Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 229: Án phá trời động (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:52
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương thị ngẩng đầu Mộ Thanh, đáy mắt nước mắt, nhưng khiến đau nhói tim.
"Tiểu tướng quân, ngài từng lên đại mạc ? Có thể cho dân phụ , đại mạc đó hình dáng thế nào ? Tại g.i.ế.c ?".
Mộ Thanh im lặng .
Dương thị cũng chẳng trông mong nàng trả lời, : "Nửa đời của , đổi chỗ ở nhiều, đến Cù Xuyên, đến Vĩnh Dịch, đó đến huyện Phụng, đổi đổi cũng khỏi châu Việt , càng thấy đại mạc đó ”.
"Ta vốn g.i.ế.c tên cẩu quan đó, nhưng tám năm qua sống quá khổ, đều là do đám cẩu quan đó hại. Năm đó y phục, mũ mão gửi về, động t.h.a.i khí, sinh non, suýt nữa thì chầu Diêm Vương. Trong tháng ở cữ lo liệu tang sự cho chồng, để nuôi nấng con thơ, từng nghĩ đến việc v.ú nuôi cho , nhưng trong nhà mới tang, đều chê xui xẻo, chịu nhận”.
“Trong nhà tiền, đành chút nghề kim chỉ may vá đắp đổi qua ngày, cứ thế qua ba năm. Hết tang kỳ, đến khách điếm Phúc Thuận đầu bếp. Có một ngày khách đông việc nhiều, nấu cơm xong giúp tiểu nhị bưng món, thấy hai bộ khoái huyện nha say rượu bậy, biên quan c.h.ế.t thêm mấy nữa, triều đình trợ cấp cho gia quyến tướng sĩ c.h.ế.t trận biên quan, mỗi hai mươi lạng bạc trắng tiền tuất. Lúc đó mới ba năm y phục, mũ mão gửi về, đáng lẽ còn tiền tuất cho gia quyến, nhưng một đồng cũng thấy, đều tên cẩu quan huyện và đám nha dịch đó tham ô mất. Nếu tiền tuất đó, tiết kiệm dùng, một con trai, hai con gái của cần sống những ngày nghèo khổ suốt ba năm đó, mỗi khi đêm về, con thơ đói ?”.
Ngoài sảnh gió tuyết dữ dội, gió lạnh lùa qua sảnh đường, tiếng vù vù bên tai, như thấy tiếng trẻ thơ trong đêm khuya.
Soạt!
Tấm rèm phía đại sảnh bỗng mở , Nguyên Tu sải bước , lông mày kết sương, giọng trầm như băng, hỏi: "Tri huyện đó là ai?".
Hỏi xong về phía tri huyện huyện Phụng: "Ngươi cũng tham ô tiền tuất ?".
Tri huyện huyện Phụng kinh hãi bật dậy vội vàng quỳ xuống, một mực phủ nhận:
"Hạ quan dám. Đại tướng quân minh xét!”.
"Chuyện xét!”.
Nguyên Tu mắt trầm như sắt, liếc tri huyện huyện Phụng một cái, hỏi Dương thị:
"Xin hỏi phu nhân, tri huyện đó là ai?".
Dương thị mang trọng tội, là sắp c.h.ế.t, thấy thế cũng kinh sợ, đ.á.n.h giá Nguyên Tu. Thấy mặc áo bào đỏ giáp bạc, mày mắt sáng lãng như trời đất, khí độ tôn quý bất phàm, giống trong lời đồn thiên hạ, khỏi hỏi:
"Có là Nguyên Đại tướng quân?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-229-an-pha-troi-dong-1.html.]
Nguyên Tu sải bước đến mặt Dương thị, ôm quyền vái chào thật sâu, trầm giọng :
"Tại hạ Nguyên Tu, tám năm dẫn quân tập kích nha trướng Lặc Đan, đường gặp bão cát đen, tám ngàn tướng sĩ chôn xương đại mạc, đây là dẫn binh của Nguyên Tu. Sau đó lấy chuyện tâu xin triều đình, ban chính sách an ủi gia quyến tướng sĩ c.h.ế.t trận, ngờ chuyện tham ô tiền tuất như thế . Đây là do Nguyên Tu suy nghĩ chu , mong phu nhân tha thứ, chỉ mong cho tri huyện tại nhiệm năm đó là ai? Nguyên Tu về triều, nhất định nghiêm trị kẻ ”.
"Không phiền Đại tướng quân, dân phụ tự tay ”. Dương thị nhạt giọng .
Nguyên Tu sững sờ, ngẩng phắt đầu lên, thấy Dương thị nhạt, : "Tên cẩu quan đó họ Lý tên Bản, tám năm chỉ là một tri huyện nhỏ ở huyện Phụng, ba năm mãn nhiệm liền triều. Dân phụ quan to đến mức nào, đêm qua gặp ở khách điếm Phúc Thuận mới tên cẩu quan thăng chức Đô Sát viện Tả Phó Đốc Ngự sử. Hừ, nhị phẩm. Quan to thật đấy, nếu huyện Phụng nhiều tướng sĩ tòng quân Tây Bắc, tham ô tiền tuất đó để thể mua chuộc cấp , thì đường quan lộ thăng tiến vùn vụt như ?".
Lý Bản?
Dương thị g.i.ế.c Lý Bản, bức huyết thư tế tướng sĩ biên quan , ý nghĩa thực sự là bất mãn với chuyện triều đình nghị hòa, mà là vì Lý Bản từng tham ô tiền tuất của tướng sĩ biên quan?
Trong đại sảnh nhất thời im phăng phắc, ai ngờ rằng, vụ án liên quan đến chuyện tham ô tiền tuất và một đoạn ân oán cũ như . Thảo nào đêm qua khách điếm canh gác, Dương thị chỉ g.i.ế.c Lý Bản.
"Vị tiểu tướng quân đúng , vốn nghĩ đến chuyện g.i.ế.c tên cẩu quan đó. Hắn là quan lớn nhị phẩm, bên cạnh hộ vệ trùng trùng, g.i.ế.c nổi ? Gặp ở huyện Phụng chẳng qua cảm thấy tức tối mà thôi. Không ngờ đêm qua hộ vệ trốn uống rượu say, đúng là cẩu quan gặp hộ vệ lười, đường thành một cặp”.
Dương thị Mộ Thanh một cái.
Trong rèm, Quý Diên mặt đen như đáy nồi, nếu kiêng kỵ Hoàng thượng, dám vô lễ Thánh giá, sớm rút kiếm xông ngoài.
Mụ đàn bà , mắng ai đấy.
"Ý trời định!”.
Dương thị tuyết rơi ngoài sảnh, ánh mắt xa xăm: "Hộ vệ đều ngủ , tuyết lớn , nhớ tới lúc cha nó . Những năm , cứ đến ngày tuyết rơi gần tết, nhớ ngày cha nó tòng quân. Chàng , chẳng qua là phục dịch ba năm, nhưng đến biên quan, thư gửi về câu nào cũng là lời lẽ hào hùng, bảo gia vệ quốc”.
“Ta thư liền , xuất hàn môn, trong nhà thấy sách thánh hiền, binh thư thấy khắp nơi. Gả cho mấy năm, thấy cầm bút mấy , thấy ban ngày kiếm kế sinh nhai, ban đêm lén sân múa kiếm. Chàng sớm lòng báo quốc, chỉ là biên quan khổ hàn, một cái là mấy năm, sợ lo lắng, luôn giấu trong lòng nhắc tới mà thôi. Nay đến biên quan, chính là chim bay rừng, cá nhảy xuống biển, thi triển hoài bão nam nhi ”.
"Thành sáu năm, khi gả cho , nhà đẻ còn ai. Cha chồng chê khả năng giúp đỡ nhà chồng, năm tháng hôn nhân trăm bề bắt bẻ, ngày tháng khó khăn, là nhiều che chở, lời ngon tiếng ngọt, ngày ngày an ủi. Ta sống tuy khổ, trong lòng ngọt. Sau cha chồng lượt qua đời, mãn tang liền biên quan. Chàng đối với ngàn vạn , nỡ vướng bận chí nam nhi của ? Sợ lo lắng, liền chuyện hai đứa con cho . Thương chôn xương nơi đại mạc cũng thêm hai đứa con đời, thương hai đứa con của chào đời mất cha”.
________________________________________