Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 201: Nàng có vui không?
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:23
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyệt Sát kịp trả lời, Lưu Hắc T.ử hét lên với Thạch Đại Hải: "Thạch đại ca, lên ”.
Thạch Đại Hải ném một cái búa sắt tới, Nguyệt Sát buông Lưu Hắc T.ử , né sang một bên. Búa đinh rơi "bộp" xuống đất, bụi vàng mù mịt. Nguyệt Sát nheo mắt cảm thấy kình phong ập đến, Thạch Đại Hải vung búa đinh lao tới. Nguyệt Sát chẳng thèm , lách né tránh, ngáng chân một cái. Chỉ "bịch" một tiếng, Thạch Đại Hải cùng chiếc búa ngã sấp mặt xuống đất.
"Hai chiêu, đạt”.
"Phì phì!”.
Thạch Đại Hải nhổ một mớ đất cát từ trong mồm, mắng hệt như Lưu Hắc Tử: "Trước khi ngươi đảm bảo thế nào? Tướng quân thương ?".
Lưu Hắc T.ử đỡ Thạch Đại Hải dậy, hỏi: "Thạch đại ca, chẳng bàn là cùng đ.á.n.h ? Sao để một tay, còn ?".
Thạch Đại Hải : "Hai đ.á.n.h một, quang minh chính đại chút nào”.
"Hả?".
Lưu Hắc T.ử ngớ : "Chúng báo thù cho tướng quân, chứ tìm luận bàn võ nghệ . Đánh thì cùng lên chứ?".
"Ngu xuẩn!”.
Nguyệt Sát lạnh lùng mắng, mắng Lưu Hắc Tử, mà là mắng Thạch Đại Hải.
"Đạo của binh, bảo vệ chủ nhân là hết. Minh đao ám tiễn, từ thủ đoạn, mới là đạo hộ vệ. Trên chiến trường g.i.ế.c địch, liều mạng mà sống, ai còn sống thì đó thắng. Ngươi tưởng là tỷ võ lôi đài, đến điểm là dừng chắc? Học võ kiểu , thà mãi võ đầu đường còn hơn”.
Thạch Đại Hải đỏ mặt tía tai, gân cổ cãi: "Ngươi tưởng lên chiến trường còn câu nệ thế ? Nếu Hắc T.ử đang đối phó , nương tay ? Đã đập c.h.ế.t ngươi từ lâu ”.
"Cho nên mới ngươi ngu xuẩn. Chẳng lẽ ngươi tưởng dựa sức hai các ngươi, đ.á.n.h lén là thể thương?". Nguyệt Sát lạnh lùng quát.
Thạch Đại Hải nghẹn lời, gì nữa. Hắn thừa nhận, thực và Hắc T.ử chia hành động chỉ là xem bản lĩnh luyện tập mấy ngày nay thế nào, kết quả hai chiêu đ.á.n.h bại.
"Cung nghênh tướng quân!”.
Lúc , Hàn Kỳ Sơ nãy giờ vẫn ở cửa mới chắp tay hành lễ.
"Tướng quân!”.
Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải lúc mới nhớ hành lễ với Mộ Thanh. Hai quan sát nàng từ xuống , đều : "Gầy !”.
Mộ Thanh nhạt: "Vào phủ !”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-201-nang-co-vui-khong.html.]
Hàn Kỳ Sơ tránh sang một bên, Mộ Thanh phủ, Nguyệt Sát theo , Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải nhặt binh khí lên mới theo .
"Ngươi thực sự cảm thấy bọn họ đạt?". Mộ Thanh hỏi Nguyệt Sát.
Nàng hơn hai mươi ngày, thủ hai tiến bộ hơn nhiều so với . Vừa mở cửa, Lưu Hắc T.ử mà thể tính toán khi Nguyệt Sát ngửa , cổ họng ắt lộ , nên chuẩn sẵn một con d.a.o găm khác đ.â.m t.ử huyệt. Nàng nhớ khi xuất quan, Lưu Hắc T.ử tập dùng d.a.o găm một tay, chứ hai tay. Vừa dùng tay trái ám sát, tay gọn gàng, mấy ngày nay chắc khổ luyện ít. Một thiếu niên bẽn lẽn xuất từ làng chài Giang Nam, chịu khó chịu khổ, chịu dùng cái đầu, ắt nên chuyện lớn.
Thạch Đại Hải cũng , tính tình thật thà, quang minh lạc, trượng nghĩa hơn . Vừa tay cùng Lưu Hắc T.ử vẻ ngây thơ, nhưng cú ném búa Nguyệt Sát ném bừa. Nhìn thì như ném bừa vì giận dỗi, thực chất là nhắm con đường đất vàng mặt Nguyệt Sát, mượn bụi mù mịt để xông tới tấn công.
Chưa đầy một tháng mà hai tiến bộ lớn như , theo nàng thấy là hiếm .
"Chưa đủ ba chiêu, đạt”. Nguyệt Sát ngẩng cao đầu, mặt lạnh tanh, kiên quyết giữ tiêu chuẩn.
"Cứng nhắc!”.
Có câu “Chủ nào tớ nấy”, chẳng giống chủ t.ử , giống ai?
Mộ Thanh nghĩ thầm, bước chính sảnh. Nguyệt Sát lườm nàng một cái từ phía , thấy trời thu nắng , áo bào tướng quân trắng như tuyết, vạt áo bay trong gió. Gió tạt mặt, Nguyệt Sát nheo mắt.
Cứng nhắc? Hắn giúp nàng huấn luyện binh, nàng bảo cứng nhắc? Cái gọi là nghiêm khắc. Đồ nữ nhân c.h.ế.t tiệt.
Mộ Thanh về phủ tướng quân ở thành Thạch Quan nghỉ ngơi vài ngày. Trong những ngày nàng nghỉ ngơi, tin chiến thắng từ biên quan liên tục báo về.
Ngày hai mươi hai tháng Mười, Hô Diên Hạo g.i.ế.c mười tám dũng sĩ trướng lão Địch Vương, lập đội dũng sĩ bộ tộc mới, tự xưng Địch Vương.
Ngày hai mươi lăm tháng Mười, quân Lặc Đan liên kết ba bộ tộc Nhung, Ô Na, Nguyệt Thị tấn công bộ tộc Địch, lấy cớ trả thù Địch Vương thấy c.h.ế.t cứu, khiến ba vạn liên quân g.i.ế.c lúc lão Địch Vương bệnh nặng. Hô Diên Hạo chuẩn sẵn, ba lộ dũng sĩ dẫn vương quân tập kích bất ngờ tại trướng của Nhung, Ô Na và Nguyệt Thị. Ba bộ tộc tin rút về cứu vương trướng, quân Lặc Đan và quân Địch kịch chiến ở phía nam thảo nguyên. Hô Diên Hạo g.i.ế.c ba dũng sĩ Lặc Đan, đường tàn quân Lặc Đan tháo chạy, Lỗ Đại bất ngờ dẫn quân Tây Bắc bao vây, tiêu diệt bộ. Cùng ngày, quân Nhung, Ô Na và Nguyệt Thị rút về cứu vương trướng, cùng với ba lộ vương quân của Hô Diên Hạo cũng quân Tây Bắc phục kích, tổn thất nặng nề.
Ngày ba mươi tháng Mười, Nguyên Tu đích dẫn quân Tây Bắc tiến thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc, tấn công bộ tộc Địch. Các bộ tộc khác án binh bất động. Hai quân giao chiến năm ngày, lớn nhỏ mười mấy trận, thương vong ngang .
Ngày ba tháng Mười một, tuyết rơi trận đầu tiên ngoài quan ngoại, thảo nguyên ngàn dặm trắng xóa một đêm. Mùa đông lạnh giá ngoài quan ải g.i.ế.c dao, quá ba ngày sẽ phong quan. Đại quân khó đóng trại, Nguyên Tu hạ lệnh nhổ trại về quan. Đêm đến quân Địch tập kích, đại quân hỗn loạn, Nguyên Tu dẫn quân bỏ trại chạy về phía nội quan. Quân Địch truy đuổi, dẫn đại mạc. Rạng sáng, một tiếng nổ lớn kinh động đại mạc, địa cung nổ tung, quân Địch dụ đến gần địa cung đa phần rơi xuống hố, gần vạn tuẫn táng theo Đại đế Xiêm Lan.
Ngày tháng Mười một, Nguyên Tu dẫn quân Tây Bắc về thành Gia Lan. Bộ Tích Hoan khao thưởng biên quân, trưa thiết yến chiêu đãi các tướng lĩnh trong quân tại phủ Võ Vệ tướng quân thành Thạch Quan.
Chính sảnh phủ Võ Vệ tướng quân rộng hai gian, rèm bằng lông lạc đà dầy dặn che từng cơn gió lạnh ngoài sân.
Mộ Thanh giậm chân bậc thềm phòng, mới vén rèm bước . Giữa sảnh đốt lò than, rèm vén lên, gió tuyết ùa , ánh mặt trời lạnh lẽo chói mắt . Thiếu niên khoác áo choàng trắng như tuyết, vài bông tuyết còn đọng vai. Trong phòng tối hơn rõ dung mạo thiếu niên, chỉ thấy một sương tuyết, thanh cao cô độc giữa nhân gian.
________________________________________