Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 228: Hung thủ (2)
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:51
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương thị : "Vị tiểu tướng quân , ngài thấy chứ? Khuyển t.ử từ nhỏ sách, từng học võ nghệ, dân phụ thể cường tráng, sức lực g.i.ế.c ”.
Mộ Thanh gì.
"Ngài vóc dáng dân phụ , cao bằng khuyển tử, mặc y phục, ủng của nam nhân”.
Dương thị xách Thôi Viễn, song song đối diện Mộ Thanh.
Nữ nhân Giang Bắc vóc dáng vốn cao hơn nữ nhân Giang Nam, Dương thị quả thực còn cao hơn nữ nhân Giang Bắc bình thường một chút.
Thôi Viễn lúc mới phát hiện dụng ý đ.á.n.h và xách từ đất lên, khỏi kêu lên: "Mẹ”.
"Con câm miệng cho !”.
Dương thị quát lớn: "Sau khi cha con c.h.ế.t, con học võ, nối nghiệp cha bảo vệ quốc gia, con cứ thích học võ, đòi dùi mài kinh sử học theo ông ngoại con. Mẹ chiều con, những năm qua binh thư trong nhà con từng xem qua quyển nào, đao kiếm từng múa qua nào? Mẹ , thư sinh trói gà chặt như con từ bao giờ bản lĩnh g.i.ế.c ”.
"Con...”.
Thôi Viễn ấp úng khó , một lúc ôm nửa khuôn mặt sưng vù cãi cố: "G.i.ế.c còn cần bản lĩnh ? Chẳng chỉ là vung d.a.o c.h.é.m đầu ? Con phòng, thấy tên cẩu quan đó ngủ , liền một d.a.o cắt đầu . Mẹ cần che chở cho con nữa, là do con g.i.ế.c”.
"Không, do ngươi g.i.ế.c!”.
Mộ Thanh mở miệng, ngắt lời Thôi Viễn.
Hai con Dương thị cùng về phía nàng, nàng : "Người c.h.ế.t giường”.
Nếu c.h.ế.t giường, d.a.o rựa sẽ c.h.é.m từ gáy, hơn nữa m.á.u sẽ b.ắ.n tung tóe màn trướng, giường vũng máu, c.h.ế.t ở giường.
Thôi Viễn ngẩn , nhất thời nghẹn lời.
Dương thị : "Không sai, c.h.ế.t giường”.
Mộ Thanh im lặng một lát, chậm rãi gật đầu.
Thôi Viễn sắc mặt đại biến: "Mẹ bậy đấy”.
Dương thị giơ tay ngắt lời con trai, : "Tên cẩu quan đó lúc ngủ say, là xách xuống giường, g.i.ế.c khi tỉnh”.
"Bà phòng bằng cách nào?".
"Cứ thế mà thôi, tên cẩu quan đó cài cửa”.
Mộ Thanh gật đầu, hung thủ mang theo d.a.o rựa, nếu cửa cài then, hẳn sẽ dùng d.a.o gạt then cửa, nhưng nàng để ý then cửa, đó vết d.a.o khắc, khả năng đêm qua Lý Bản ngủ cài cửa là lớn, lời Dương thị khớp với hiện trường.
"Sau khi g.i.ế.c , bà thế nào chuyển t.h.i t.h.ể hậu viện, bản xuống bằng cách nào?".
"Chuyển? Đám hộ vệ đó đều say c.h.ế.t trong bếp, cần gì tốn sức chuyển? Ta ném tên cẩu quan đó từ cửa sổ xuống, bản cũng nhảy từ cửa sổ đó xuống”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-228-hung-thu-2.html.]
"Bà sức lực tuy lớn, nhưng dù cũng là nữ nhân, cửa sổ đó cách mặt đất khá cao, bà nhảy xuống ?". Mộ Thanh hỏi.
Lúc đầu nàng đến việc Dương thị giấu hung khí và y phục, ủng thì khẳng định Dương thị là hung thủ thật sự, lúc nghi ngờ bà, thái độ khiến khó hiểu.
Dương thị sâu Mộ Thanh một cái, hiểu rõ ý đồ của nàng, : "Già , lúc leo bệ cửa sổ còn trượt chân”.
Mộ Thanh cau mày, nhưng dừng ở đó, tiếp tục hỏi: "Bà thế nào đắp t.h.i t.h.ể thành tuyết?".
"Ta bắt tên cẩu quan đó quỳ, hướng về phía Tây Bắc, tạ tội với vong linh chồng và các tướng sĩ hy sinh vì nước”.
"Đầu của tuyết ?".
Dương thị lắc đầu : "Tướng quân đừng thử dân phụ nữa, tuyết đó đầu, cẩu quan nghị hòa gì mặt mũi gặp tướng sĩ biên quan”.
Mộ Thanh im lặng, hồi lâu , thở dài một .
Người phát hiện vụ án mạng sớm nhất là tiểu nhị khách điếm Phúc Thuận, sợ hãi chạy đường, sợ đến mức nên lời, chẳng bao lâu hộ vệ đưa về. Sau đó Thánh giá đến khách điếm, bên ngoài khách điếm Ngự lâm vệ phong tỏa nghiêm ngặt, tình tiết vụ án chỉ khách điếm mới , lúc đó Dương thị đang ở nhà. Chi tiết hiện trường vụ án, ngoài những hôm nay mặt ở khách điếm, chỉ hung thủ mới rõ ràng.
Kiếp đồng nghiệp của nàng phá án, khi bắt hung thủ, thẩm vấn xong, còn một thủ tục , đó là đưa nghi phạm nhận diện hiện trường, để nghi phạm chỉ nhận và thuật quá trình gây án tại hiện trường, mục đích là để lời khai nhận tội khớp với hiện trường vụ án, tránh xuất hiện chịu tội và án oan sai.
Vụ án tuy đào huyết y và hung khí, nhưng động cơ gây án, thời gian, gia thế trải nghiệm và phận cảnh hiện tại, cho đến vóc dáng của Dương thị đều phù hợp, nay ngay cả chi tiết vụ án cũng khai báo sai, hẳn là hung thủ thể nghi ngờ.
"G.i.ế.c đền mạng, bà từng nghĩ đến con cái trong nhà ?". Mộ Thanh hỏi.
Trên đời quá nhiều vụ án vốn thể xảy , c.h.ế.t chắc vô tội, hung thủ chắc cùng hung cực ác, nhưng pháp luật là pháp luật, pháp lý vô tình.
"Tiểu tướng quân tòng quân biên quan, trong nhà còn ?".
Dương thị đáp mà hỏi .
"Không ”.
Không ... Người duy nhất, qua đời .
Dương thị , ghế: "Tiểu tướng quân đừng chê dân phụ lời đắng lòng, vướng bận, còn hơn ngày ngày lo lắng ngủ yên”.
Dương thị nghiêng , ngoài huyện nha, gió gấp tuyết mịn, bay cuộn như tấm vải lụa. Dung mạo phụ nữ gió sương tàn phá khi lên , nhưng nét dịu dàng chua xót. Bà chậm rãi mở miệng, thời gian dần trôi xa.
"Cha nó là mùa đông năm Viễn Nhi sáu tuổi, hôm đó tuyết cũng rơi, giống như tuyết đêm qua . Ta , tuyết lớn quá, biên quan chắc phong tỏa , đừng nữa. Chàng quan phủ đăng ký sổ, chiến sự biên quan căng thẳng, triều đình tuyển trai tráng Giang Bắc đưa đến Tây Bắc. Quan phủ định những phục dịch trong quân năm nay sẽ phái Tây Bắc, tên trong đó, chỉ thể . Chàng còn , đến biên quan sẽ gửi thư về, chẳng qua là phục dịch ba năm, ba năm sẽ về”.
"Chàng ba năm, liền đợi. Không đợi về, thì đợi thư. Thư đến lúc đầu xuân tuyết tan, m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng, cửa sổ lá thư đó, một trang giấy, xem hết nửa canh giờ. Lang trung mang song thai, trong nhà đang gấp rút may quần áo thu đông, tiền gửi thư biên quan, cầm cây trâm lúc xuất giá, gửi một bức thư biên quan. Ta đếm ngày, một một về, nhận ba bức thư của , hai đứa con chắc cũng chào đời ”.
"Ta chỉ nhận hai bức thư, trong mấy ngày bức thư thứ ba đáng lẽ đến, ngày nào cũng đợi ở cửa nhà, đợi mãi đợi mãi... đợi một bộ y phục, ủng cũ, quan sai báo tin , ... c.h.ế.t ở đại mạc”.
________________________________________