Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 204: Vua ngựa hoang (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:26
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngựa ?".

Nguyên Tu đầu hỏi Lỗ Đại.

Lỗ Đại hề hề với Nguyên Tu.

Nguyên Tu sầm mặt, cảm thấy . Lỗ Đại rướn cổ với binh đang đợi ngoài trướng: "Lùa ngựa đây!”.

Tên binh lĩnh mệnh chạy , chạy vài chục bước thì huýt sáo một tiếng dài về phía ngoài trường ngựa.

Tiếng sáo dứt, tiếng vó sắt vang lên.

Gió bắc gào thét, tuyết bay như mưa. Tại lối trường ngựa, ngựa thiêng đạp tuyết phi đến. Vô chiến mã phi , như một nét mực đậm hắt giữa trời đất mênh mông, tuyết b.ắ.n như đá, cỏ bay như kim. Cảnh tượng vạn mã bôn đằng* hùng vĩ như tranh vẽ.

*Thành ngữ gốc Hán, dùng để miêu tả hình ảnh muôn ngàn con ngựa cùng phi nước đại mạnh mẽ về phía .

"Ngựa Tây Bắc đều là ngựa . Mạt tướng sở thích của Bệ hạ nên lùa hết những con đến đây”. Lỗ Đại với Nguyên Tu.

"Làm bậy!”. Nguyên Tu mắng.

Chiến mã trong quân đều là giống , nhưng tính tình con dữ, con hiền. Để Hoàng thượng tự chọn ngựa mặt vạn quân, chẳng là cố ý khó dễ ? Chiến mã dù hiền lành đến cũng hoang dã hơn ngựa thuần hóa trong cung, Hoàng thượng chắc cưỡi quen. Nếu chọn sẵn đưa đến thì thôi, đằng để ngài tự chọn, chọn con hiền lành thì khó tránh khỏi coi thường, chọn con dữ thuần phục thì càng thêm trò . Hơn nữa chọn ngựa cũng học qua, cùng là ngựa dữ nhưng phẩm chất cũng . Tân binh sườn đồi xem náo nhiệt thì thôi, hôm nay tướng lĩnh trong quân đa phần là cũ của quân Tây Bắc, ngày ngày tiếp xúc với chiến mã, mắt ngựa ai cũng tinh tường. Hoàng thượng nếu chọn con phẩm chất kém, trong lòng các tướng lĩnh ắt sinh ý khinh thường.

Quân Tây Bắc trấn thủ biên quan, nam nhi trong quân nhiệt huyết nhất, đối với sự hoang đường của Hoàng thượng những năm qua vốn nhiều lời tiếng . Nếu hôm nay tỷ thí mà trò , e rằng sự bất mãn trong quân càng lớn hơn.

Nguyên Tu trừng mắt Lỗ Đại, dặn dò tên chọn một con ngựa hiền lành, tên dám bậy.

Lỗ Đại sờ mũi, nhe răng .

Chọn ngựa hiền lành? Thế thì chán c.h.ế.t. Có bản lĩnh thì tự chọn, tự thuần ngựa cho tướng sĩ xem. Chẳng tin đồn Hoàng thượng ... thích ? Chiến mã Tây Bắc đều cao lớn hùng dũng, với cái thể yếu ớt của Hoàng thượng, chỉ sợ cho con hiền lành, ngài cũng leo nổi lên lưng ngựa.

Năm xưa lũ thái giám Mỹ Nhân Ty cướp lính Tây Bắc, giờ mới cơ hội cho báo thù.

Trong lúc Nguyên Tu và Lỗ Đại liếc mắt trao đổi ý, đàn ngựa chạy đến cuối trường ngựa, còn đường . Con ngựa đầu đàn hí vang một tiếng, đạp tuyết đầu, dẫn đàn ngựa chạy vòng quanh trường ngựa.

Đàn ngựa chạy qua ngự trướng như mực đổ, bọt tuyết bay như điên cuồng. Bộ Tích Hoan chắp tay ngoài trướng, đón gió tuyết, nhạt.

Nguyên Tu : "Vi thần chọn ngựa cho Bệ hạ!”.

Cũng may Lỗ Đại tuy bậy nhưng cũng đến nỗi quá đáng, chỉ sở thích của Hoàng thượng nên lùa hết ngựa đến, chứ mời Hoàng thượng tự chọn ngựa. Vậy thì để ngoài chọn giúp, chỉ mong trong lòng Hoàng thượng đừng ghi hận chuyện .

của ái khanh Trẫm nhận!”.

Bộ Tích Hoan đầu , chỉ tiếng gió bắc gào thét, giọng nam t.ử lười nhác khiến nhớ đến nắng trưa mùa xuân.

"Trẫm tự chọn!”.

"Bệ hạ!”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-204-vua-ngua-hoang-1.html.]

Nguyên Tu sững sờ, với Cố lão tướng quân, đang định ngăn cản thì thấy Bộ Tích Hoan chắp tay khỏi trướng.

Vạn quân bỗng im bặt, chỉ còn tiếng gió gào. Tân binh sườn đồi đồng loạt ngoài ngự trướng, thấy một trong gió tuyết giữa đất trời trắng xóa. Người đó chậm rãi bước , tay áo tung bay, như đóa sen hồng nở rộ trong ao trời. Hắn về phía đàn ngựa.

Nguyên Tu và Cố lão tướng quân theo, Mộ Thanh và Lỗ Đại theo cùng. Chợt giọng Bộ Tích Hoan truyền đến.

"Ồ!". Giọng mang theo vài phần hứng thú.

Mộ Thanh theo ánh mắt Bộ Tích Hoan, thấy đàn ngựa chạy qua ngự trướng, về phía xa. Chiến mã phi nhanh như điện xẹt, thoáng chốc qua ngự trướng, nàng nhất thời gì bất thường. Ánh mắt dõi theo đàn ngựa xa, thấy đàn ngựa dần dần vòng sang phía đối diện với ngự trướng. Gió tuyết che mắt, trường ngựa rộng lớn, Mộ Thanh rõ, chỉ cảm thấy đàn ngựa hỗn loạn, xảy chuyện gì.

Sắc mặt Nguyên Tu trầm xuống, hỏi: "Sao lùa cả nó đến?".

"Hả?".

Lỗ Đại tinh mắt bằng Nguyên Tu, nhất thời . Đợi đàn ngựa chạy gần, mới trợn mắt há mồm: "Aaaa!”.

Gió tuyết thốc mồm, Lỗ Đại vẫn khép miệng .

Mộ Thanh chằm chằm đàn ngựa, lúc mới phát hiện trong đàn ngựa một trống. Mấy con chiến mã giữ cách với một con ngựa trong đó. Con ngựa đó trắng muốt, chỉ hai tai và bốn vó là màu đen, trông còn thần vũ hơn cả con ngựa đầu đàn.

kẹp giữa đàn ngựa, những con ngựa xung quanh đều giữ cách ba thước với nó. Chạy theo đàn một vòng, dường như nó chạy nữa, tách khỏi đàn. Những con ngựa ở vòng ngoài vội vàng tránh đường, đàn ngựa đang chạy về phía bỗng trở nên hỗn loạn.

Một con ngựa màu đỏ tía tránh chậm, con ngựa trắng bỗng nhiên tung vó, hí dài một tiếng, x.é to.ạc gió tuyết đang gào thét, bay vút lên cao. Mây mù dường như tan , ánh mặt trời chợt sáng. Con ngựa đỏ tía đá lật ngửa trượt ngoài, tuyết b.ắ.n cao cả trượng.

Đàn ngựa kinh sợ tán loạn. Con ngựa trắng phì mũi một cái, quất đuôi, ngẩng cao đầu khỏi đàn, thong dong về phía bãi đất trống giữa trường ngựa.

Vạn quân sườn đồi reo hò, bàn tán xôn xao, đều khen ngựa dữ.

"Mẹ kiếp!”.

Lỗ Đại bất chấp Thánh giá đang ở đây, mở miệng c.h.ử.i thề, đầu hỏi tên binh, "Chuyện gì thế ? Sao lùa cả nó đến?".

Tên binh gãi đầu, kêu oan: "Tướng quân, cái trách thuộc hạ . Con ngựa hoang vốn thả rông, ngài chọn nhiều ngựa quá, chắc là lúc lùa đàn ngựa chen theo”.

"Ngựa hoang?". Bộ Tích Hoan hỏi.

"Vâng!”.

Nguyên Tu đáp: "Con ngựa theo về từ quan ngoại, là ngựa hoang thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc”.

"Đã là ngựa hoang, tại theo về?".

 

________________________________________

Loading...