguyệt Sát liền chắn nàng .

Sau cánh cửa, một luồng hàn quang đ.â.m tới. Mặt trời buổi trưa mùa thu Tây Bắc vẫn thiêu đốt , nhưng luồng hàn quang đó lạnh hơn cả bão tuyết, quét ngang mắt Nguyệt Sát, nhắm thẳng đôi mắt . Khi Nguyệt Sát đẩy Mộ Thanh liền ngửa , luồng hàn quang đó quét trung, nhưng một luồng hàn quang khác đ.â.m tới, từ lên, đ.â.m thẳng yết hầu Nguyệt Sát đang lộ do ngửa .

Nguyệt Sát hừ lạnh, tránh nữa, cách yết hầu ba tấc, hai ngón tay nhanh như chớp kẹp chặt , hàn quang vụn vỡ. Chỉ "keng" một tiếng, ánh sáng vỡ vụn b.ắ.n , ghim cửa, một luồng ánh sáng khác chắn ngang, ép yết hầu kẻ ám sát.

"Hai chiêu”. Nguyệt Sát : "Chưa đủ ba chiêu, đạt”.

"Đạt cái con khỉ”.

Lưu Hắc T.ử nửa con d.a.o găm gãy ép yết hầu, gân cổ mắng: "Ngươi khi đảm bảo thế nào? Tướng quân thương ?".

Loading...