Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 212: Rảnh rỗi sinh nông nổi (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:35
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dũng sĩ Ngũ Hồ thấy mới kéo , dùng tiếng Đại Hưng sứt sẹo tỏ ý thể bàn .

Cuộc đàm phán kéo dài bảy tám ngày. Trong những ngày đó, Nguyên Tu triệu tập các tướng lĩnh trong quân, rõ quân Tây Bắc tuyệt đối nghị hòa, nhưng ý định nghị hòa của triều đình quyết, khó lòng khuyên ngăn. Hắn quyết định phụng chiếu về kinh, một là xin công cho tướng sĩ công trong quân, hai là đích can gián khuyên ngăn việc nghị hòa.

Tướng sĩ tự nhiên nghi ngờ lời . Hắn là con trai Nguyên Tướng quốc, cháu ruột Thái Hoàng Thái hậu, nếu về triều đích khuyên can, chiều hướng trong triều sẽ chuyển sang chủ chiến, tiêu diệt Ngũ Hồ.

Chỉ là khải hồi kinh, biên phòng thể lơ là, trong kinh cũng cho phép quân biên ải về nhiều. Cuối cùng quyết định các tướng lĩnh quân Tây Bắc trừ Nguyên Tu đều ở trấn thủ biên quan, như năm, phòng thủ thành đổi, chỉ mang tân binh về triều, đường về kinh thể tiễu phỉ thao luyện.

Sau khi trong quân bàn bạc thỏa, sứ đoàn thảo nguyên nghị hòa cũng trở về. Điều kiện nghị hòa bàn xong , nhưng một chuyện bàn xong - Ngũ Hồ mỗi bên phái một vương t.ử kinh con tin, còn về lợi ích đổi lấy thì cần kinh bàn tiếp.

Ngũ Hồ mỗi bên phái lập thành sứ đoàn nghị hòa, theo quân Tây Bắc cùng của triều đình về Thịnh Kinh.

Nguyên Tu mười năm từng về kinh, phụng chiếu về triều, Thánh giá cũng khởi hành cùng, trong quân chuẩn khá nhiều, mãi đến tháng Chạp đại quân mới chuẩn xong.

Mồng tám tháng Chạp, Nguyên Tu dẫn tân binh Tây Bắc hộ tống Thánh giá và sứ đoàn hai nước về triều.

Lần về triều , thiên hạ nổi gió, nhưng lúc ai . Chỉ ngày hôm đó tuyết rơi lả tả, hai mươi lăm vạn quân Tây Bắc lên quan ải, dõi theo đoàn quân về triều trùng trùng điệp điệp khỏi quan thành...

Châu Việt, huyện Phụng.

Mặt trời lặn về núi tây, cổng thành vẫn đóng. Tri huyện dẫn huyện thừa và các thuộc quan đợi giá ngoài cổng thành. Khi trời sắp tối, một kỵ binh phi từ quan đạo tới, từ xa hô to:

"Huyện Phụng, Thánh giá đến cách mười dặm, nửa canh giờ nữa sẽ tới”.

Nửa canh giờ qua nhanh. Khi Thánh giá thành trời tối đen, trăng sáng ẩn cành cây khô, chiếu rọi nghi trượng dài dằng dặc đang thành.

Huyện Phụng là huyện nhỏ ở Giang Bắc, dịch quán cũ, khách điếm chỉ ba nhà, mấy ngày đuổi khách quét dọn sạch sẽ. Dịch quán an trí sứ đoàn nghị hòa Ngũ Hồ, Thánh giá nghỉ ở Khách Lai Cư lớn nhất trong thành, khâm sai nghị hòa và tướng lĩnh quân Tây Bắc lượt ở hai khách điếm khác, năm vạn đại quân theo đóng trại ngoài thành.

Mộ Thanh nghỉ ở phòng chữ Giáp tầng hai của khách điếm. Người dẫn nàng lên lầu là một bộ khoái của huyện nha. Tên bộ khoái đó phòng thắp đèn nến, gật đầu khom lưng :

"Tướng quân, ngài cứ nghỉ ngơi một lát, cơm nước lát nữa sẽ dâng lên”.

Mộ Thanh nhạt nhẽo ừ một tiếng, cởi áo choàng lông chồn tía, rũ tuyết. Tên bộ khoái thấy vội vàng định đón lấy, Mộ Thanh :

"Cảm ơn, cần!”.

Nàng tự tay vắt chiếc áo choàng lông chồn tía lên bình phong, chỉnh trang cẩn thận mới xuống bàn. Bộ khoái chút lúng túng, nương theo ánh nến kỹ, khỏi kinh ngạc. Nghe vị tướng quân là Trung Lang tướng của quân Tây Bắc, quan phẩm còn cao hơn tri huyện đại nhân, phong hiệu, còn tưởng sẽ là một hán t.ử quân nhân vạm vỡ, ngờ là một thiếu niên lang.

Thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, tướng mạo bình thường, đối xử với khác xa cách, trông dễ gần lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-212-ranh-roi-sinh-nong-noi-2.html.]

"Tiểu nhị. Trà nóng ? Hây. Cái thằng nhãi ranh , chẳng chút chu đáo nào cả”.

Tên bộ khoái thấy Mộ Thanh khó gần, nhất thời lúng túng gì, đành mở cửa phòng quát lớn với tiểu nhị lầu.

Mộ Thanh vui, cau mày lạnh lùng : "Ồn!”.

Khách điếm khá nhỏ, chỉ mang theo một binh bên , nàng liền mang Nguyệt Sát thành. Hàn Kỳ Sơ, Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải theo quân đóng trại ngoài thành. Trong khách điếm chuồng ngựa, thành Nguyệt Sát liền dắt chiến mã đến huyện nha, nếu về thì cũng cần khác đưa nàng lên lầu. Ngày thường chỉ thấy Nguyệt Sát là bà quản gia lắm lời, giờ thấy cũng , ít nhất ồn ào.

Mặt tên bộ khoái càng thêm lúng túng, nhưng dám lớn tiếng gọi nữa, chỉ ở cửa sốt ruột đợi tiểu nhị mang lên.

Lúc , chợt thấy lầu một sải bước đại sảnh.

Người đó khoác một chiếc áo choàng đen, đại sảnh liền cởi mũ áo. Dưới mũ búi tóc, tóc đen tết bằng chuỗi hạt châu màu sắc rực rỡ, tai trái đeo khuyên, mắt sâu như vực thẳm, má trái sẹo, hông đeo một thanh loan đao tinh xảo. Tướng mạo dị quốc tên bộ khoái kinh hãi, kêu lên: "Người Hồ Hồ... Hồ”.

Châu Việt giáp ranh Tây Bắc, bách tính từng thấy Hồ, chỉ kể chuyện trong quán về chiến sự Tây Bắc, Hồ hung tàn. Hôm nay Thánh giá thành, tuy sứ đoàn nghị hòa của Ngũ Hồ nghỉ ở dịch quán, nhưng nghỉ ở khách điếm . Giờ chợt thấy Hồ, bộ khoái oa một tiếng kêu lên.

Hô Diên Hạo ngẩng đầu, đèn nến treo xà nhà đỏ rực, chiếu đôi mắt xanh ánh lên màu máu, như thấy một con sói già khát m.á.u trong đêm gió tuyết cô độc.

Tên bộ khoái rầm một tiếng đóng cửa , chặn cửa hét lên với Mộ Thanh đầy kinh hãi: "Tướng Tướng Tướng... Tướng quân. Hồ Hồ Hồ…”.

"Hô Diên Hạo!”. Mộ Thanh nhíu mày.

Đại Hưng nghị hòa với Ngũ Hồ, các bộ tộc Hồ đều phái dũng sĩ trong vương quân đưa con tin kinh, dũng sĩ đó đảm nhận vai trò sứ giả nghị hòa. Riêng bộ tộc Địch khác, Hô Diên Hạo đích đưa tiểu vương tôn ba tuổi Hô Diên Tra Liệt đến. Hô Diên Hạo mới xưng vương lâu, nền móng vững, lúc dám bỏ mặc bộ tộc đến Thịnh Kinh, ngoài thấy to gan ngông cuồng, nhưng Mộ Thanh xảo quyệt như sói, hành động như ắt mưu đồ. Chỉ là dọc đường mưu đồ gì, chỉ thấy mỗi khi thành nghỉ ngơi, nhất định đến khách điếm quấy rầy nàng.

"Ngươi lui xuống , hai nước đang nghị hòa, sẽ g.i.ế.c ngươi ”. Mộ Thanh .

"Hả?".

Bộ khoái ngờ Mộ Thanh đuổi lúc , tuy lời nàng lý, nhưng chân dám nhúc nhích.

"Vậy , ...”.

Người Hồ nghỉ ở dịch quán ? Sao đến khách điếm?

"Hắn chỉ là rảnh rỗi sinh nông nổi thôi”. Mộ Thanh chê ồn, lười .

 

________________________________________

Loading...