Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 209: Thánh ý (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:32
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Càn vuốt râu gật đầu, : "Không sai, Đại tướng quân ý của Thánh thượng, thì nên ý của triều đình”.

Nguyên Tu , lông mày nhíu , tự giễu: "Ý của triều đình? Thầy đang ý của Nguyên gia ?".

Dã tâm của cô cô và phụ vẫn luôn . Mười tám năm , Nguyên gia như thể đoạt lấy giang sơn , thực chất vùng Giang Bắc vẫn còn phe cánh khác. Em gái ruột của Đô đốc thủy quân Giang Nam Hà Thiện Kỳ là Đức phi của Tiên đế năm xưa, đấu đá kịch liệt với Thái Hoàng Thái hậu trong cung, Hà Nguyên hai nhà mối thù truyền kiếp thể hóa giải. Lúc đó nếu đoạt ngôi, Giang Nam nhất định thừa nhận triều đình họ Nguyên, Giang Bắc cũng thể xảy bạo loạn, vì họ buộc lập ấu đế, trù tính nhiều năm. Những năm tuy xem thư nhà, nhưng khi tòng quân trong nhà dốc sức thanh trừng phe cánh khác ở Giang Bắc, bồi dưỡng thế lực của . Nay đến Tây Bắc mười năm, Giang Bắc chắc chắn trong tay Nguyên gia.

Hôm nay nếu Hoàng thượng dùng kế, ý chỉ nghị hòa xuống, cái ngài mất chính là lòng quân Tây Bắc, lòng dân Tây Bắc, thậm chí nếu chuyện nghị hòa truyền ngoài, vạn dân thiên hạ đều sẽ phỉ nhổ ngài, cái ngài mất sẽ là lòng trong thiên hạ. Hoàng thượng loạn bao nhiêu năm nay, dân oán sâu, cộng thêm chuyện nghị hòa Tây Bắc... chính là cơ hội tuyệt vời để phế đế.

Đây mới là dụng ý thực sự của Nguyên gia - cô cô , phụ .

"Lão phu Đại tướng quân thấy ngày , ngươi lòng tranh giành thiên hạ , nhưng ngươi dù cũng là đích t.ử Nguyên gia. Thái Hoàng Thái hậu cũng , Nguyên Tướng quốc cũng , giang sơn đoạt , cũng là của ngươi. Ngươi nếu thì nên về kinh, trốn ở Tây Bắc thể thanh tịnh . Thái Hoàng Thái hậu thương ngươi nhất, Nguyên Tướng quốc cũng chỉ một đích t.ử là ngươi, thiên hạ ngoài ngươi còn ai thể ngăn cản việc ?".

Cố Càn vuốt râu , thấy Nguyên Tu bỗng đầu, trong mắt dường như tia sáng lạ, liền lời lay động .

"Chuyện nghị hòa cũng , khi sứ thần nghị hòa của triều đình đàm phán với Hồ, Ngũ Hồ cũng phái sứ thần nghị hòa kinh. Bọn họ dám đất kinh thành Đại Hưng còn khó . Dù dám , điều ước nghị hòa giữa triều đình và Hồ cần thương lượng ký kết tại triều, chuyện đó còn mất một thời gian. Đại tướng quân nếu về kinh, một là thể khuyên nhủ Thái Hoàng Thái hậu và Tướng quốc, hai là thể cản trở việc nghị hòa, chẳng hơn nhiều so với việc ở Tây Bắc phiền lòng chuyện triều chính, chuyện nhà ?".

Nguyên Tu gì, chỉ cửa sổ, đầu ông lão râu tóc bạc phơ. Ông lão mỉm , ánh mắt khích lệ. Gió tuyết ngoài cửa sổ ngừng từ lúc nào. Mặt trời giữa trưa dần ló khỏi tầng mây, ánh nắng chiếu xuống lớp tuyết trắng bên ngoài. Tuyết phản chiếu ánh mặt trời, hắt ánh sáng qua khung cửa giấy, sáng đến mức khiến nheo mắt.

Nguyên Tu bệ cửa sổ, để ánh mặt trời sáng đôi mắt, hồi lâu , vái chào: "Học trò đa tạ thầy khai giải”.

Cố Càn gật đầu : "Về . Nay ngươi là chủ soái quân Tây Bắc, mang một công vụ, còn là thiếu niên lang rời nhà năm xưa nữa. Chuyện triều chính, chuyện nhà đều thể , cần trốn ở Tây Bắc tìm thanh nhàn nữa”.

"Vâng, nam nhi nên vì nước, nên trốn tìm thanh nhàn, học trò những năm nay ngu ”. Nguyên Tu .

Cố Càn lắc đầu. Nếu ngu , thế gian chiến thần Tây Bắc khiến Ngũ Hồ mười năm gõ cửa nổi. Chỉ là một lòng vì nước, sinh trong Nguyên gia, nhà và nước khó vẹn , trọng tình cảm, đầy nhiệt huyết, nút thắt trong lòng khó gỡ nên sinh ý trốn tránh, giờ nghĩ thông suốt là .

"Những ngày trong quân sẽ chút loạn, ngươi nắm chắc trong lòng”. Cố Càn chỉ điểm.

"Thầy yên tâm, học trò xử lý thế nào”.

Nguyên Tu , ý phiền muộn trong lòng tan biến, giữa hai lông mày hiện lên vẻ ngạo khí sáng lãng: "Quân Tây Bắc do một tay gây dựng, mười năm tình nghĩa sinh tử, thể dễ loạn như ?".

Cố Càn hài lòng gật đầu: "Tốt. Chủ soái loạn, thì tướng sĩ loạn”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-209-thanh-y-2.html.]

"Đã về kinh, học trò nhiều việc sắp xếp, thầy ở trong phòng uống , học trò đây”.

Nguyên Tu vái chào Cố Càn, như gió.

Cửa thư phòng đóng , nụ mặt ông lão nhạt dần, lộ vẻ buồn bã.

Chàng trai như , ông cũng hy vọng mãi mãi ở Tây Bắc, đón gió mạnh đại mạc, giữ gìn núi non Tây Bắc . Hắn mang chí hùng, chí đế vương. Khuyên về, ông cũng là đúng sai... Chỉ mong sự lừa lọc dối trá ở Thịnh Kinh đừng mài mòn trai .

Cố Càn thở dài buồn bã, tiếng thở dài ở trong phòng truyền ngoài.

Trong thành Thạch Quan, phủ Trung Lang tướng cũng thở dài.

Người đó bên giường lò sưởi, tay nghịch một con dao, : "Thanh Thanh, bao giờ nàng mới sửa thói quen ?".

Ngủ trưa mà tay áo cũng giấu dao, rõ là đến, con d.a.o đó cũng cất .

Mộ Thanh dậy, chằm chằm Bộ Tích Hoan, hỏi: "Ngài gọi gọi ngựa đấy?".

Bộ Tích Hoan Mộ Thanh một hồi lâu, nghiêm túc hỏi: "Bữa trưa dùng lâu đúng ?".

Đôi mày như liễu của Mộ Thanh khẽ nhướng lên, liền thấy trong mắt Bộ Tích Hoan hiện ý , giả vờ ngửi ngửi trong phòng, : "Mùi giấm chua quá. Vẫn tan ”.

"Vậy thì cho tan ”.

Mộ Thanh xốc chăn xuống giường. Cạnh giường một cửa sổ nhỏ, cửa sổ mở, gió bắc mang theo bông tuyết bệ cửa ùa vù vù. Mấy bông tuyết sắp dính tóc nàng, phía chợt luồng gió nhẹ thổi tới, tống gió tuyết khỏi bệ cửa, thuận tay đóng cửa sổ .

Bộ Tích Hoan thở dài, kéo Mộ Thanh rời khỏi cửa sổ, khẽ trách: "Lạnh, chẳng bảo đừng để gió lạnh thổi ?".

Hắn thuận tay bắt mạch cổ tay Mộ Thanh, cau mày nhẹ, than thở: "Tây Bắc mùa đông lạnh, Thịnh Kinh cũng lạnh. Mấy hôm nữa về kinh, áo choàng đưa nàng nhớ mặc lúc đường”.

 

________________________________________

Loading...