Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 205: Vua ngựa hoang (2)
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:27
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố lão tướng quân , đáp: "Bệ hạ chỗ , trong quân cải tạo chiến mã, Đại tướng quân thường dẫn tướng sĩ bắt ngựa hoang thảo nguyên. Năm ngoái khi Ngũ Hồ tấn công biên giới lâu, quân giao chiến với liên quân Ngũ Hồ ở phía tây thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc, trận chiến, l dọn dẹp chiến trường thì phát hiện đàn ngựa hoang. Đại tướng quân dẫn tướng sĩ bắt hết cả đàn ngựa, chỉ con là bắt . Con là vua ngựa hoang của đàn đó, đàn ngựa theo quân quan, con ngựa liền theo , cứ thế theo về đây. Vì tính tình nó dữ tợn, chịu ở trong chuồng ngựa, Đại tướng quân bèn lệnh thả rông ở trường ngựa”.
" . Năm nay chiến sự biên quan căng thẳng, thần kịp thuần phục con ngựa , nếu chỗ nào kinh động Thánh giá, mong Bệ hạ thứ tội!”. Nguyên Tu .
"Ồ?".
Bộ Tích Hoan một tiếng, con ngựa hoang một cái, nhấc chân tới.
"Bệ hạ!”.
Cố lão tướng quân kinh hãi, vội vàng đuổi theo, gọi: "Bệ hạ thể gần con ngựa . Con ngựa ...”.
Lời dứt, Bộ Tích Hoan dừng cách con ngựa trắng ba thước, giữ cách như bầy chiến mã ban nãy.
Con ngựa đang bới tuyết ăn cỏ, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, lạnh lùng ăn cỏ phía , chổng m.ô.n.g về phía Bộ Tích Hoan, thuận chân đá tuyết. Tuyết theo gió bay về phía , Bộ Tích Hoan mỉm tránh , tuyết bay đầy mặt Cố lão tướng quân đang chạy tới.
Bộ Tích Hoan giữ cách ba thước quanh một vòng, vòng mặt con ngựa. Con ngựa định ăn cỏ, thấy đến, vẫn lười biếng chẳng buồn liếc mắt, nửa , tiếp tục tìm cỏ ăn.
Bộ Tích Hoan con ngựa, nụ càng sâu. Tính nết ... trông giống một thế nhỉ?
"Trẫm một giao dịch với ngươi”.
Hắn đến mặt con ngựa nữa, mà bắt chuyện với nó.
Con ngựa phì mũi, tiếp tục ăn cỏ.
Bộ Tích Hoan tự một : "Hôm nay Trẫm khảo hạch kỵ xạ trong quân, nếu ngươi giúp Trẫm một , Trẫm thả ngươi về thảo nguyên”.
Động tác ăn cỏ của con ngựa khựng , đôi tai đen động đậy.
"Không chỉ thả ngươi về, đàn ngựa của ngươi Trẫm cũng thả về cùng. Thế nào?".
"Bệ hạ...”. Cố lão tướng quân méo mặt.
"Số ngựa đó còn ?".
Bộ Tích Hoan mặc kệ Cố lão tướng quân định gì, chỉ hỏi.
"Bẩm Bệ hạ, vẫn còn!”.
"Vậy thì phái kiểm kê, lát nữa mang đến trường ngựa. Sau hôm nay, thả về thảo nguyên”.
Nguyên Tu và Cố lão tướng quân đều sững sờ. Lỗ Đại mặt đầy vẻ tức giận, khó khăn lắm mới bắt về để cải tạo chiến mã, thả là thả ?
Con ngựa ngẩng đầu lên, về phía Bộ Tích Hoan. Bộ Tích Hoan chắp tay trong gió tuyết nó. Một một ngựa , trời đất mênh m.ô.n.g chỉ còn sắc trắng của tuyết.
Không bao lâu , chợt một tiếng hí dài. Con ngựa giậm chân tại chỗ, tuyết b.ắ.n tung tóe, ngựa lao . Trong gió tuyết bóng dáng như tia sấm sét, chớp mắt ở cách xa mấy trượng.
Vạn quân sườn đồi kinh hô: Nhanh quá!
Vừa nó lẫn trong đàn ngựa, tốc độ của con ngựa , ngờ thần tốc đến thế.
Đang kinh hô, con ngựa dừng , đầu phì mũi về phía Bộ Tích Hoan, móng ngựa gõ gõ xuống tuyết vẻ mất kiên nhẫn.
Bộ Tích Hoan lớn một tiếng, : "Mang yên ngựa đến đây!”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-205-vua-ngua-hoang-2.html.]
Cung nhân phía xa vội lấy yên ngựa, khi đưa tới mặt mày hớn hở, chúc mừng:
"Chúc mừng Bệ hạ, chúc mừng Bệ hạ. Đây là thần mã, Bệ hạ mà chỉ vài ba câu thuần phục . Không nên ban tên gì?".
Cung nhân nghĩ, chuyện thả về thảo nguyên chắc chắn là thể, chỉ là một con ngựa, súc vật thôi mà, cần gì nhất ngôn cửu đỉnh với nó?
Bộ Tích Hoan nghĩ, thả về thảo nguyên, ban tên cũng chẳng , điều —— Hắn thực sự đặt cho nó một cái tên.
Hắn ngước mắt, về phía thiếu niên áo trắng Nguyên Tu, : "Ừm, cứ gọi là... Khanh Khanh ”.
Khanh Khanh!
Nguyên Tu Mộ Thanh, thấy Mộ Thanh lạnh lùng Bộ Tích Hoan, ánh mắt lạnh lẽo.
Bộ Tích Hoan lớn một tiếng, tung lên ngựa. Con ngựa tung vó hí dài, đạp tuyết phi .
Lỗ Đại hít một , gió như d.a.o cắt đau cổ họng, thể tin nổi hỏi: "Thánh thượng võ?".
Cố Càn vuốt râu, bóng lưng xa trong chớp mắt, cau mày trầm tư: "Võ nghệ của Thánh thượng là học từ ai?".
Nguyên Tu lắc đầu.
Con em hoàng tộc, quý tộc ở Thịnh Kinh đều học cưỡi ngựa b.ắ.n cung, lúc nhỏ học vỡ lòng đều bái thầy văn võ, Hoàng thượng chút võ nghệ gì lạ. Chỉ là hôm đó khi nghiệm thương cho Nguyên Duệ, Hoàng thượng từng tay, thủ đó, dường như hề đơn giản.
Trong lúc suy tư, ngẩng đầu xa.
Trước mắt chỉ thấy bão tuyết cuồn cuộn. Cỏ khô lẫn trong tuyết gió cuốn lên, đập đau như đá vụn. Tuyết dày phủ kín mặt đất, gần như vùi lấp cả vó ngựa. Trời đất mịt mù, cả vùng tuyết nguyên trắng xóa thấy điểm cuối.
Đột nhiên, giữa màn tuyết vô tận như một tia chớp trắng xé ngang trời đất. Một bóng đỏ cưỡi con ngựa trắng lao tới, xuyên qua gió tuyết, khí thế như thần tướng từ trời giáng xuống.
Vạn quân sườn đồi kinh ngạc theo, thấy đó phi một vòng trong trường ngựa, đến ngự trướng, ghìm cương ngựa, thần mã hí vang, tung vó đạp tuyết.
Xoẹt.
Tuyết b.ắ.n cao cả trượng, đó ngựa vạn quân, tay áo như chim hồng bay, phong hoa tuyệt đại.
Sườn cỏ tĩnh mịch, gió bắc gào thét như đưa một bài đồng d.a.o tai: "Ngọc Thông mã, xe Cửu Hoa, nhi lang đáng yêu nhà ai dung nhan như ngọc. Thuyền rồng hưng, Thúy Hoa tinh, sông nước một ngày mười vạn kim”.
Đương kim Hoàng thượng kiêu căng xa xỉ, hoang đường vô đạo, màng triều chính, nhưng ngựa dăm ba câu thuần phục ngựa dữ, phong thái ngựa thế gian khó gặp, quả thực là hôn quân hoang đàng phóng túng trong lời đồn ?
lúc , chợt tiếng từ xa vọng : "Báo ——!".
Tiếng quá xa, như kẹp trong gió, gần như thấy, chỉ Nguyên Tu sắc mặt trầm xuống, ngước mắt xa.
Hắn ngẩng đầu lên, trong gió truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập. Mặt đất chân cũng khẽ rung chuyển.
Hàng vạn binh sĩ sườn đồi đồng loạt về phía xa, chỉ thấy một đội kỵ binh đang phi tới.
Đám áo quần rực rỡ, chiến mã mạnh mẽ, khí thế khác hẳn quân thường. Trên lưng ngựa chừng trăm , nhưng y phục của họ giống binh sĩ trong quân doanh, giống dáng vẻ của những tùy giá bên cạnh ngự trướng.
Cung nhân?
________________________________________