Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 235: Trẫm vốn là hôn quân

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:28:58
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ Tích Hoan những đang quỳ, chỉ quét mắt những đang .

Lưu Hoài dường như bạo dân cho sợ hãi, từ khi xách từ mái nhà xuống liền như mất hồn bệch đất.

Trong đại sảnh chỉ còn Nguyên Tu, Mộ Thanh và Quý Diên là đang .

Nguyên Tu Bộ Tích Hoan thật sâu, quỳ xuống : "Chế độ cũ nên phá, chính sách mới nên hưng, Bệ hạ thánh minh!”.

Mộ Thanh cũng : "Bệ hạ thánh minh!”.

Quý Diên Bộ Tích Hoan, chỉ cảm thấy lời của Hoàng thượng hôm nay khác hẳn ngày thường, nhất thời kinh ngạc hiểu, nhưng nhớ tới tiểu ở nhà, thể phụ họa: "Bệ hạ thánh minh!”.

"Chuyện , chuyện ...”.

Quần thần đều kinh hãi, nhưng quyết chịu bỏ qua: "Tổ chế là do tiên tổ định , thể gọi là chế độ cũ? Triều lấy hiếu trị quốc, Bệ hạ giáo hóa vạn dân thì gương, coi thường tổ chế như , thực việc của minh quân”.

Mộ Thanh lập tức sầm mặt. Người lời trong hàng Cửu khanh, là Đại Hồng Lô phụ trách chư hầu và sự vụ dân tộc thiểu , họ Phạm tên Cao Dương, cũng là trong sứ đoàn nghị hòa triều đình.

Cửu khanh là chính khanh trong triều, so với ngoại khanh đều xuất từ danh gia vọng tộc. dù danh môn vọng tộc thế lực lớn mạnh, thần t.ử vẫn là thần tử, công khai chỉ trích Đế vương, quả thực coi Đế vương gì.

Thịnh Kinh rốt cuộc bao nhiêu thần t.ử như ?

Những thần t.ử nếu là quan can gián cương trực công chính thì cũng thôi, đằng là kẻ bản bất chính mưu lợi cho , Bộ Tích Hoan ở trong triều rốt cuộc gian nan đến mức nào?

"Ồ?".

Bộ Tích Hoan giận ngược , vẫn là vẻ tản mạn thường ngày, chỉ là khi cúi dung mạo phủ lên một tầng âm trầm, Phạm Cao Dương, giận mà uy:

"Ái khanh chẳng lẽ , Trẫm vốn dĩ là hôn quân?".

Phạm Cao Dương ngẩn , Bộ Tích Hoan lớn một tiếng, khỏi đại sảnh, thẳng khỏi huyện nha.

Ở cổng huyện nha, dân chúng đang quỳ, thấy Đế vương chậm rãi bước , đều tự giác nhường đường.

"Ngô hoàng thánh minh, vạn tuế. Vạn tuế. Vạn vạn tuế”.

Tiếng dân chúng tung hô vẫn còn đó, tuyết lớn như lông ngỗng, phủ kín phố dài. Bộ Tích Hoan bước lên phố dài, dân chúng rẽ như thủy triều. Chỉ thấy đầu đen kịt như quạ rẽ thành hình chữ nhân, đường một độc hành. Đường trắng đầy tuyết, y phục của đỏ như son, vạt áo bay phần phật như một bức tranh vẽ.

Dân chúng đầu, bóng lưng nam tử, thấy chậm rãi, nhưng cũng dần dần xa.

Ngày hôm nay đối với huyện Phụng là một ngày dài đằng đẵng. Đêm khuya quan lớn nhị phẩm triều đình g.i.ế.c, sáng sớm t.h.i t.h.ể phát hiện, trưa huyện nha thẩm vấn, một vụ án quan triều đình g.i.ế.c kéo theo vụ án tham ô tiền tuất, suýt nữa gây bạo loạn dân chúng, đó Đế vương ban bố đại xá mới dập tắt bạo loạn.

Sau sự việc, để trong ký ức bách tính huyện Phụng là hình ảnh áo đỏ độc hành đường tuyết...

Hôm nay, nhóm Mộ Thanh theo Bộ Tích Hoan khỏi huyện nha về khách điếm, còn đám Phạm Cao Dương ở trong huyện nha dám ngoài, mãi đến khi dân chúng giải tán hết mới dám lén lút , Long Vũ vệ hộ tống về khách điếm Phúc Thuận.

Nguyên Tu vì chuyện tiền tuất mà trong lòng bất bình, nhốt trong phòng nửa ngày . Đến giờ cơm tối, gọi một vò rượu, ôm vò rượu gõ cửa phòng Mộ Thanh.

Gõ nửa ngày ai mở cửa, tiểu nhị lầu ngẩn , báo: "Đại tướng quân tìm Anh Duệ tướng quân?".

"Hắn ngủ trưa dậy?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-235-tram-von-la-hon-quan.html.]

Nguyên Tu cau mày hỏi, trong lòng thấy đúng. Mộ Thanh thói quen ngủ trưa, nhưng bao giờ ngủ đến chập tối.

Hắn biến sắc: "Hắn cảm lạnh ?".

Hôm nay tra án cả buổi sáng, tuyết tạt gió thổi, chẳng lẽ hàn chứng tái phát?

Nguyên Tu ôm vò rượu định phá cửa, tiểu nhị gãi đầu : "Cảm lạnh? Không ? Lúc trông ngài vẫn khỏe mạnh mà…”.

"Đi?".

Nguyên Tu đầu tiểu nhị, hỏi: "Đi ?".

"Cái tiểu nhân ”.

Nguyên Tu nhảy từ lầu xuống, tiếp đất ngay cửa đại sảnh, vén rèm bước ngoài. Tại cửa khách điếm, hai đội binh đang gác, Nguyên Tu hỏi: "Anh Duệ ?".

"À, Anh Duệ tướng quân việc, đến nhà Dương thị ”.

Dương thị?

"Đi lúc nào?".

"Vừa , chừng một tuần thôi”.

Nguyên Tu xong, sải bước ngoài khách điếm, hai bước về, nhét vò rượu trong lòng tay tên binh gác, : "Không uống, gửi trả ”.

Thân binh ôm vò rượu, bóng lưng nam t.ử rời , lẩm bẩm : "Cho uống, cũng chả uống. Ai chẳng là nước?".

Vừa lẩm bẩm xong, bỗng ngửi thấy trong lòng mùi rượu, bất giác ghé mũi nút rượu bọc lụa đỏ ngửi thử, kinh ngạc ngẩng đầu.

Là rượu thật?

Nhà Dương thị ở phía bắc thành, một sân độc lập, khá hẻo lánh. Khi Mộ Thanh đến thì trời chập choạng tối, ráng chiều nhuộm đỏ lớp tuyết dày mái tranh tường viện, khói bếp đang bay lên từ ống khói mái ngói. Mộ Thanh nhất thời chút hoảng hốt, Giang Nam tuyết, nhưng làn khói bếp từ sân độc lập khiến nàng nhớ đến những ngày cha còn sống.

Thôi Viễn mở cửa, thấy là Mộ Thanh, khỏi sững sờ.

"Đột ngột ghé thăm, mong đừng để bụng, tại hạ vài lời với Thôi phu nhân”. Mộ Thanh .

Thôi Viễn đáy mắt hiện lên vẻ đề phòng. Hắn vốn nên đề phòng, vị tiểu tướng quân xuất từ quân Tây Bắc, khác với đám cẩu quan trong triều. Nếu nàng lên tiếng mắng quan triều đình, dân chúng xông huyện nha g.i.ế.c quan kinh động thánh giá, đừng khó thoát tội c.h.ế.t, cả nhà họ đều khó thoát tội c.h.ế.t. Vị tiểu tướng quân thực ơn với nhà họ Thôi, nhưng xá tội về nhà, đến, thực sự sợ xảy biến cố gì.

"Đại xá thiên hạ là ý chỉ của Thánh thượng, ai cũng đổi , chuyện khác với Thôi phu nhân”.

Mộ Thanh vẻ mặt Thôi Viễn là đang nghĩ gì.

Thôi Viễn lúc mới thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy thất lễ, vội vàng mời Mộ Thanh nhà.

 

________________________________________

Loading...