Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 232: Án phá trời động (5)

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:55
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt tri huyện huyện Phụng như tát từ xa, đỏ từ mặt xuống tận cổ. Chuyện tiền tuất chọc thủng trời, cộng thêm Lý Bản g.i.ế.c, những đường quan lộ giữ , ngay cả tính mạng cũng thể giữ . Lúc cũng còn khách khí với Mộ Thanh nữa, nghiêm mặt :

"Tướng quân nếu bất mãn với hạ quan, thể dâng sớ đàn hặc, tại kích động dân oán, chẳng lẽ là đồ mưu bất chính?".

"Dân oán kích động là kích động . Quan h.i.ế.p dân, dân oán?".

"Tướng quân thể lời phiến diện của đám điêu dân ? Thánh giá đang ở huyện nha, tướng quân kích động dân oán, chẳng lẽ kích động dân biến, dẫn loạn dân xông huyện nha, gây nguy hiểm cho an nguy của Thánh thượng?".

Tri huyện huyện Phụng tự tài hùng biện kém xa, cũng tranh luận với Mộ Thanh, chỉ c.ắ.n c.h.ế.t đổ tội lên nàng, nghiêm giọng chất vấn.

Mộ Thanh đầu cũng ngẩng lên, chỉ tờ đơn kiện Thôi Viễn , tranh thủ trả lời:

"Lúc nãy đại diện cho triều đình, giờ đại diện cho Thánh thượng, ngươi mặt dày, ngươi còn tỏ sĩ diện. Lúc thành lương thần lo lắng cho thánh an , bộ dạng khiến phát ngán”.

Tri huyện huyện Phụng nghẹn một ngụm m.á.u ở cổ họng, nhổ nuốt trôi, hai mắt đỏ ngầu, g.i.ế.c .

Lúc , Ngự lâm vệ lùi đến bên ngạch cửa nha môn, xa, con phố dài ngoài nha môn, từ lúc nào chật kín dân chúng huyện Phụng, đông nghịt, thấy điểm cuối.

Trong huyện nha một tiểu đội trưởng Ngự lâm vệ thấy điều , tung đạp tường lên mái nhà, nóc huyện nha xa, thấy tuyết lớn như tấm vải, dân chúng lấp đầy mấy con phố quanh huyện nha.

Vụ án Dương thị khi đang thẩm vấn truyền ngoài, lúc e là hơn nửa dân chúng trong thành khỏi nhà.

Một vụ án Lý Bản, lôi vụ án tiền tuất, chọc thủng trời huyện Phụng.

Khi tiểu đội trưởng đó nhảy xuống, Ngự lâm vệ ở cửa nha môn ngăn dân chúng, mấy Ngự lâm vệ đầu mắt thấy sắp đẩy ngã, Mộ Thanh đầu trong đại sảnh.

Tên thật sự nhẫn tâm tiếp , còn chịu .

Trong lòng nghĩ , nàng thấy giữa đám đông trong đại sảnh thấp thoáng một vạt áo đỏ rực. Người đó lướt qua đám , bước lên chính đường, vị trí cao nhất đưa mắt xa.

Có cung nhân the thé giọng báo: "Thánh thượng giá lâm ——!".

Gió tuyết ngừng, tiếng bỗng im bặt.

Nghe giọng một chính đường thong thả : "Triều Vinh, của khanh rút , Trẫm đến huyện nha huyện Phụng, sẽ gặp gỡ dân chúng huyện Phụng”.

Lòng oán trong dân nổi lên, Đế vương gặp dân chúng.

Tri huyện huyện Phụng , hô to vạn tuế, quỳ xuống liền can gián: "Khởi tấu Bệ hạ, xông huyện nha đồng tội mưu phản, điêu dân đáng g.i.ế.c”.

Lưu Hoài dẫn quan vội vã , quỳ gấp cùng can gián:

"Khởi tấu Bệ hạ, huyện Phụng dân biến, an nguy của Bệ hạ là trọng, nên lệnh cho Lý tướng quân đóng chặt huyện nha, sai mở cổng thành, đón năm vạn đại quân Tây Bắc ngoài thành thành, bình loạn cứu giá”.

Lời can gián đ.â.m tim dân chúng ở cửa nha môn, lửa giận sắp tắt bùng lên.

"Ngu xuẩn!”.

Bạo loạn sắp nổ , một chữ như dao, thốt từ hai , một tiếng ném xuống từ đầu, một tiếng từ ngoài đường vọng .

Các quan can gián đồng loạt ngẩng đầu, thể tin nổi: "Bệ hạ?".

Lưu Hoài đầu , mắt híp , trong mắt như b.ắ.n sương độc - Lại là ngươi.

Vạt áo Mộ Thanh mang theo gió tuyết sải bước chính đường, :

"Kẻ ngay cả năm tội bất đạo cũng nhớ sai, nhớ xông huyện nha tội đồng mưu phản”.

Da mặt tri huyện huyện Phụng căng thẳng - Đây là mắng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-232-an-pha-troi-dong-5.html.]

"Quân Tây Bắc là quân bảo gia vệ quốc, đao g.i.ế.c giặc Hồ g.i.ế.c dân chúng, các ngươi hỏi qua tướng sĩ quân Tây Bắc đồng ý ?".

Bọn Lưu Hoài mặt cũng hiện vẻ khó coi - Đây là mắng bọn họ.

"Bệ hạ, thần một lời can gián, chuyên trị cái bệnh thích khua môi múa mép sai khiến khác”.

Vừa , Mộ Thanh đến chính đường, quỳ một gối :

"Ai chủ trương, đó thực hiện. Muốn g.i.ế.c dân thì tự g.i.ế.c, mở cổng thành thì tự mở. Làm việc là năng thần. Chỉ xúi giục khác là gian thần. Đến cả xúi giục cũng xong, bản chẳng gì, là ngu thần. Là năng thần ngu thần, dắt dạo một là rõ".

"Chuyện , chuyện ...”. Sắc mặt các quan can gián nào nấy xanh mét.

Người la, lừa, ngựa, thể dắt dạo.

Nguyên Tu lắc đầu, về phía cửa huyện nha. Ngự tiền thị vệ trưởng Lý Triều Vinh lệnh cho Ngự lâm vệ rút quân, nhưng dân chúng yên lặng trở .

Tri huyện một huyện ngu xuẩn, quan triều đình cũng ngu xuẩn theo. Lưu Hoài dùng lời đón đại quân thành để trấn áp dân chúng, dân chúng chật kín mấy con phố dài quanh huyện nha, truyền lệnh mở cổng thành căn bản khỏi huyện nha . Cho dù Lý Triều Vinh thể bay qua mái nhà chạy đến cổng thành, khi báo tin đến cổng thành, đám loạn dân sẽ phá vỡ huyện nha. Với Ngự lâm vệ và nha dịch trong huyện nha căn bản cản nổi. Dân chúng sẽ cướp đao cướp thương, g.i.ế.c binh g.i.ế.c quan.

Hoàng thượng tuyên gặp dân chúng, vốn thể ngăn chặn bạo loạn, mấy kẻ Lưu Hoài ngu xuẩn, một câu chọc giận dân chúng. Vừa nếu Mộ Thanh lên tiếng kịp thời, lúc bạo loạn nổ .

"Hoang đường. Từ xưa văn thần trị quốc, võ tướng an quốc, nếu văn thần thể việc của võ tướng thì cần võ tướng gì?". Lưu Hoài lúc vẫn còn thao thao bất tuyệt.

Mộ Thanh gì, kéo Lưu Hoài dậy lôi ngoài.

Lưu Hoài phòng nàng kéo ngã, lảo đảo dậy kéo đến cửa, giận dữ hét lên:

"Thánh thượng ở đây, tướng quân vô lễ như , quả thực là coi thường thiên uy, nhục văn nhân”.

"Có thang ?".

Mộ Thanh để ý Lưu Hoài, đến cửa liếc mái nhà huyện nha.

"Cần gì thang?".

Nguyên Tu hiểu ý, mỗi tay xách một Mộ Thanh và Lưu Hoài, tung nhảy lên mái nhà huyện nha.

Gió lạnh mái nhà như cắt da cắt thịt, Lưu Hoài vững, ngã phịch xuống ngói, mở miệng tuyết liền tạt họng, nhưng vẫn hét lên:

"Thánh thượng ở bên , đây, đây là giẫm lên đầu Thánh thượng. Đây là đại nghịch, đáng...”.

"Mở to mắt ch.ó của ngươi !”.

Mộ Thanh ngắt lời Lưu Hoài, chỉ tay về bốn phía phố dài quanh huyện nha.

Lưu Hoài thấy liền xuống, há hốc mồm, mặc cho gió tuyết tạt mạnh họng.

Bốn phía phố dài, đông như nước thủy triều, tuyết lớn như màn sương, vô dân chúng, thấy mặt , chỉ thấy đầu đen kịt như quạ.

Ngự lâm vệ canh gác phố khi Thánh giá huyện nha chen lấn mất dạng. Chiều hôm qua khi thành còn thấy huyện nhỏ tiêu điều vắng tanh, đến khi dân chúng bước khỏi nhà, thanh thế đủ để kinh động thiên hạ.

Lưu Hoài mở to mắt, như đông cứng mái nhà.

Sao thể như ? Sao thể như .

"Lưu đại nhân từng thấy cảnh tượng đúng ? Nhìn cảnh , ngươi còn dám lời khỏi thành điều binh ? Ngươi ngoài cho xem”.

________________________________________

Loading...