Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 202: Chọc tức Lỗ Đại

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:24
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng quét mắt quanh sảnh, hành lễ: "Đại tướng quân, lão tướng quân, các vị tướng quân”.

Phần lớn tướng lĩnh trong quân đều đến. Mộ Thanh tuy ở ngay trong thành Thạch Quan nhưng nhận tin muộn nên đến trễ một chút.

Thánh giá đến. Nguyên Tu ở vị trí đầu bên trái. Hắn mặc chiến bào đỏ sẫm, bên ngoài khoác áo lông cáo bạc, lớp giáp tháo xuống. Dáng cao lớn, mày mắt sáng ngời, khí thế nổi bật giữa cả đại sảnh.

Ánh mắt dừng chiếc áo choàng Mộ Thanh đang mặc, hỏi: "Đến đây gió lạnh thổi ? Bộ áo choàng sai đưa cho ngươi ấm ?".

"Ấm”.

Chỉ một chữ ngắn gọn, ý tràn ngập trong mắt Nguyên Tu, lấp lánh như trời, giọng bất giác dịu dàng hơn vài phần: "Vào tiệc !”.

Mộ Thanh lúc mới tháo áo choàng, phủi lớp tuyết đọng vai áo ở ngoài cửa. Tuyết vẫn rơi lất phất. Nàng đưa áo choàng cho thiếu niên đang bên cửa. Thiếu niên mỉm nhận lấy, thở trong giá lạnh hóa thành làn sương trắng.

Mộ Thanh trong, tìm một chỗ trống xuống cạnh mấy vị Trung Lang tướng. Khóe mắt nàng vô tình lướt qua, thấy thiếu niên đang ôm áo choàng của nàng về phía thiên sảnh. Nguyệt Sát cũng bước theo . Nghĩ đến việc binh của nàng đang ở thiên sảnh, Mộ Thanh đoán hẳn là mang áo đến giao cho binh giữ giúp.

Hôm nay Hoàng thượng mở tiệc chiêu đãi chư tướng, đều cởi bỏ giáp trụ, chỉ mặc chiến bào mùa đông. Mộ Thanh một áo bào trắng viền lông sói trắng, xoa tay hơ lửa bên lò than. Than đỏ hồng, than trắng nổ lách tách, ánh lửa chiếu sáng mày mắt thiếu niên, thêm chút sắc ấm cho vẻ cô độc thanh lãnh.

"Tên nhóc nhà ngươi, nghỉ ngơi mấy ngày nay chẳng thấy béo lên tí nào thế?". Lỗ Đại chếch phía đối diện lên tiếng.

Nguyên Tu cái cằm gầy guộc của Mộ Thanh, cau mày. Cứ tưởng dưỡng thương mấy ngày nàng sẽ da thịt hơn, ai ngờ vẫn thế. Xem đường hành quân quá vất vả, trong địa cung lao tâm khổ tứ, thời gian tĩnh dưỡng thì khó mà hồi phục .

Nàng là nữ t.ử Giang Nam, mùa đông Tây Bắc e là khó vượt qua.

Mộ Thanh lâu gặp Lỗ Đại, ngẩng đầu một cái, : "Lỗ tướng quân để râu ”.

Lỗ Đại theo bản năng sờ sờ bộ râu quai nón mới nuôi , mắng: "Lão t.ử để râu thì ? Ngươi cũng giống bọn họ, thấy lão t.ử để râu ?".

"Xấu!”.

Mộ Thanh hơ ấm tay thu về, vẻ mặt lạnh lùng khiến Lỗ Đại trừng mắt.

Các tướng lĩnh ồ lên. Nam nhi trong quân câu nệ tiểu tiết, chẳng ai quan tâm chuyện để râu. Chỉ là Lỗ Đại thấy để râu nam tính hơn, xúi giục Đại tướng quân bèn sang xúi giục bọn họ, tướng lĩnh trong quân đều xúi hết lượt. Tiểu tướng trong quân dám trái lời , dạo ai nấy đều để râu, rõ ràng là thiếu niên lang mà trông già chát, buồn c.h.ế.t . Sau Đại tướng quân nổi nữa, hạ quân lệnh cấm Lỗ Đại bậy, đám tiểu tướng mới dám cạo râu.

"Ngươi quản lão t.ử gì. Lão t.ử chiến trường g.i.ế.c địch, để bộ râu thì ? Các ngươi ai cũng lão tử”. Lỗ Đại .

"Lỗ tướng quân quản béo gầy gì, chiến trường g.i.ế.c địch, béo lên thì ?". Mộ Thanh phản bác .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-202-choc-tuc-lo-dai.html.]

Lỗ Đại cứng họng, tiếng trong sảnh cũng dần lắng xuống. Mấy ngày nay Mạnh Tam tỉnh , Đại tướng quân phái mấy binh đến y trướng chăm sóc , ít hỏi chuyện trong địa cung. Chuyện Anh Duệ tướng quân dùng mưu thoát hố cát chảy, phá cơ quan tiền điện, tìm lối đường hầm, đoán cơ quan ngã ba đường truyền khắp trong quân.

Nghe còn xử lý vết tên b.ắ.n cho Đại tướng quân, ngay cả Ngô lão cũng khen vết thương đó xử lý thỏa đáng. Nếu lúc đó xử lý, để Đại tướng quân chịu đựng đến khi khỏi địa cung, e là chân tàn phế, cánh tay còn cầm nổi Thần Tý Cung cũng khó .

Hắn cứu Đại tướng quân, chính là cứu quân Tây Bắc, cứu bách tính Tây Bắc.

Thiếu niên tuy mảnh khảnh, nhưng từ khi tuyển tân binh đến nay, công lao so với quân Tây Bắc ai bì kịp.

"Từ năm ngoái Ngũ Hồ tấn công biên quan đến nay gần một năm, liên quân Ngũ Hồ tan rã. Ba bộ tộc Nhung, Ô Na, Nguyệt Thị vốn thế yếu, nay tổn thất nặng nề, đáng lo ngại. Mấy năm , Đại tướng quân g.i.ế.c Đại vương t.ử Đột Đáp của Lặc Đan, nay Nhị vương t.ử Đột Cáp cũng c.h.ế.t, Lặc Đan vương phế một cánh tay, bộ tộc Lặc Đan đại thương nguyên khí. Người Địch cũng , Hô Diên Hạo g.i.ế.c vương tộc, chỉ để một nội tôn mới ba tuổi của lão Địch Vương. Hắn tuy xưng vương nhưng mới lên ngôi, vị thế vững. Quân Tây Bắc đ.á.n.h với Ngũ Hồ bao nhiêu năm nay, coi như chiến quả rực rỡ nhất ”. Cố lão tướng quân .

Các tướng lĩnh gật đầu. Một vị tướng : "Tiếc là đông, tuyết lớn phong quan, chiến sự đành dừng , nếu chúng thừa thắng truy kích, tiêu diệt Ngũ Hồ”.

"Chứ còn gì nữa? Cho chúng nghỉ ngơi qua mùa đông , sang năm sinh sự”.

"Ngũ Hồ nguyên khí đại thương, một mùa đông hồi phục nổi ”.

"Ta cũng nghĩ thế. Đợi xuân sang tuyết tan, Đại tướng quân dẫn chúng xuất quan g.i.ế.c giặc Hồ, chắc chắn diệt sạch đám sói con ”.

Các tướng lĩnh mỗi một ý. Triệu Lương Nghĩa : "Các ngươi thấy chỗ ?".

Mọi sững sờ.

Lỗ Đại hỏi: "Chỗ nào ?".

"Hô Diên Hạo!”.

Triệu Lương Nghĩa : "Hô Diên Hạo trong một đêm g.i.ế.c sạch vương tộc Địch, tại tha mạng cho đứa nội tôn nhỏ ?".

Nói thì đúng là khó hiểu thật. Mọi đều mải nghĩ đến đại cục chiến sự, chẳng ai để ý chuyện nhỏ , nhưng nhắc đến thì đúng là ai đoán tâm tư của Hô Diên Hạo.

"Ngươi thấy thế nào?". Nguyên Tu hỏi Mộ Thanh.

"Hai khả năng. Một là, năm Hô Diên Hạo ba tuổi xảy chuyện đặc biệt, để ấn tượng tình cảm sâu đậm trong lòng . Đứa nội tôn ba tuổi nhà tan cửa nát, trong mắt như thấy chính năm xưa, nên g.i.ế.c đứa bé đó. Hai là, thù hận của Hô Diên Hạo đối với vương tộc quá sâu, giữ đứa bé đó, định để nó nếm trải tất cả những gì chịu đựng thời thơ ấu. Cho thám t.ử dò la xem tiểu vương tôn sống thế nào trong bộ tộc là nguyên nhân nào ”. Mộ Thanh .

________________________________________

Loading...