Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 221: Khóa chặt hung thủ (3)

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:44
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Diên giận dữ ngẩng đầu, gân xanh trán giật giật: "Đây là chuyện giữa Đại Hưng , liên quan gì đến Địch Vương?".

Hô Diên Hạo , ánh mắt tàn độc, răng trắng ởn: "Sắp liên quan đến bổn vương ”.

Lời dường như thâm ý, Quý Diên chỉ tưởng chuyện nghị hòa hai nước, lười tranh cãi với , đầu Mộ Thanh, chịu buông tha.

"Quý Diên!”.

Lúc , Bộ Tích Hoan lười nhác mở miệng, ngẩng đầu, chỉ chuyên tâm hơ lửa. Than hồng mạ lên ngón tay thon dài thanh tú của nam t.ử một lớp phấn ấm áp, ngón tay lật qua lật ẩn hiện ánh sáng rực rỡ.

"Ngươi cũng còn nhỏ nữa, Trấn Quốc công phủ độc đinh một mạch, trông cậy ngươi rạng rỡ tổ tông, cái tính nặng nhẹ cũng nên thu , đừng suốt ngày như đứa trẻ con, luận về chín chắn còn bằng tiểu của ngươi”.

Quý Diên lơ là chức vụ, , thất lễ vua, khiêu khích công thần, Bộ Tích Hoan nhắc một câu, lời như vua chuyện phiếm việc nhà, khiến Quý Diên biến sắc.

Thái độ khinh mạn biến mất, mặt trắng bệch quỳ xuống: "Bệ hạ , thần sai!”.

"Ừ”. Bộ Tích Hoan nhạt nhẽo đáp một tiếng, rõ vui giận.

"Chuyện Lý đại nhân, thần lơ là chức vụ, cam nguyện chịu phạt”. Quý Diên .

"Ừ, , chức hộ vệ trưởng sứ đoàn nghị hòa ngươi cứ giữ tạm, khi về triều chức Tả Long Vũ vệ Vệ tướng quân tạm thời gỡ bỏ, ở nhà hối , tu dưỡng tính tình hãy ”.

Bộ Tích Hoan hơ tay chậu than, lơ đãng .

Quý Diên cau mày, nhưng nhớ đến chuyện tiểu , cuối cùng vẫn c.ắ.n răng : "Thần... tuân chỉ tạ ơn”.

"Đứng lên !”.

Bộ Tích Hoan lười nhác thu tay về, vẻ mặt mệt mỏi, nhắc đến chuyện nữa.

"Ngươi thấy với Lý Bản, chuyện hung thủ lẽ nên tận tâm một chút, Anh Duệ hỏi thì ngươi đáp, sớm bắt hung thủ quy án là nhất”.

"Vâng!”. Quý Diên cúi đầu, khi dậy nhặt kiếm lên tra vỏ.

Một màn kịch cứ thế trôi qua, chuyện về vụ án, Nguyên Tu Bộ Tích Hoan thật sâu.

Hắn tuy nhiều năm về kinh, nhưng Trấn Quốc công phủ độc đinh một mạch, Quý Diên một tiểu yêu thương như mạng. Khi Nguyên Tu rời kinh, cô bé mới năm tuổi, năm nay chắc cập kê. Với gia thế của Trấn Quốc công phủ, cầu chắc chắn ít. Hoàng thượng những năm nhiều tin đồn hoang đường, chuyện ngược đãi cung phi năm xưa càng là thiên hạ đều , hôm nay mặt Quý Diên nhắc đến tiểu của , Quý Diên thể lo? Trong kinh hiện giờ e là ai đưa nữ nhi cung.

Lời của Hoàng thượng như vua chuyện phiếm việc nhà, thực chất là bóp trúng điểm yếu của Quý Diên. Quý Diên từ nhỏ ăn chơi trác táng, ngông cuồng, thể khiến một câu mà biến sắc, Hoàng thượng quả là thủ đoạn cao tay.

Chỉ dăm ba câu, chỉ khiến Quý Diên dám loạn nữa, mà còn thuận tay tước bỏ chức vụ của Quý Diên. Tả Long Vũ vệ Vệ tướng quân là chức gì? Chức vụ béo bở bảo vệ kinh thành, ở Thịnh Kinh bao nhiêu nhòm ngó, chức bỏ trống, thể tưởng tượng khi về triều, các thế gia danh môn trong kinh sẽ vì tranh giành chức mà sinh bao nhiêu rắc rối.

Mắt Nguyên Tu trở nên sâu thẳm, trong lòng rùng .

Những ngày ở biên quan, chứng kiến khả năng xoay chuyển càn khôn chỉ bằng vài lời của Hoàng thượng, tuyệt đối kẻ tầm thường. Trong nhà mưu đồ giang sơn thiên hạ, thể chờ c.h.ế.t dâng giang sơn cho khác?

Hắn về triều vốn là để khuyên triều đình chủ chiến tiêu diệt Ngũ Hồ, nay xem , chuyện mưu đồ trong nhà cũng khuyên .

Chỉ là khuyên thế nào? Khuyên xong thì ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-221-khoa-chat-hung-thu-3.html.]

Trong nhà nếu dừng tay, Hoàng thượng liệu buông tha cho Nguyên gia? Trong nhà nếu dừng tay, thế nào?

Trong lòng Nguyên Tu rối như tơ vò, giọng của Mộ Thanh vang lên mới kéo suy nghĩ của trở .

Chỉ nàng hỏi Quý Diên: "Đêm qua giờ Sửu, những ai canh giữ hậu viện khách điếm?".

Quý Diên xụ mặt Mộ Thanh một cái, nhiều nữa, vén rèm khỏi đại sảnh, lát dẫn mười , : "Chính là những ”.

Mộ Thanh mười đó, thấy ai cũng cúi đầu, bèn : "Đều ngẩng đầu lên!”.

Mười đó dám trái lời, chỉ là khi ngẩng đầu dám thực sự thẳng Mộ Thanh, ánh mắt ai nấy đều lảng tránh.

Mộ Thanh thu hết biểu cảm của những hộ vệ mắt, hỏi: "Đêm qua giờ Sửu, các ngươi ở hậu viện?".

"Ơ...”.

Mười đó ấp úng, hồi lâu mới gật đầu, "Ở, ở…”.

Những còn cũng gật đầu theo.

Những ở bên ngoài, thấy suy đoán của Mộ Thanh về thời gian t.ử vong của Lý Bản, câu trả lời , trong đại sảnh đều dối. Hậu viện khách điếm nhỏ, Lý Bản cắt đầu xong, t.h.i t.h.ể ném từ cửa sổ xuống hậu viện, những hộ vệ nếu lúc đó đang canh gác ở hậu viện, tại thấy?

"Các ngươi lúc đó thực sự ở hậu viện? Không thật tiểu gia một kiếm xiên c.h.ế.t các ngươi”.

Quý Diên đang giận mà chỗ phát tiết, thấy thủ hạ dối, giận quá đá cho tên hộ vệ trả lời một cước.

Mười đó vội quỳ rạp xuống, tên hộ vệ đá ôm bụng, trán toát mồ hôi lạnh, ấp úng: "Không, ở, lúc đó... đổi, đổi ca”.

"Đổi ca?". Mộ Thanh nhướng mày: "Vậy lúc các ngươi đổi ca thấy tiếng động gì ?".

"Không, ...”.

"Không ? Một cắt đầu cũng nặng cả trăm cân, ném từ tầng hai xuống, tiếng động lớn như các ngươi thấy?".

Tên hộ vệ , lúc mới ném từ cửa sổ xuống, lập tức mặt mày tái mét, nhưng vẫn thừa nhận, giảo biện: "Ơ... lẽ đêm qua gió lớn”.

"Ừ, cũng nghĩ là gió lớn”. Mộ Thanh bỗng gật đầu.

Tên hộ vệ thở phào nhẹ nhõm liền nàng : "Gió lớn thổi óc ngươi thành hồ dán , dối vụng về thế”.

"…”.

"Cho dù gió lớn, các ngươi đều thấy tiếng động, ngươi cho , đổi một ca trực mất bao nhiêu thời gian? Ngươi hung thủ khi ném xuống, gì ở hậu viện ? Hắn kéo từ cửa sổ đến gốc cây, mặt hướng về Tây Bắc xếp thành tư thế quỳ rạp, còn đắp một tuyết”.

Tên hộ vệ mặt trắng bệch như giấy.

"Thời gian đổi ca của các ngươi dài thật đấy, còn định thật”.

Mộ Thanh bỗng quát lớn, sang với Quý Diên: "Ta thấy lúc , kiếm của ngươi thể rút ”.

Loading...