Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 223: Khóa chặt hung thủ (5)
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:46
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nhìn lượng hũ rượu đất, t.h.u.ố.c cũng đủ chuốc say c.h.ế.t ít ”. Mộ Thanh .
Đám hộ vệ Long Vũ vệ đêm qua e là uống cạn quá nửa rượu trong khách điếm.
"Nói như , hung thủ bỏ t.h.u.ố.c hạ gục hộ vệ trong khách điếm, là do hộ vệ say bí tỉ, tạo thời cơ cho hung thủ g.i.ế.c ?".
Nguyên Tu hỏi, luôn cảm thấy chuyện quá trùng hợp.
"Rõ ràng là quá trùng hợp”.
Mộ Thanh xong liền khỏi bếp, về phía nhà củi.
Nguyên Tu theo nhà củi, thấy đống củi hai con d.a.o rựa, Mộ Thanh đang cầm lên xem, bèn hỏi: "Trong hai con d.a.o hung khí ?".
"Không , d.a.o rựa hung thủ dùng mũi nhọn dài hai tấc, góc sắc. Hai con d.a.o đều ngắn, góc tù vòng cung tròn, khớp với vết thương cổ nạn nhân”.
Những con d.a.o rựa đều do tiệm rèn đ.á.n.h thủ công, mỗi con mỗi khác, hung khí chỉ cần xem khớp với hình dạng vết thương là .
"Hơn nữa, còn một điểm nữa, hung thủ một d.a.o c.h.é.m đứt động mạch cổ của nạn nhân, m.á.u phun chắc chắn sẽ b.ắ.n lên cán dao, cán của hai con d.a.o đều sạch sẽ, cho nên hung khí”.
Mộ Thanh tìm kiếm trong nhà củi, xác định chỉ hai con d.a.o rựa , lúc mới ngoài:
"Có thể đại sảnh ”.
Trong đại sảnh một đám đang đợi, Mộ Thanh vén rèm thấy Hô Diên Hạo đang đầy vẻ mất kiên nhẫn rèm. Hai Ngự lâm vệ canh gác rèm cửa, trường đao chặn đường hậu viện. Rõ ràng nghị hòa bắt đầu, là vua của nước địch, tuy thể đây, nhưng thì .
"Để bổn vương đợi lâu như , hóa là uống rượu?".
Ánh mắt Hô Diên Hạo như dao, liếc xéo Mộ Thanh.
"Địch Vương đợi lâu, thể về dịch quán”. Nguyên Tu trầm giọng .
Mộ Thanh vốn để ý đến ai, thấy Bộ Tích Hoan cũng đang , nụ bên môi chút chua chua, nàng lập tức cau mày, : ", uống rượu”.
Bộ Tích Hoan nhướng mày. Khi gặp án nàng dồn hết tâm trí việc truy tìm hung thủ, lĩnh giáo ở hành cung , uống rượu chắc là để phá án, nghi ngờ nàng. Chỉ là nghi ngờ thì nghi ngờ, chẳng lẽ cho phép ghen một chút ? Nàng từng uống rượu với , đợi nàng cái tình thú , còn đến bao giờ. Thế thì , nàng một cái, nàng tưởng nghi ngờ nàng, chẳng lẽ giận ?
"Có rượu ngon mở nắp uống, uống cặn bình để , sở thích và khẩu vị của nặng thật”. Mộ Thanh .
Nàng nghi ngờ nàng, tin nàng, nàng liền nguyện ý giải thích với gì.
Bộ Tích Hoan xong cau mày. Hiếm khi nàng lương tâm, an ủi , nhưng xong tim thắt thế ?
"Đêm qua các ngươi tự bếp tìm rượu, là ai xúi giục các ngươi uống?".
Mộ Thanh tên hộ vệ đang quỳ ở cửa đại sảnh, hỏi.
"Ơ…”. Tên hộ vệ ấp úng.
Ánh mắt Mộ Thanh chợt lạnh, : "Đừng tưởng xúi giục là thể thoát tội, khẩu cung gian dối, tội chồng thêm tội”.
Tên hộ vệ nuốt nước bọt, lúc mới : "Tự !”.
Mộ Thanh cau mày, trầm ngâm giây lát, hỏi: "Các ngươi bếp uống rượu lúc nào?".
"Canh ba, giờ Tý”.
Mộ Thanh gật đầu : "Đưa bọn họ xuống, truyền chủ quán đến!”.
Quý Diên xách kiếm ở cửa, cũng , cũng xong. Một đội Ngự lâm vệ liền đưa xuống.
Chủ quán run rẩy thỉnh thánh an, quỳ mặt đất Mộ Thanh hỏi chuyện.
Mộ Thanh hỏi: "Trong khách điếm d.a.o rựa ?".
Chủ quán đám binh lính già đời của Long Vũ vệ, trả lời mặt vua, dám dối? Lập tức đáp: "Có, ở trong nhà củi”.
"Mấy con?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-223-khoa-chat-hung-thu-5.html.]
"Hai con”.
"Hậu viện khách điếm đều là tiểu nhị ở? Có gia quyến ? Trong phòng kim to, chỉ gai ?".
"Kim to, chỉ gai?".
Chủ quán nghĩ một lát, lắc đầu.
"Tiểu nhân nhà trong thành, gia quyến ở khách điếm. Hậu viện khách điếm chỉ ba tiểu nhị, một chạy bàn, hai việc vặt, đều là thiếu niên lang, dùng kim chỉ”.
"Đầu bếp thì ?".
"À, đầu bếp là một bà bếp, nhà một con trai, hai con gái, ở khách điếm. Hôm qua đến chỉ phụ bếp, tri huyện đại nhân mời danh trù của châu Việt chúng đến nấu ăn”.
"Khách điếm của ngươi đêm qua nhiều như , chắc chắn đủ, thuê ?".
"Không thuê. Mấy hôm tiểu nhân tin các vị đại nhân sắp đến, vốn định thuê giúp việc, nhưng... tri huyện đại nhân thuê tạm thời rõ lai lịch, sợ xảy chuyện, tiểu nhân liền bỏ ý định . Đêm qua nha dịch huyện nha đến giúp một lúc, tiểu nhân gọi gia quyến đến, cũng xoay sở ”.
"Hôm qua trong quán đưa thịt, đưa rau, đưa rượu đưa củi đến ?".
"Có. Củi lửa chuẩn từ , nhưng thịt rau và rượu đều là gọi mới đưa đến. Tri huyện đại nhân dặn , là thịt rau tươi nhất và rượu mới nấu. Mấy ngày tiểu nhân hỏi đầu bếp, liệt kê danh sách, với cửa hàng thịt và nông hộ trong thành, đến ngày là đưa tới”.
"Ngươi để rượu trong bếp, chuyện những ai ?".
"Người trong khách điếm đều ”.
"Nha dịch đến giúp việc ?".
"Biết, mấy vị quan sai đó đến giúp việc, tiểu nhân cái gì để ở . Hơn nữa... giúp bưng bê thức ăn, bếp núc, hũ rượu bày ngay đất, cũng thấy”.
Mộ Thanh gật đầu, cho chủ quán lui xuống.
"Anh Duệ tướng quân hỏi nhiều như , đoán gì ?".
Lúc , Lưu Hoài mất kiên nhẫn hỏi.
Mộ Thanh liếc mắt lạnh lùng, nhạt giọng hỏi : "Ta hỏi nhiều như , Lưu đại nhân gì ?".
Lưu Hoài nghẹn họng, nhất thời trả lời .
"Bản ngu dốt, thể đừng yêu cầu khác thông minh ?".
"Ngươi!”.
Lưu Hoài tức giận phất tay áo , Mộ Thanh thêm một cái nào nữa.
Mộ Thanh cũng lười , chỉ buông một câu kinh động cả sảnh đường: "Hung thủ trong những hỏi”.
Lưu Hoài bỗng phắt , tức giận Mộ Thanh nữa, nhưng giờ vẫn nàng.
"Chủ quán, tiểu nhị, đầu bếp, đưa rượu thịt rau dưa, nha dịch huyện nha, hung thủ trong những ”.
"Hung thủ ở trong quân Tây Bắc?".
Khi còn đang kinh ngạc suy đoán của Mộ Thanh, chỉ Nguyên Tu lộ vẻ vui mừng.
"Không sai”.
Mộ Thanh vẻ vui mừng trào dâng trong đáy mắt Nguyên Tu, chút đành lòng, nhưng sự thật là sự thật, cái gì cần vẫn , nàng về phía tri huyện huyện Phụng.
"Tri huyện đại nhân!”.
Tri huyện huyện Phụng lúc quỳ đến tê cả chân, đột nhiên Mộ Thanh gọi , tiên là ngẩn , đó vội vàng đáp lời: "Hạ quan ở đây!”.
"Phiền tri huyện đại nhân tra giúp. Chủ quán, tiểu nhị, đưa rượu thịt rau dưa hôm qua, nha dịch huyện nha đến giúp việc, cùng với đầu bếp ngài mời đến và bà bếp vốn của khách điếm , trong những ai từng xuất từ dòng dõi bình dân, gia đạo sa sút, trong nhà hiện giờ công việc chân tay thô kệch, gia cảnh bần hàn. Người cương trực, thể cường tráng, thể chút võ nghệ, đêm qua giờ Tý từng về nhà. Quan trọng nhất là trong nhà từng bắt lính Tây Bắc, c.h.ế.t chiến trường, t.h.i t.h.ể hoặc y phục cũ đưa về an táng”.