Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 215: Rảnh rỗi sinh nông nổi (5)
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:38
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hô Diên Hạo xách túi rượu da dê, miệng túi quên đóng, mùi rượu mạnh nồng nặc xộc lên mũi, nếm kỹ thấy hậu kéo dài lâu, dư vị dứt.
Gây nghiện, giống như nàng.
Tài trí như quả nhiên thích hợp vương hậu của , chỉ nhan sắc thế nào.
Bộ Tích Hoan cúi đầu nếm thức ăn, khóe môi nhếch lên nụ "quả nhiên ngoài dự đoán".
Ừm, ngay là đặc sắc mà.
Chỉ Nguyên Tu là bất động, trong mắt ánh lên vẻ tán thưởng, miệng tiếp tục hỏi: "Hôm đó Địch Vương khỏi điện , chúng ở phía một lúc mới cùng , cửa điện liền đóng, luôn cảm thấy chuyện trùng hợp, ngươi thấy ?".
Hôm đó Mộ Thanh đập trán rương đồng ở điện tròn, ngất chuyện gì xảy đó. Nàng hóng hớt, Nguyệt Sát ở ngay bên cạnh, những ngày qua nàng cũng từng hỏi một câu. Hôm nay Nguyên Tu nhắc đến mới một chuyện, suy nghĩ một lát :
"Lúc đó tỉnh, chỉ ngài chắc suy đoán chính xác, chỉ thể phỏng đoán đài đồng xanh cơ quan. Nếu ở đó, cửa điện sẽ đóng, một khi hết, cửa sẽ đóng . đây chỉ là suy đoán, địa cung niêm phong, chân tướng thế nào e là vĩnh viễn chôn vùi trong địa cung ”.
Nguyên Tu gật đầu, chuyện đời thể nào rõ hết , chân tướng lẽ chỉ Đại đế Xiêm Lan thôi.
Hai chuyện xong, Mộ Thanh im lặng, chỉ cúi đầu ăn cơm.
Bộ Tích Hoan ngước mắt thấy Hô Diên Hạo đang chằm chằm Mộ Thanh, ánh mắt liền nhạt , liếc bàn ăn, thấy món ăn mặt Mộ Thanh vơi một chút, lúc mới lười biếng đặt đũa xuống.
Cạch.
Tiếng động tuy nhẹ nhưng tên bộ khoái hầu đằng xa giật , vội vàng quỳ xuống.
"Dọc đường qua các châu phủ thành huyện một nơi nào hiểu ý, là mấy món ”.
Bộ Tích Hoan thản nhiên phất tay áo, vẻ mặt mệt mỏi. Tay áo thêu rồng mây kim tuyến đỏ rực, ánh nến trong sảnh toát lên vẻ lạnh lùng chói mắt.
Bộ khoái quỳ rạp xuống đất, dám lên tiếng. Thầm nghĩ bàn là đặc sản của châu Việt. Huyện Phụng tuy nhỏ nhưng ở ranh giới Tây Bắc và châu Việt, chiếm địa lợi. Huyện Phụng là nơi tiếp giá đầu tiên của châu Việt, Hoàng thượng chắc là đầu dùng món châu Việt, nên chán mới . Chẳng lẽ món châu Việt hợp khẩu vị Hoàng thượng?
Đang đoán già đoán non, chợt giọng Đế vương truyền đến.
"Suốt ngày ăn mặn, Trẫm ngấy tận cổ , bảo nhà bếp chút cháo trắng rau dưa lên đây”.
Bộ Tích Hoan một cách lơ đãng, bộ khoái quỳ đất suýt thổ huyết. Hóa ăn quen phong vị món châu Việt, mà là ăn mặn ngấy ?
Thánh giá đến huyện Phụng, tri huyện đại nhân dám đãi bằng cháo trắng rau dưa? Vắt óc tìm đầu bếp danh tiếng từ thủ phủ châu Việt đến, bàn tiệc đặc sản bằng cháo trắng rau dưa?
Bộ khoái trong lòng thầm than thánh ý khó dò, ngoài miệng dám , vội vàng lui xuống truyền chỉ.
Một lát , cháo trắng rau dưa bưng lên. Bộ Tích Hoan ban cho mỗi một bát, Mộ Thanh húp cháo, khóe môi nhếch lên nụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-215-ranh-roi-sinh-nong-noi-5.html.]
Nàng thích ăn thanh đạm, ở trong cung , món ăn quá tinh tế nàng thích ăn, ngược cơm nhà dân dã hợp khẩu vị nàng hơn. Cũng kén ăn, nếu món thanh đạm, món mặn nàng cũng ăn, chỉ là ăn ít. Nàng đang tuổi lớn, ăn uống quá thanh đạm , nàng ngấy, đành khai tiệc một lúc gọi cháo trắng rau dưa lên. Như thể khiến nàng ăn thêm chút, tránh để thiên lệch, cho sức khỏe.
Mấy ngày nay Bộ Tích Hoan luôn chê thức ăn các châu phủ dâng lên quá ngấy, ngày nào cũng gọi món thanh đạm. Nguyên Tu và Hô Diên Hạo quen , thấy nào cũng húp một bát, chỉ cho rằng mắc bệnh nhà giàu đế vương, ăn sơn hào hải vị ngấy nên mới coi món ăn thanh đạm nhà thường dân là cao lương mỹ vị.
Chỉ Mộ Thanh húp cháo chậm, dường như tâm ý tỉ mỉ của đối diện, ăn một cách trân trọng.
Một chiếc bàn vuông, bốn vây quanh, khí kỳ quặc khó chịu, nhưng chút tình ý thầm kín, lặng lẽ lan tỏa.
Bữa cơm khó chịu kết thúc, Bộ Tích Hoan miễn cho Nguyên Tu hộ tống, tự rời khỏi khách điếm về Khách Lai Cư. Hô Diên Hạo thấy đêm nay còn cơ hội ở riêng với Mộ Thanh cũng rời .
Ngoài khách điếm, một đội vương quân khoác áo lông đội mũ tuyết, một bữa cơm biến thành tuyết, thấy Hô Diên Hạo , rũ tuyết vai theo về dịch quán.
Trăng ẩn mây, đêm đen kịt, tuyết rơi càng lớn, phố dài sớm vắng tanh. Người của Hô Diên Hạo ngoài cũng xách đèn lồng, cứ thế mò mẫm phố.
Đợi gió tuyết che khuất bóng dáng đoàn , trong đám lính Tây Bắc mái hiên ngoài khách điếm nhổ toẹt một bãi nước bọt.
Bãi nước bọt tạo thành cái hố tuyết, đó hận thù : "Lũ ch.ó Hồ. G.i.ế.c tướng sĩ , quấy nhiễu bách tính , giờ còn nghênh ngang ở trong dịch quán Đại Hưng ”.
Lính gác ngoài khách điếm đều là binh của Nguyên Tu, bên cạnh thấy liền : "Đợi Đại tướng quân về triều, phá hỏng cái vụ nghị hòa c.h.ế.t tiệt , chúng g.i.ế.c Hồ như thường”.
"! G.i.ế.c!”.
Người nghiến răng ken két: "Không chỉ lũ Hồ đáng g.i.ế.c, đám quan ch.ó má chủ hòa trong triều cũng đáng g.i.ế.c. Làng tộc quy, nữ nhân lắm mồm điêu toa thì cắt lưỡi, khâu mồm . Đám cẩu quan chỉ khua môi múa mép đòi nghị hòa với Hồ, thấy cũng nên thế”.
Trong triều chủ hòa là Nguyên Tướng quốc, cha của Đại tướng quân, hình phạt cắt lưỡi khâu mồm cũng chỉ là sướng miệng, vui tai thôi. Người tiếp lời nữa, mái hiên trầm mặc hẳn.
Gió bấc gào thét, tuyết rơi dứt.
Đêm , huyện Phụng chìm trong một trận tuyết lớn kéo dài suốt đêm. Tri huyện chợp mắt , cứ trong đại sảnh huyện nha, hai tay ngừng xoa .
Tuyết rơi dữ dội như , lỡ giữ chân Thánh giá ở huyện Phụng thì phiền to.
Với trận tuyết , trong thành thể nào cũng nhà cửa sập, dân nghèo c.h.ế.t rét cũng khó tránh khỏi. Hoàng thượng xưa nay vốn chẳng mấy để tâm đến những việc , nhưng Nguyên Đại tướng quân thì khác.
Nguyên Tu nổi tiếng cương trực. Nếu đường hồi kinh phát hiện huyện Phụng trị dân bất lực, để xảy thương vong lớn, thuận miệng nhắc một câu mặt Tướng quốc, con đường quan của coi như chấm hết.
Nghĩ đến đó, tri huyện càng thêm thấp thỏm.
Mãi đến gần sáng, tuyết mới ngừng rơi.
________________________________________