Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 208: Thánh ý (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:31
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm đó, Hoàng thượng khảo hạch kỵ xạ trong quân tại trường ngựa thành Thạch Quan, tỷ thí diễn , thánh chỉ đến. Thánh chỉ nghị hòa là do triều đình ban xuống. Nguyên Tướng quốc từ khi Hoàng thượng đăng cơ phụ chính trong triều, ý chỉ nghị hòa nếu Nguyên Tướng quốc chuẩn tấu thì thể phát đến Tây Bắc.

Đại tướng quân là đích t.ử của Nguyên Tướng quốc, ở Tây Bắc giữ cửa ngõ g.i.ế.c giặc Hồ, phụ ở triều chủ trương nghị hòa. Ý chỉ xuống đến Tây Bắc, ba mươi vạn tướng sĩ biên quan phẫn nộ nhưng nhất thời . Nghị hòa nếu là ý của Hoàng thượng, trong quân sớm nổ trại nổi loạn, e là ngay cả phủ Võ Vệ tướng quân ở thành Thạch Quan nơi Thánh thượng tạm nghỉ cũng bao vây . nghị hòa là ý của Nguyên Tướng quốc, tướng sĩ trong quân liền nhất thời cho .

Nguyên Tu xé nát thánh chỉ ở trường ngựa cự tuyệt nghị hòa, tướng sĩ quân Tây Bắc tin , nhưng cũng sứ thần nghị hòa của triều đình ở trong quan thành.

Nhất thời, khí trong quan thành căng thẳng, ai nấy đều kìm nén lửa giận vì chuyện nghị hòa.

Phủ Đại tướng quân, thư phòng.

Chén ném xuống đất, tiếng vỡ chói tai. Gió bấc ngoài cửa sổ gào thét át tiếng giòn tan đó. Tám hàng binh mặc giáp tinh nhuệ bên ngoài viện thư phòng, áo choàng đạp tuyết, ánh mắt sắc như dao.

"Ngày mai bảo Lý Bản dẫn của cút về triều”. Nguyên Tu chắp tay cửa sổ, lá mảnh sứ vương vãi đầy đất.

"Vậy sứ đoàn nghị hòa phía thì ? Đại tướng quân cũng đuổi về hết?". Cố Càn hỏi.

Hôm nay Lý Bản mang đến đều là trong cung, trong đội ngũ chỉ là quan văn, triều đình thể chỉ phái một nghị hòa với Ngũ Hồ. Lý Bản chắc chắn thuộc hàng tiên phong, phía còn , e là chẳng mấy chốc sẽ đến quan thành.

"Lệnh cho Lỗ Đại cầm quân lệnh đến cổng thành Thạch Quan canh giữ, cho quan”.

Nguyên Tu hiếm khi nổi giận, hôm nay động chân hỏa, đến cả ý chỉ triều đình cũng xé. Cố Càn cũng chỉ đành thở dài :

"Đại tướng quân đuổi về như , mặt mũi Thái Hoàng Thái hậu và Tướng quốc e là còn”.

Nguyên Tu câu càng giận, hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-208-thanh-y-1.html.]

"Ý của thầy là thả ? Thả quan, cái tổn thương chính là tấm lòng của tướng sĩ Tây Bắc , cái tổn thương chính là thể diện của nước Đại Hưng . Biên quan Tây Bắc , mười năm nay bao nhiêu tướng sĩ chôn xương ngoài quan ải, mồ hoang đại mạc, sợ dùng m.á.u đúc biên quan. Khi triều đình chủ hòa từng nghĩ đến m.á.u của những tướng sĩ đổ vì nước ?".

Cố Càn thở dài thườn thượt. Ông trấn thủ biên quan cả đời, tướng tuy già nhưng m.á.u lạnh, chỉ là so với trai hai mươi tuổi, ông thêm nửa đời từng trải mà thôi. Nguyên Tu mười lăm tuổi biên quan, khi đó quân Tây Bắc. Ông tận mắt một trận chiến chấn động thiên hạ, liên tục lập kỳ công, tự tay gây dựng quân Tây Bắc, đích dẫn ba mươi vạn tướng sĩ tu sửa thành phòng Tây Bắc. Công trình quan thành thành, kháng giặc Hồ, tiễu thổ phỉ, mười năm về kinh để đổi lấy giấc ngủ yên bình hằng đêm cho bách tính Tây Bắc. Chí hùng , bầu m.á.u nóng , khiến ông thấy chính thời trẻ. và ông khác , xuất của rốt cuộc cho phép cả đời trấn thủ biên quan.

Cố gia ở thành Cát Châu, cách thành Gia Lan hàng trăm dặm, một năm khó gặp mấy . Người khó gặp, mười năm là Nguyên Tu bầu bạn với ông, một câu vượt quá phận sự, ông coi như cháu ruột. Tấm lòng sáng như trời đất, giống bầu trời ngoài biên ải , một cái là thấy vạn dặm, quá trong trẻo. Hắn thấu sự lừa lọc dối trá trong triều, chỉ là thích nên mới đến Tây Bắc tìm chốn thanh nhàn, trốn một cái là mười năm. Nguyên gia rốt cuộc là nhà của , nhà ắt về, trốn tránh là cách.

"Đại tướng quân từng nghĩ tại hôm qua Thánh thượng bỗng nhiên cao hứng, khảo hạch kỵ xạ ở trường ngựa ?".

Cố Càn khuyên cứng nữa, bỗng nhiên đổi chủ đề.

Sắc mặt Nguyên Tu dịu đôi chút, cửa sổ: "Thánh thượng hôm nay ý chỉ nghị hòa của triều đình sẽ đến”.

Hôm qua Hoàng thượng khảo hạch kỵ xạ, sáng nay gió tuyết lớn, vốn thể đợi tuyết ngừng trời quang, nhưng Hoàng thượng khăng khăng đội gió tuyết thi đấu, liền thánh ý tuyệt đối đơn giản. Chỉ là nhất thời đoán , mãi đến khi trong triều đến truyền chỉ, mới hiểu.

Nếu hôm nay Hoàng thượng ở phủ Võ Vệ tướng quân, thánh chỉ nghị hòa xuống đến Tây Bắc, tướng sĩ trong quân chắc chắn sẽ nổi loạn. Hoàng thượng ở trong quân Tây Bắc, chỉ mang theo hai ngàn Ngự lâm vệ, trong quân hơn ba mươi vạn tướng sĩ, một khi nổi loạn, hai ngàn Ngự lâm vệ căn bản cản nổi. Những năm hành sự hoang đường phóng túng, danh tiếng hôn quân thiên hạ đều , dù giải thích cũng ai tin. Cho nên, Hoàng thượng mượn danh nghĩa khảo hạch kỵ xạ để tập hợp tướng sĩ trong quân đến trường ngựa, và cũng ở đó. Khi thánh chỉ nghị hòa ban xuống, tự nhiên tách khỏi sự việc.

Chỗ cao minh của Hoàng thượng là chỉ tách , mà còn để tướng lĩnh trong quân thánh chỉ là ý của triều đình, tức là ý của Nguyên gia. Quân Tây Bắc do một tay gây dựng, tướng sĩ trong quân tình sâu nghĩa nặng với , nhưng tình cảm gì với Nguyên gia. Nếu triều đình khăng khăng nghị hòa, tướng sĩ ắt sẽ sinh lòng bất mãn với Nguyên gia.

Hơn nữa hôm nay Hoàng thượng lộ một tài năng thuần ngựa, đó những lời lẽ cảm thông với tướng sĩ biên quan. Thiên hạ ai cũng Hoàng thượng đăng cơ khi còn nhỏ, những năm hành sự hoang đường, bách tính đều bỏ bê triều chính. Lời hôm nay của ý ép buộc, bất đắc dĩ, tướng sĩ thấy trong lòng chắc chắn d.a.o động.

Một mũi tên trúng ba đích, tâm tư Hoàng thượng thật thâm sâu, khó lường.

 

________________________________________

Loading...