Mộ Thanh ngược ngờ triều đình tâm tư sâu xa với tân binh như . Nay , trong lòng nàng quả thực chút suy nghĩ với tân binh. Nàng hiện giữ chức Trung Lang tướng, trong quân thực là chức quan nhỏ, võ tướng ngũ phẩm ở Thịnh Kinh chân thiên t.ử chỉ là quan tép riu, đáng nhắc tới.
Vào kinh thụ phong, tuy nàng phong võ chức phẩm cấp gì, nhưng thế lực danh môn thế gia trong kinh lớn, nàng phẩm cấp cao đến mấy cũng khó tránh khỏi thế cô lực mỏng, chỉ binh quyền mới thể dựa , mà binh quyền nàng thể dựa hiện nay chỉ năm vạn tân binh .
Nàng sớm ý với tân binh, chỉ là mới phong tướng, tưởng rằng mưu cầu binh quyền còn cần chút thời gian, ngờ cơ hội đến nhanh như .
Đáy mắt Mộ Thanh dần sáng lên, Bộ Tích Hoan thấy ý đậm hơn, :
"Tân binh một ngày còn mang danh quân Tây Bắc, chủ soái chính là Nguyên Tu. Bọn họ kính ngưỡng nàng đến , trong lòng cũng coi Nguyên Tu là chủ soái. Quân mà hai chủ soái thì thể thống lĩnh, bọn họ cần ly tâm với Nguyên Tu thì mới thể một lòng theo nàng”.
"Hà tất ngài như ?".
Mộ Thanh Bộ Tích Hoan, trong đôi mắt vốn trong veo hiếm khi hiện lên vẻ phức tạp, nhưng nàng vẫn , thẳng: "Ta sớm ý với tân binh, nếu ý của triều đình, tự sẽ mưu tính, ngài cần gì tay?".
Bộ Tích Hoan Mộ Thanh một cái thật sâu, ánh mắt rơi tay nàng, ngoài cửa sổ, nhạt giọng: "Tay của nàng là để nghiệm thi, nghiệm thương giải oan cho đời, dùng để những việc , những việc để là ”.
Hắn nàng vì báo thù cha sợ lừa lọc dối trá, nhưng . Năm xưa ở Biện Hà, từng đường đời khó , xem nàng thế nào, đến cuối cùng chung quy là nỡ nàng vì những chuyện đó mà tay vấy bẩn. Ngoài , còn tư tâm, nàng vì chuyện tân binh ly tâm mà mang lòng áy náy với Nguyên Tu, nàng mưu tính chuyện chi bằng để .
Mộ Thanh giường, thấy nam t.ử gần như bao phủ bởi những bông tuyết ngoài cửa sổ. Người rõ ràng cửa sổ, như trong ánh sáng, bóng lưng hư hư thực thực, như thấy mây xanh bát ngát. Đám mây xanh đó lọt mắt nàng, khiến nàng bỗng nhớ tới mái ngói xanh ngôi nhà nhỏ ở Giang Nam. Gặp ngày mưa, bầu trời xanh mái ngói đó, luôn cảm thấy cao xa trong trẻo.
Nàng từng cho rằng cha chính là mái ngói xanh căn nhà nhỏ , che mưa chắn gió cho suốt những năm tháng trưởng thành. Nàng cũng từng nghĩ rằng một khi mất mái hiên , con chỉ thể tự chống đỡ mưa gió đời. Mãi đến hôm nay nàng mới hiểu, hóa vẫn giữa trời rộng, cần bất kỳ sự che chở nào, mà vẫn thể bình thản phong ba.
nàng thực từng coi những thứ là mưa gió. Nàng nguyện thiên hạ vô oan, nhưng nàng cũng là một trong thiên hạ, oan thù của còn báo, gì đến trong thiên hạ?
"Tay sớm dính bao nhiêu mạng , sợ, chỉ sợ thế cô lực mỏng, bảo vệ trân trọng, một ngày sẽ giống như cha ...”.
Bộ Tích Hoan bỗng xoay , vẻ mặt vui mừng, hỏi: "Người nàng trân trọng là ai?".
Mộ Thanh sững sờ, hồn liền đưa tay kéo rèm giường xuống cái "rẹt", xuống.
Ngoài màn vọng tiếng trầm thấp của nam tử, tiếng kéo dài, như hồ nước xuân, gợn sóng lăn tăn khiến lòng ngứa ngáy.
"Thanh Thanh”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-211-ranh-roi-sinh-nong-noi-1.html.]
Hồi lâu tiếng mới dứt, Bộ Tích Hoan tấm rèm buông xuống, hỏi: "Thịnh Kinh mục nát. Đám danh môn thế gia chìm đắm trong xa hoa và hưởng lạc, tai hại chẳng kém gì thiên tai, nàng sẽ thích , nàng thật sự vẫn ?".
Trong màn im lặng, lâu mới một giọng trong trẻo truyền , kiên định đổi, y như ngày tòng quân Tây Bắc.
"Không sợ ngàn vạn khó khăn nguy hiểm”.
Ba ngày , quan văn chủ trì nghị hòa của triều đình đến Tây Bắc. Nguyên Tu gặp, các quan văn nghị hòa chỉ đành lấy Lý Bản đầu, đàm phán với Ngũ Hồ.
Tuyết lớn phong quan, sứ đoàn nghị hòa đợi suốt bảy, tám ngày, đợi tuyết ngừng và tan bớt mới xuất quan lên đại mạc. Cũng may Nguyên Tu vẫn còn nể tình sứ đoàn nghị hòa đều là con dân Đại Hưng nên cho Triệu Lương Nghĩa dẫn vạn quân theo lên thảo nguyên.
Đại Hưng nghị hòa, các bộ tộc Ngũ Hồ cũng cảm thấy khó tin. cơ hội khó tìm, Ngũ Hồ đang thế yếu, lo lắng mùa xuân năm tuyết tan, đội quân Tây Bắc Lang sẽ tấn công, Đại Hưng lúc đề xuất đình chiến đúng là Thiên Ưng đại thần hiển linh, phù hộ bộ tộc diệt.
đình chiến nghị hòa, điều kiện cần bàn vẫn bàn.
Sứ đoàn Đại Hưng cho rằng Ngũ Hồ cuối đầu xưng thần với Đại Hưng, cứ năm năm tiến cống một và hằng năm đều cử sứ sang triều kiến.
Các bộ tộc Ngũ Hồ cho rằng, đình chiến là các ngươi đề xuất , chúng . Đã các ngươi đình chiến thì thể hiện chút thành ý, chúng đòi hỏi cũng nhiều, hằng năm gửi vàng bạc, vải vóc, trâu bò, nữ nhân là .
Đám quan văn trong sứ đoàn Đại Hưng tức đến mức râu dê vểnh cả lên, mắng thẳng rằng đối phương voi đòi tiên, chỉ là man tộc mà cũng dám tự cao tự đại.
Các dũng sĩ Ngũ Hồ lập tức tuốt loan đao bên hông. Đôi mắt trâu trợn lớn như chuông đồng, họ quát lớn rằng đám dám sỉ nhục con dân của Thiên Ưng đại thần, hậu duệ của Đại đế Xiêm Lan, nhất định dùng m.á.u của họ để tế các vị đại thần tổ tiên.
Đám quan văn Đại Hưng thấy loan đao sáng loáng liền co rúm cả , bộ dạng tham sống sợ c.h.ế.t hiện rõ mặt.
Cuối cùng, Triệu Lương Nghĩa thể nổi nữa. Ông dẫn quân xông đại trướng nghị hòa, đạp đổ lều lớn, kéo mấy tên quan văn ngoài, tuyên bố rằng ai dám ngăn cản thì khai chiến.
Ông , nếu hôm nay một vạn tướng sĩ theo ông khỏi quan ải bỏ mạng nơi thảo nguyên , thì sang năm, quân Tây Bắc nhất định sẽ dốc lực san bằng bộ thảo nguyên.
________________________________________