Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 224: Khóa chặt hung thủ (6)

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:47
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh gọi tri huyện huyện Phụng, Nguyên Tu liền sắp tìm hung thủ, đang vui mừng vì hung thủ ở trong quân Tây Bắc, ngờ nàng nhắc đến gia quyến liệt sĩ.

"Ý gì?". Nguyên Tu hiểu, chỉ là khó tin.

"Hung thủ là gia quyến liệt sĩ quân Tây Bắc”.

"Dựa ?".

"Đôi ủng quân cũ đó”.

Mộ Thanh , nàng tuy tòng quân lâu nhưng một việc vẫn .

"Người dân giả quân ủng, cựu binh, thương binh xuất ngũ về quê cũng mang theo quân bào, quân ủng, chỉ tướng sĩ t.ử trận sa trường thi cốt đưa về quê, thi cốt đưa về , trong quân cũng sẽ gửi y phục, mũ mão cũ về quê an táng. Hung thủ đôi quân ủng cũ của quân Tây Bắc, chỉ thể là gia quyến liệt sĩ”.

Người dân giả quân ủng sẽ xử tội lập quân đội riêng mưu phản. Mặc dù thể dân vì kính ngưỡng quân Tây Bắc mà lén một đôi quân ủng giấu trong nhà, nhưng chuyện phạm pháp , dù kẻ to gan dám cũng chắc chắn giấu giếm dám ngoài. đế đôi quân ủng mòn khá nặng, một thời gian khá dài, giống như giấu ở nhà trộm vài thể mòn như , cho nên khả năng dân giả lớn.

Cựu binh, thương binh xuất ngũ về quê mang theo quân bào, quân ủng cũng là để đề phòng dân giả theo mẫu, mạo danh tướng sĩ biên quân. Vì , đôi quân ủng cũ hung thủ khả năng nhất là di vật của tướng sĩ c.h.ế.t trận ở biên quan.

"Ta vốn cũng nghi ngờ hung thủ trong binh thành đêm qua, thể ai đó hoặc bằng hữu c.h.ế.t trận sa trường, nên đường về kinh lén mang theo y phục cũ của trong hành lý, khi hành hung cố ý mặc y phục cũ để báo thù. đó phát hiện binh trong quân đủ điều kiện gây án”.

"Ý ngươi là ?".

Quý Diên hỏi, giọng điệu châm chọc.

"Anh Duệ tướng quân cố ý bao che chứ? Theo thấy, giống như ngươi , đêm khuya mặc y phục cũ trong quân đến khách điếm, phát hiện hộ vệ đều trốn uống rượu say, liền g.i.ế.c Lý đại nhân, chuyện cũng thể xảy chứ?".

Câu hỏi đưa , Mộ Thanh kịp trả lời, ánh mắt sắc lẹm của Nguyên Tu rơi xuống Quý Diên.

Quý Diên rùng một cái, lúc mới phát hiện lỡ lời, giả lả hai tiếng, :

"Nguyên đại ca, tiểu ý đó. Lính trướng chắc chắn hung thủ, nhưng đảm bảo thủ hạ của các tướng quân khác... khụ... Phải ?".

"Phải cái đầu ngươi ”.

Nguyên Tu tức giận c.h.ử.i thề một tiếng. Mộ Thanh cũng liếc , tuy thói quen nuông chiều của con em danh môn vọng tộc quyền quý, nhưng dù cũng xuất danh gia vọng tộc, hào sảng đến mấy cũng thô lỗ đầy mồm như hán t.ử trong quân, Mộ Thanh đầu tiên năng lựa lời.

Quý Diên há hốc mồm, như thể cằm ai tháo khớp.

Nguyên Tu thấy Mộ Thanh , trong lúc lúng túng giận cá c.h.é.m thớt với Quý Diên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-224-khoa-chat-hung-thu-6.html.]

"Lời Anh Duệ luôn đúng, ngươi cứ , đừng ngắt lời”.

Quý Diên: "...”

Mộ Thanh : "Đối với hung thủ, gây án chẳng qua là thời gian, thủ pháp, lộ trình . Thủ pháp chúng , thời gian chúng thể cân nhắc một chút. Nếu là của quân Tây Bắc gây án, sẽ chọn giờ nào khách điếm?".

"Đêm khuya. Sớm quá trong khách điếm ngủ, nếu gây tiếng động, chỉ kinh động hộ vệ mà còn kinh động ở các phòng trái, , tiểu nhị ở hậu viện, sẽ phiền phức. Hơn nữa, nếu sớm quá, bên chúng cũng ngủ, kiểm tra phòng dễ phát hiện”.

Nguyên Tu đáp.

"Không sai. Chính vì quân kỷ nghiêm minh, hung thủ dám quá sớm, cũng dám ở bên ngoài quá lâu. thủ pháp gây án của hung thủ tốn thời gian, cắt lưỡi khâu miệng, giấu xác trong tuyết, cái nào cũng tốn thời gian. Nếu chỉ để trút giận, g.i.ế.c cắt đầu là đủ, cần gì tốn công tốn sức? Hơn nữa hung khí cũng là một điểm đáng ngờ lớn. Hung thủ nếu là quân Tây Bắc, g.i.ế.c dùng d.a.o rựa thể suy đoán là để che giấu phận, nhưng d.a.o rựa ở hậu viện khách điếm sẵn, lấy dễ dàng như , hà tất mang từ nơi khác đến? Chẳng càng lãng phí thời gian ?".

Nguyên Tu trầm ngâm giây lát:

"Có lý. hung thủ sợ lấy d.a.o ở hậu viện khách điếm sẽ gặp chuyện bất trắc, nên lấy d.a.o từ nơi khác thì ? Ví dụ như, d.a.o rựa lấy từ khách điếm bên chúng ”.

"Hắn còn dám đắp tuyết ở hậu viện, còn sợ thời gian lấy d.a.o sẽ gặp chuyện gì ? Hơn nữa lấy d.a.o từ bên chúng , rủi ro so với bên còn lớn hơn. Bởi vì hung thủ khách điếm g.i.ế.c , đó hộ vệ sẽ trốn uống rượu say, nhất định sẽ nghĩ cách giải quyết hộ vệ khi đến khách điếm. Đã cách giải quyết hộ vệ, thì lấy d.a.o ở bên là chuyện thuận tay. Bên chúng đều là , thể tay với , hơn nữa canh gác bên chúng nghiêm ngặt, cơ hội tay của ngược lớn bằng bên ”.

Lần Nguyên Tu gì nữa.

Mộ Thanh : "Ngoài , hiện trường tìm thấy d.a.o rựa dùng để gây án, chứng tỏ khi gây án, hung thủ mang hoặc giấu , đây là một việc lãng phí thời gian. Hung thủ nếu là trong quân, mục đích dùng d.a.o rựa gây án là để che giấu phận, thì d.a.o rựa lộ phận của , cần gì mang d.a.o rựa ? Giấu cũng , mang vứt nửa đường cũng , đều là việc lãng phí thời gian, hà tất vẽ rắn thêm chân? Cứ vứt hiện trường là ”.

Ánh mắt Nguyên Tu sắc lạnh, từ từ gật đầu.

Có lý.

"Cho nên, hung thủ nếu là trong quân, thủ pháp gây án và phận khớp, mâu thuẫn nhiều”.

Nguyên Tu xong, mây đen trong mắt từng lớp tan , dần lộ ánh sáng. Chỉ là niềm vui kịp nếm trải trong lòng, nghĩ đến chuyện gia quyến liệt sĩ, sinh sầu lo. Hắn trầm ngâm một lát, hỏi:

"Sao khẳng định hung thủ ở trong khách điếm ? Ngoài trong quân, chẳng lẽ thể là khác trong thành nhân lúc hộ vệ ngủ say, đêm hôm lẻn khách điếm g.i.ế.c ?".

"Không thể nào. Nếu Đại tướng quân g.i.ế.c một , nhân đêm tối doanh trại địch, phát hiện canh gác, ngài sẽ thế nào?". Mộ Thanh hỏi.

"Ta sẽ ”.

Nguyên Tu cần nghĩ ngợi liền đáp. Thiên quân vạn mã đáng sợ, đáng sợ là lính gác, thế nào cũng giống như mai phục.

Loading...