Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 214: Rảnh rỗi sinh nông nổi (4)
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:37
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt nam t.ử từ âm trầm chuyển sang xanh mét. Mộ Thanh xuống lầu, tên bộ khoái lầu , đang cân nhắc xem nên bày bốn bộ bát đũa thật , khi nào bày lên thì thích hợp, liền thấy Mộ Thanh xuống lầu. Hắn bất giác cảm thấy kỳ lạ, kịp nghĩ kỹ thì chợt bên ngoài đại sảnh tiếng cung nhân hô lớn:
"Thánh thượng giá lâm ——"!
Bộ khoái giật , vội vàng quỳ ở cầu thang đón Thánh giá.
Rèm cửa vén lên, Nguyên Tu hộ tống Bộ Tích Hoan bước . Thấy Hô Diên Hạo ở cửa phòng tầng hai, sắc mặt Nguyên Tu sa sầm, hỏi Mộ Thanh: "Việt Từ ?".
"Đi huyện nha buộc ngựa ”.
"Ồ?".
Bộ Tích Hoan nhạt giọng: "Thân binh trưởng thật tròn bổn phận, là để Trẫm phái cho ngươi?".
"Bệ hạ nếu phái ba đầu sáu tay thì quá”.
Mộ Thanh cuối cùng cũng hiểu tại Nguyệt Sát hà khắc như , một chủ t.ử hà khắc, thảo nào nuôi ám vệ hà khắc.
Huyện Phụng đất cằn thưa, nha môn thiếu , Thánh giá đến thành, tri huyện điều động phần lớn nhân lực đến Khách Lai Cư . Trong khách điếm , ai là đều chạy xuống bếp phụ giúp nấu nướng, tên bộ khoái còn đến khách điếm nàng. Không ai buộc ngựa, Nguyệt Sát đành tự , cũng ngờ Hô Diên Hạo nhân cơ hội mò đến. Người ba đầu sáu tay, trách cứ ?
Bộ Tích Hoan liếc nàng, thấy nàng đỡ cho Nguyệt Sát, , nên nhắc chuyện nữa.
Việt Từ là của Thích Nguyệt Môn, Mộ Thanh chịu đổi , chứng tỏ chút tình nghĩa với Thích Nguyệt Môn. Nguyên Tu cau mày, lúc mới nhớ hôm đó ngạc nhiên khi chuyện nàng quen Hoàng thượng, quên hỏi nàng quen môn chủ Thích Nguyệt Môn thế nào.
Chuyện lúc tiện hỏi, Nguyên Tu bèn sang Hô Diên Hạo : "Địch Vương đúng là một bữa cũng chịu bỏ”.
Hắn là chủ soái quân Tây Bắc, luôn hộ giá đường về kinh, đến thành nào cũng lo an trí Thánh giá . Đi đường năm ngày, ngày nào cũng . Từ khi khỏi quan thành, Hô Diên Hạo ngày nào cũng đến tìm Mộ Thanh. Ngoài khách điếm vốn đội binh của canh gác, nhưng trong thời gian nghị hòa, binh của tiện xung đột với Hồ, đành để mặc Hô Diên Hạo.
Mộ Thanh để tránh hiềm nghi, mấy tối nay đều dùng cơm ở đại sảnh. Hắn thấy nàng ăn chung bàn với Hô Diên Hạo chướng mắt, nên ngày nào cũng cùng. Sau Hoàng thượng tin từ , cũng đến ăn cùng, lý do đường hoàng: Vua cùng vui.
Mới đường năm ngày, chuyện bốn ăn chung bàn thành lệ bất thành văn.
Hô Diên Hạo : "Bổn vương hứng thú với cơm nước Đại Hưng, chỉ bầu bạn với Anh Duệ tướng quân thôi”.
Lời đầy ám , Bộ Tích Hoan Mộ Thanh. Mộ Thanh xuống bàn, lưng về phía , ngay cả một ánh mắt cũng lười ban cho, lạnh lùng đáp: "Xin , hứng thú với kẻ biến thái”.
Bộ Tích Hoan liếc sắc mặt đen như đáy nồi của Hô Diên Hạo, khóe môi nhếch lên, lắc đầu bật . Miệng nàng xưa nay vẫn độc, miễn là độc với , độc với ai cũng thấy vui. Hắn tự nhiên xuống, Nguyên Tu cung kính hành lễ cũng xuống. Hô Diên Hạo từ lầu xuống, tự chỗ trống còn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-214-ranh-roi-sinh-nong-noi-4.html.]
Tên bộ khoái bỏ quên ở cầu thang, quỳ dám dậy, đành run rẩy : "Ngô, ngô hoàng... vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”.
"Ừ”.
Chỉ một giọng truyền đến, lười nhác tận cùng: "Đứng lên , dọn cơm lên”.
Giọng thật khó liên tưởng đến vị đế vương hỉ nộ vô thường, tàn bạo thành tính trong lời đồn. Tên bộ khoái dám trộm long nhan, tạ ơn dậy run rẩy chân tay dọn cơm.
Người châu Việt thích ăn mặn, thức ăn bày đầy bàn, gà vịt cá tôm màu sắc đỏ au bóng loáng. Ngoài khách điếm tuyết rơi lả tả, trong đại sảnh đốt than hồng. Bốn quây quần bên bàn, món ngon, chỉ khí là chẳng dễ thở chút nào.
Hô Diên Hạo chính là kẻ phá hoại bầu khí, bản chẳng hề để ý, tháo túi rượu bên hông ngửa cổ uống một ngụm, : "Vẫn là rượu thảo nguyên ngon, rượu Trung Nguyên nhạt như nước đái ngựa”.
Hắn ác ý, Bộ Tích Hoan và Nguyên Tu đều như thấy. Mộ Thanh cũng tự ăn cơm để ý đến . Hô Diên Hạo thấy chán, năm ngày nay tìm cách chuyện với nàng, nàng luôn lạnh lùng xa cách, từng thấy nữ nhân nào ít như .
Nghĩ đến đây, trong lòng Hô Diên Hạo chợt động. Nàng cũng ít , chỉ là gặp án mới nhiều.
Hô Diên Hạo uống một ngụm rượu mạnh, bỗng nhiên , hỏi Mộ Thanh: " , ở điện tròn địa cung, rốt cuộc ngươi lối là cửa Thủy?".
Nàng kể chuyện điêu khắc đá tám cột, giải mã bí ẩn sự biến mất của cổ quốc Xiêm Lan, hé lộ bí mật kinh thiên động địa về việc các bộ tộc Ngũ Hồ là hậu duệ của Đại đế Xiêm Lan, nhưng từng dựa mà khẳng định lối là cửa Thủy.
Cơ quan địa cung, vàng ròng thần giáp, những trải nghiệm thuộc về lăng mộ Đại đế Xiêm Lan mới hơn hai tháng theo gió bay , trở nên xa xăm, xác thực như truyền thuyết về cổ quốc ngàn năm.
Mộ Thanh nhớ rõ, chỉ là để ý đến Hô Diên Hạo. Nàng trả lời, nhưng thấy cái nhướng mày nhẹ của Bộ Tích Hoan.
Chuyện trong địa cung đều do Nguyệt Sát kể cho , thoát cát chảy, phá cơ quan, tìm lối , lúc đó mà thót tim. Giờ nàng bình an mặt, chuyện địa cung chắc sẽ thấy thú vị lắm.
Nguyên Tu cũng đặt bát đũa xuống Mộ Thanh, chuyện trong điện tròn ngày hôm đó, cũng chỗ rõ.
Mộ Thanh hai , :
"Đại đế Xiêm Lan quan sát thiên tượng nước sông Tháp Mã sắp cạn, ông dẫn bách tính di cư lánh nạn , lúc đó nước sông chắc chắn cạn. Cổ quốc Xiêm Lan sâu trong đại mạc, bách tính di cư đường dài, nước , họ chắc chắn sẽ men theo sông Tháp Mã tìm kiếm quê hương mới. Sau đó họ đến thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc, thấy hồ thần Tang Trác, phát hiện sông ngầm Khâu Đạt. Con sông ngầm chắc chắn cách sông Tháp Mã xa. Đại đế Xiêm Lan xây lăng mộ cách hồ thần Tang Trác trăm dặm, đoán sông Tháp Mã chắc ở đó. Các bộ tộc thảo nguyên đều thần linh tín ngưỡng riêng, duy chỉ hồ thần Tang Trác là tín ngưỡng chung của họ, thể thấy thảo nguyên sùng bái nguồn nước thế nào. Trong đại mạc càng phụ thuộc nguồn nước, Xiêm Lan sùng bái nước chắc càng sâu sắc hơn. Sông Tháp Mã là cội nguồn lập quốc của cổ quốc Xiêm Lan, đối với Đại đế Xiêm Lan ý nghĩa phi phàm. Ông xây lăng mộ gần sông Tháp Mã, hẳn ý mãi mãi bầu bạn với sông thần. Lối của điện tròn ở cửa Thủy, một là vì nước sông Tháp Mã trải qua ngàn năm chắc chắn cạn khô, hai là vì Đại đế Xiêm Lan xây địa cung nhằm chọn thừa kế, điện tròn đủ đại trí đại dũng, còn thiếu một thứ, đó là kế thừa ý chí của ông . Ý chí của ông chính là sự sùng bái đối với nước sông thần, cho nên đoán lối chắc chắn ở cửa Thủy”.
Lời dứt, bốn phía im phăng phắc.
________________________________________