Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 21: Đêm thám thính phủ Thứ sử
Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:04:42
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn quả thực càng lúc càng tò mò. Một nữ ngỗ tác, võ công kỳ quái, kỹ thuật cờ b.ạ.c cao siêu, còn khả năng "sát ngôn quan sắc" từ những chi tiết nhỏ nhặt — nàng rốt cuộc là ai? Còn bản lĩnh gì nữa?
"Ta nhớ ngươi hứng thú với nàng đúng ? Vậy nếu nàng xuất sư từ nào, vị cao nhân đó ngươi cứ việc chiêu mộ. Còn cô nương , ngươi tranh với đấy”. Ngụy Trác Chi mở chiếc quạt trong tay , chút hám lợi:
“Với tài năng của cô nương , văn thể chia bài, võ thể bảo kê. Nếu chịu đến sòng bạc, nhất định thể giúp lôi kéo những kẻ đưa tiền , đ.á.n.h đuổi những kẻ gây sự ”.
Dứt lời, đợi Bộ Tích Hoan mở miệng, gọi vọng ngoài: "Người ”.
"Công tử”. Cửa mở, một cô gái mặc áo xanh bước .
Ngụy Trác Chi gấp quạt , lệnh: "Người đang ở thành Biện Hà, mau tìm!".
________________________________________
Trời tờ mờ sáng, sương mù bao phủ tường thành. Một thiếu niên gõ cửa nghĩa trang. Người gác cửa thức trắng đêm, cố gắng ngóng xem trong thành chuyện gì lớn . Thấy thiếu niên trở về đúng hẹn, sắc mặt ông giãn , vội vàng dẫn nhà chính.
Trên nền nhà chính, cái xác vẫn cuốn trong chiếu cói. Khẩu trang, dây thừng, chậu than, hũ giấm đều bày đất, than trong chậu tàn.
"Cậu chờ chút, lấy thêm ít than. Lát nữa giúp buộc xác lên xong, bước qua chậu than hãy . Haizz!". Người gác cửa than thở:
“Mộ Hoài Sơn một đời ngỗ tác lão làng vùng Giang Nam, cả đời nghiệm thi, rửa oan cho , cuối cùng tự ma oan khuất”.
Ông lão lưng còng lắc đầu bưng chậu than xa, chỉ để thiếu niên trong nhà chính. Thiếu niên quỳ thi thể, bóng lưng rõ ràng hơn trong đêm tối, nhưng ánh ban mai mất vẻ thẳng tắp, sống lưng cong xuống nặng trĩu.
Khi gác cửa , trong nhà chính còn ai, biến mất cùng thiếu niên còn cái xác chiếu cói. Trên đất, khẩu trang, dây thừng, hũ giấm thiếu món nào, nhưng thêm một vật. Một chiếc túi gấm bằng vải thô.
Ông lão gác cửa ngẩn , đặt chậu than xuống nhặt chiếc túi gấm lên, tay cảm thấy nặng trịch. Mở xem, bên trong là một thỏi bạc nguyên, ít nhất cũng một trăm lượng. Ông lão cửa, nơi bóng khuất dạng. Số bạc ... là cho ông ?
Gác cửa nghĩa trang, ngày tháng thanh nhàn, chỉ điều tiền bạc còn ít hơn ngỗ tác, một năm chỉ hai lượng. Ông lưng còng việc nặng, cũng chẳng nề hà việc giữ cửa cho c.h.ế.t xui xẻo , chẳng qua chỉ mong lúc tuổi già chỗ ở, cơm ăn, c.h.ế.t đói c.h.ế.t rét là . Một trăm lượng bạc đủ cho ông gác cửa nghĩa trang nửa đời , cũng đủ cho ông về quê mua mảnh ruộng, tậu căn nhà, an hưởng tuổi già. Cũng nhiều bạc thế thiếu niên lấy ở . Người gác cửa chỉ cửa, chợt thấy sương mù dày đặc, mờ cả đôi mắt.
Mặt trời mọc, sương dày phủ kín thành sâu. Trên phố đồ tang, thiếu niên bước từ trong sương mù, lưng cõng một cái xác. Không đeo khẩu trang, buộc dây thừng, cứ thế cõng lưng như cõng còn sống.
Thiếu niên còng lưng, như đang gánh ngàn cân, sức nặng đè lên đôi vai khiến con phố càng thêm vắng lặng, bóng càng thêm đơn bạc. Cậu chậm rãi, nhưng mỗi bước chân đều vững chãi vô cùng. Đi hết nửa con phố, vẫn dừng cửa tiệm đồ tang lớn nhất phố treo biển hiệu gỗ tùng, bước lên gõ cửa.
Đêm qua đ.á.n.h thức, sáng sớm nay đ.á.n.h thức, gã tiểu nhị thực sự chút bực bội. Cửa mở, kịp thấy bên ngoài là ai ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc. Gã lấy tay áo che mũi miệng, lùi mấy bước, ngước mắt thấy thiếu niên đêm qua đang cõng một lưng. Người đó gục đầu mềm oặt, rõ mặt mũi, chỉ thấy hai bàn tay đen tím ngả xanh buông thõng vai thiếu niên, bốc từng đợt mùi hôi thối.
Người... c.h.ế.t?
Gã tiểu nhị kinh hãi. Cửa tiệm ăn với c.h.ế.t, nhưng thật sự cõng một cái xác đến tận cửa thì đây là đầu tiên gặp . Gã há miệng định hét lên thì một vật bỗng đập mặt gã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-21-dem-tham-thinh-phu-thu-su.html.]
Gã đập ngã xuống đất, m.á.u mũi tuôn xối xả. Vật rơi xuống đất, nặng trịch. Đó là một chiếc túi gấm, loại túi vải thô mà đến gã sai vặt trong các phủ lớn ở thành Biện Hà cũng chẳng thèm dùng. Mở xem, bên trong là mấy thỏi bạc lớn và hai tờ ngân phiếu ngàn lượng!
Mắt gã tiểu nhị dại , ngửa đầu thiếu niên bước trong tiệm, nhất thời quên mất đang cõng một cái xác, và cái xác đó đang bốc mùi.
"Cỗ quan tài gỗ t.ử ngươi đêm qua, lấy”. Thiếu niên cõng xác c.h.ế.t, khuôn mặt chìm trong bóng tối của cái xác, giọng bình thản nhưng khiến lạnh sống lưng: “Hai ngàn mấy trăm lượng?".
"Hai... hai ngàn năm trăm lượng...”. Gã tiểu nhị sợ đến mức tim đập chân run, nào dám báo giá sai?
"Trong đó là hai ngàn tám trăm lượng. Ba trăm lượng chuẩn quần áo liệm, giày mũ, nến hương giấy tiền, thuê thêm đội kèn trống đưa tang, mời thêm một thầy phong thủy chọn mảnh đất gần đây. Có đủ ?".
"Đủ... đủ!".
"Trong ngày hôm nay xong ?".
"Được...”.
Mộ Thanh thêm gì nữa, chỉ đến bên cỗ quan tài chạm trổ tinh xảo đặt giữa tiệm, đặt trong quan tài ngay ngắn, bệt xuống đất canh giữ linh cữu.
Gã tiểu nhị hiểu ý, đây là bảo gã ngay. Gã dám hó hé thêm lời nào, chỉ cảm thấy thiếu niên quá đáng sợ, bất giác theo lời dặn, lồm cồm bò dậy, quệt m.á.u mũi việc.
Quần áo liệm, giày mũ, nến hương giấy tiền trong tiệm sẵn. Đội kèn trống đưa tang và thầy phong thủy gã cũng quen , vì đến một ngày, buổi trưa việc xong xuôi.
Thầy phong thủy chọn một ngọn núi cách thành mười dặm. Đến chạng vạng tối, linh cữu liền đưa ngay từ phố đồ tang.
Chuyện phát tang từ nhà như thế đây ít thấy, nhưng điều khiến kinh ngạc hơn là khi đưa tang, thiếu niên cõng từ trong quan tài , chỉ bảo đội kèn trống khiêng quan tài rỗng, còn thì cõng t.h.i t.h.ể dẫn đầu đoàn đưa tang.
Mộ Thanh nhớ hồi nhỏ, cha một nuôi nấng nàng, cũng lúc chăm sóc chu đáo. Có một năm mùa hạ, nàng trúng nắng, trong nhà bí bách, cha liền cõng nàng dạo trong sân, một mạch đến nửa đêm. Từ đó về , hễ nàng ốm cha thích cõng nàng dạo, dường như một lúc là bệnh sẽ khỏi. Sau nàng lớn lên, rốt cuộc là con gái, cha tiện cõng nữa. Khi đó nàng thường nghĩ, đợi cha già , nữa, nàng sẽ cõng ông, đôi chân cho ông.
Không ngờ, cha mới bốn mươi sáu tuổi, đến tuổi già, nàng cõng ông . Chỉ là , là cuối cùng trong đời.
Trên phố dài, thiếu niên khoác áo tang trắng, cõng t.h.i t.h.ể đầu mở đường. Hai bên đường, dân chúng xem náo nhiệt cõng là c.h.ế.t thì sợ xui xẻo, tránh xa tít tắp. Chỉ vài tinh ý phát hiện , đoàn đưa tang qua cửa phủ Thứ sử, vòng qua mấy con phố cuối cùng mới khỏi thành bằng cửa Tây.
Tiệm đồ tang ở phố Tây, gần cửa Tây, định khỏi thành bằng cửa Tây, đường vòng? Không ai trong lòng thiếu niên đang nghĩ gì.
Đội kèn trống đưa tang cũng thiếu niên nghĩ gì. Người mua nổi quan tài gỗ t.ử phú thì quý, mộ phần đều xây cầu kỳ, ai cũng mất bao năm tháng xây mộ to bia lớn mới an táng. Thiếu niên thứ đơn giản hết mức. Đến ngọn núi cách thành mười dặm, đào hố, hạ quan tài, đắp một nấm đất nhỏ, dựng một tấm bia đá an táng xong, cũng chẳng cần mộ, liền cho về hết.
________________________________________