Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 227: Hung thủ (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:50
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu là nhà dân thường thì thôi, mộ tướng sĩ quân Tây Bắc c.h.ế.t trận, thể đào.

Dương thị chắc chắn rõ điều mới lời đó công đường, quả là đồ nữ nhân điêu ngoa khó trị.

Tri huyện huyện Phụng theo bản năng về phía Mộ Thanh, trông mong nàng cứu vãn tình thế.

"Thôi phu nhân!”. Lúc Mộ Thanh mới lên tiếng.

Dương thị ngẩn một lúc mới nhận là gọi . Từ khi lấy chồng, hàng xóm láng giềng đều gọi nàng là vợ Thôi Lang, từng ai gọi là phu nhân, lúc mới ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Dương thị ba mươi mốt tuổi, tóc mai điểm sương, khuôn mặt thô kệch đỏ ửng, giữa hai lông mày còn vương vài phần hung dữ của nữ nhân ngoài phố chợ. Bà sớm còn giữ dung nhan của thiên kim tiểu thư dòng dõi bình dân, chỉ sống lưng quỳ thẳng tắp còn thấy phong cốt gia môn.

Bà nheo mắt đ.á.n.h giá Mộ Thanh, ánh mắt giống đầu bếp, mà giống võ tướng, như róc xương, sắc bén như dao.

"Xin hỏi tướng quân là?". Dương thị hỏi.

Bốp.

Mộ Thanh trả lời, tri huyện huyện Phụng đập kinh đường mộc, lớn tiếng quát:

"Nữ nhân điêu ngoa. Đây là công đường huyện nha, đến lượt ngươi hỏi han?".

Dương thị mặt lạnh tanh, cụp mắt thu thái độ, tri huyện nữa.

Mộ Thanh cau mày đầu, liếc tri huyện cao, hỏi: "Tri huyện đại nhân đau tay ?".

Tri huyện sững sờ, tiểu tướng quân quan tâm đến , vội đáp: "Hạ quan đau!”.

" đau tai”.

"...”

Da mặt tri huyện co giật, tay đang đè lên kinh đường mộc ngượng ngùng rụt về.

Mộ Thanh đầu , Dương thị : "Quân Tây Bắc, Trung Lang tướng”.

Nàng nhắc đến phong hiệu, chỉ quan chức. Dương thị ngẩng đầu lên, lộ vẻ ngạc nhiên. Mộ Thanh còn trẻ, trông chừng trạc tuổi với con trai cả Thôi Viễn của bà, ngờ mang võ chức ngũ phẩm, quả thực xứng danh thiếu niên hùng. Tuổi trẻ tài cao như mà hiếm thấy vẻ kiêu ngạo, chuyện với dân phụ g.i.ế.c quan như bà cũng thái độ ghét bỏ quát mắng, Dương thị kìm Mộ Thanh thêm một lúc, cúi hành lễ:

"Dân phụ Dương thị, tham kiến tướng quân!”.

Dương thị từ khi lên công đường luôn giữ phong cốt, ngay cả tri huyện cũng từng một cái, lúc hành lễ với Mộ Thanh, chọc tức tri huyện huyện Phụng vớ lấy kinh đường mộc.

"Không cần đa lễ, ngươi là quyến liệt sĩ, lên trả lời !”.

Mộ Thanh liếc tri huyện, thấy rụt tay , lúc mới : "Ban ghế!”.

Hả?

Tri huyện trố mắt, tưởng nhầm: "Chuyện ...”.

"Sao?".

"Tướng quân, thứ cho hạ quan thẳng, luật lệ triều đình điều ”.

"Luật lệ triều đình cũng điều võ tướng xử án, chẳng cũng xử ?".

Tri huyện nghẹn lời. Dương thị đ.á.n.h giá Mộ Thanh, vị tiểu tướng quân xử án? Bà còn tưởng nàng chỉ chuyện vài câu với bà thôi.

" Dương thị là nghi phạm”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-227-hung-thu-1.html.]

"Nghi phạm tự luật pháp trừng phạt, luật pháp công bằng, sợ nghi phạm một chút. Ta cho Dương thị là vì bà là vợ góa của tướng sĩ biên quan, kính trọng bà tám năm qua, một nuôi con, ngậm đắng nuốt cay. Kính thì kính, sai thì sai, chuyện nào chuyện đó”. Mộ Thanh .

Ngoài công đường gió nổi lên, tuyết bay lả tả, nửa công đường phủ một màu trắng xóa, công đường nhất thời im lặng như tờ.

Sau rèm, bóng áo đỏ lay động, tiếng rót xuống nhẹ nhàng, một trầm ngâm :

"Luật pháp công bằng, sợ nghi phạm một chút, lời chút đạo lý, ban ghế !”.

Tri huyện huyện Phụng nhất thời kinh ngạc, vội vàng dậy : "Vi thần lĩnh chỉ, ban ghế”.

Một chiếc ghế chuyển đến mặt Dương thị. Dương thị quỳ chiếc ghế đó, hồi lâu dậy.

"Mẹ”.

Thôi Viễn khẽ gọi, đỡ bà dậy.

Dương thị về phía rèm, Mộ Thanh, dường như vì lời và hành động của nàng mà cảm động, quên cả tạ ơn liền xuống.

Mộ Thanh thấy bà xuống liền hỏi: "Y phục cũ, ủng cũ và d.a.o rựa bà chôn ở mộ chồng quá cố đúng ?".

Trong lòng Dương thị đang rối bời, chợt câu , giật Mộ Thanh, vẻ kinh ngạc kịp thu trong mắt bán bà.

Mộ Thanh đợi bà biện giải liền tiếp:

"Triều đình nghị hòa, bà đối với chuyện tuy trong lòng bất mãn, nhưng ban đầu nghĩ đến chuyện g.i.ế.c trút giận. Đêm qua đưa dưa muối đến khách điếm Vĩnh Đức, lúc về thấy lời của vệ, trong lòng mới nảy sinh sát cơ. Đêm qua thấy hộ vệ trong khách điếm đều trốn uống rượu, bà cho là trời ban cơ hội , liền về nhà mặc quân bào, ủng cũ của chồng quá cố, lấy d.a.o rựa, kim chỉ. Dao rựa dùng d.a.o nhà , đoán bà dùng d.a.o nhà tự tay g.i.ế.c gian thần nghị hòa. Sau khi g.i.ế.c , bà chôn quân bào, ủng cũ và con d.a.o rựa g.i.ế.c gian thần ở mộ chồng, nghĩ bản ý của bà là giấu hung khí, mà là tế vong linh chồng”.

Dương thị chằm chằm Mộ Thanh, trong mắt chấn động như sóng trào.

" nghĩ tới ? Bộ khoái tìm thấy d.a.o rựa trong nhà bà chính là sơ hở. Nhà bà d.a.o rựa, củi chẻ thế nào? Bà một nuôi một con trai, hai con gái, đêm còn đan áo tơi kiếm thêm tiền, cuộc sống chắc chắn thanh bần, nỡ bỏ tiền mua củi đốt?".

"Còn bức huyết thư bà để trong khách điếm, chỉ cần bảo bà một bức chữ để so sánh là ”.

"Trăm mật một sơ, bà vì tế vong linh chồng mà phạm tội , từng nghĩ một khi vụ án phát giác, một con trai, hai con gái trong nhà bà sống thế nào ?".

Mộ Thanh hỏi.

Dương thị hồi lâu , lát tự giễu, con trai cả bên cạnh: "Con trai dân phụ trưởng thành, nó chăm sóc hai em gái, dân phụ thể yên tâm ”.

Dương thị như , tức là thừa nhận tội g.i.ế.c .

"Mẹ”.

Thôi Viễn vội gọi bà , với Mộ Thanh: "Vị tướng quân , hung thủ, bà chỉ là một phụ nữ, sức lực g.i.ế.c ?".

Tri huyện khẩy, Dương thị vai u thịt bắp, cường tráng thua gì nam nhân, bà sức lực g.i.ế.c ?

"Mẹ là phụ nữ, y phục, ủng của cha mặc ? Người là do g.i.ế.c”.

"Viễn Nhi”. Dương thị quát lớn dậy, giơ tay tát mạnh.

"Bốp" một tiếng giòn tan, Thôi Viễn ngã lăn đất, má in hằn năm ngón tay đỏ ửng, sưng vù ngay lập tức, khóe miệng rỉ m.á.u đỏ tươi.

"Mẹ?". Thôi Viễn ôm mặt, dám tin đ.á.n.h .

Dương thị khóe miệng con, màu đỏ đó đ.â.m mắt bà, đáy mắt ẩn chứa nỗi đau, nhưng bà đưa tay túm cổ áo con trai, xách bổng lên. Thôi Viễn nho nhã gầy gò, Dương thị xách lên càng thêm vẻ yếu ớt.

 

________________________________________

Loading...