Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 217: Võ tướng phá án
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:40
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai bộ khoái dám để Nguyên Tu bê thang, lúc mới hoảng hốt định hậu viện. Mộ Thanh thấy : "Đừng nữa, đông thêm loạn”.
Hai bộ khoái theo bản năng dừng bước. Lúc Nguyên Tu xách thang tới, theo lời Mộ Thanh đặt cửa sổ, bắc lên cửa sổ tầng hai. Mộ Thanh hai lời leo lên thang, Nguyên Tu giữ thang dặn nàng cẩn thận. Hai bộ khoái đến há hốc mồm, từng thấy đường đường nhất phẩm Đại tướng quân để một tiểu tướng ngũ phẩm sai bảo như hạ nhân.
Mộ Thanh leo lên từ mặt thang, xem xét kỹ lưỡng tường. Tường nhà sơn đỏ, tìm vết m.á.u tốn chút công sức, nhưng huyện Phụng là huyện nhỏ, khách điếm Phúc Thuận cũ, tường nhà lâu năm tróc sơn, Mộ Thanh soi từng tấc một, quả nhiên tìm thấy vài vết m.á.u b.ắ.n tung tóe.
Tìm thấy xong, Mộ Thanh mới gật đầu, leo xuống thang.
"Vào đại sảnh !”.
Mộ Thanh với Nguyên Tu, hai về phía đại sảnh. Đến chỗ rèm cửa, Mộ Thanh mới với hai bộ khoái : "Khiêng t.h.i t.h.ể gốc cây , t.h.i t.h.ể đông cứng , đừng cố bẻ tay chân , cứ thế khiêng . Còn nữa, đừng giẫm lên đường di chuyển xác”.
Làm bộ khoái trong huyện nha, c.h.ế.t đương nhiên gặp, chỉ là việc khiêng xác xưa nay đều là ngỗ tác , sai nha trong nha môn đều chê xui xẻo, tránh thì tránh. Có khiêng xác, tại tự ? hôm nay Mộ Thanh chỉ đích danh hai bọn họ khiêng xác, đắc tội nổi, đành ủ rũ về phía gốc cây.
Trong đại sảnh, quan văn trong triều sắp khiêng t.h.i t.h.ể , mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng.
Hung thủ đó nhắm chuyện nghị hòa, vì tế tướng sĩ Tây Bắc mà g.i.ế.c Lý đại nhân. Hung thủ trong binh của Nguyên Đại tướng quân , nhưng rõ ràng chuyện xong, hung thủ g.i.ế.c hết sứ thần nghị hòa trong triều để trút giận.
Lý đại nhân c.h.ế.t , tiếp theo chính là bọn họ.
"Bệ hạ, chuyện về triều... ý chỉ tiếp giá của các châu phủ dọc đường ban xuống từ sớm, ngày về kinh cũng định, trong triều chuẩn yến tiệc đón Thánh giá và tướng sĩ Tây Bắc triều, đây là đại sự, thể chậm trễ. Thần cho rằng chi bằng để Anh Duệ tướng quân ở tra án, Bệ hạ cùng Đại tướng quân và sứ đoàn nghị hòa Ngũ Hồ về kinh ”.
Lúc , một vị quan tam phẩm tâu.
Mộ Thanh và Nguyên Tu bước , vặn thấy câu , : "Không cần thiết, hung thủ sẽ sớm tìm thôi”.
Vị quan đó là Tả Phó Đốc Ngự sử Đô Sát Viện, tên là Lưu Hoài, khỏi thắc mắc: "Sao tướng quân khẳng định như ?".
"Có các vị đại nhân ở đây, hung thủ tự nhiên sẽ gây án tiếp, manh mối tự nhiên cũng nhiều hơn, kiểu gì cũng bắt ”. Mộ Thanh mặt biểu cảm .
Mặt Lưu Hoài lập tức xanh mét, các quan viên khác cũng kinh hãi, trong chốc lát như ong vỡ tổ.
"Chuyện , chuyện ...”.
"Ý của Anh Duệ tướng quân là lấy chúng mồi nhử?".
"Hoang đường!”.
"Coi rẻ mạng sống đồng liêu, m.á.u lạnh đến thế là cùng!”.
Mộ Thanh xuất ngỗ tác, tin đồn về nàng ở biên quan qua loa, nhưng mấy vị quan văn để trong lòng. Xưa nay văn võ coi thường , Mộ Thanh xuất tiện tịch, ngay cả con em bình dân cũng bằng, quan phẩm cũng chỉ là ngũ phẩm, luận xuất , luận phẩm cấp đều bọn họ, nào ngờ nàng nửa điểm cung kính, to gan lớn mật như .
"Câu trả cho các vị đại nhân. Lý đại nhân cùng các vị quan cùng triều, cũng là đồng liêu, mong các vị đại nhân nể tình đồng liêu, đừng m.á.u lạnh như , nghĩ bắt hung thủ, chỉ nghĩ chạy trốn”.
Mộ Thanh phản bác .
Đô Sát Viện vốn trực thuộc Đế vương, Ngự sử là quan ngôn luận. Lưu Hoài và những khác phái nghị hòa, ắt là phe Nguyên gia. Ngự sử đáng lẽ là dòng nước trong sạch trong triều, tham gia đấu đá phe phái, bản đoan chính, tra xét quan ?
Mộ Thanh thích đám Lưu Hoài, nên từng câu từng chữ của nàng đều sắc như dao, cắt mặt Lưu Hoài và những khác, khiến sắc mặt bọn họ lúc xanh lúc đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-217-vo-tuong-pha-an.html.]
"Tướng quân thật nực . Chúng ăn lộc triều đình, tự nhiên đặt Thánh thượng lên hàng đầu, đặt việc nước lên hàng đầu. Nay Thánh thượng và sứ đoàn nghị hòa Ngũ Hồ đều ở huyện Phụng, nếu hung thủ thương Thánh giá hoặc sứ thần Hồ, Anh Duệ tướng quân gánh vác nổi ? Huống hồ bản quan cũng tâu xin Thánh thượng, để tướng quân ở tra hung thủ, Thánh giá về kinh , như bảo an nguy của Thánh giá, đến mức bỏ mặc vụ án mạng của Lý đại nhân, chẳng vẹn cả đôi đường ? Sao bản quan nể tình đồng liêu?".
Lưu Hoài hổ danh là quan ngôn luận, tài hùng biện, lời lẽ chính nghĩa.
"Ừm, chỉ vẹn cả đôi đường, quả là vẹn cả bốn đường”. Mộ Thanh gật đầu tán thưởng.
Lưu Hoài ngẩn , Mộ Thanh khen , chỉ cảm thấy cái thuyết "vẹn cả bốn đường" chắc chắn lời ý gì, bèn hỏi hai đường còn là gì, chỉ chắp tay lạnh lùng :
"Không dám nhận!”.
"Dám dám là đại trượng phu, dám dám là tiểu nhân!”. Mộ Thanh .
"Ngươi!”.
Lưu Hoài tức run , giận dữ hỏi: "Anh Duệ tướng quân ý gì?".
"Lưu đại nhân tâu xin: một vẹn an nguy Thánh giá, hai vẹn tình đồng liêu, ba vẹn tính mạng bản , bốn vẹn tính mạng hung thủ. Nếu hung thủ ở trong chúng , Thánh giá , chẳng cũng là thả hung thủ ?".
"Ngươi... bản quan...”.
Lưu Hoài nhất thời nghẹn lời gì.
Bộ Tích Hoan uống xem kịch, trong mắt chứa ý thâm trầm. Cái miệng của nàng đến Ngự sử cũng .
Nguyên Tu ho khan một tiếng. Lý Bản c.h.ế.t, quân Tây Bắc nghi ngờ nhiều nhất, chuyện đè nặng trong lòng, vốn là tâm sự nặng nề, nhưng hiểu thấy buồn . Đám quan văn trong triều , sớm thuận mắt .
Lúc , một Ngự lâm vệ bên ngoài đại sảnh báo: "Khởi tấu Bệ hạ, Địch Vương cầu kiến”.
Mọi trong đại sảnh đều sững sờ.
Bộ Tích Hoan nhạt giọng: "Kẻ xem náo nhiệt đến cũng nhanh thật!”.
Nguyên Tu trầm ngâm một lát : "Bệ hạ, lúc ở núi Thanh Châu, Địch Vương g.i.ế.c ba tân binh của thần, thủ đoạn tàn nhẫn. Vụ án Lý đại nhân hung thủ tay cũng tàn nhẫn như , chi bằng cho Địch Vương gặp một ”.
"Ừ”.
Bộ Tích Hoan lười biếng đáp, đặt chén xuống: "Tuyên !”.
Ngự lâm vệ lĩnh chỉ ngoài, lát thấy Hô Diên Hạo sải bước . Vào đại sảnh liếc lên tầng hai, ngửi thấy mùi m.á.u tanh thì tỏ vẻ thích thú hít thêm vài , khiến đám Lưu Hoài nhíu mày khó chịu.
"Đại Hưng Hoàng đế Bệ hạ!”. Hô Diên Hạo chào hỏi Bộ Tích Hoan.
Có chuyển một cái ghế đến, đặt mặt đám tri huyện huyện Phụng đang quỳ, liền xuống.
________________________________________