Nhà họ Thôi chỉ một gian nhà chính, hai gian chái. Cửa sổ gian phía đông mở hé, thể thấy bên trong là thư phòng. Bên cạnh gian phía tây dựng một gian bếp, hai cô bé bảy tám tuổi đang loay hoay bên bếp lò, một nhóm lửa, một kiễng chân thêm nước nồi. Thấy nhà, cô bé đang xổm nhóm lửa nghiêng đầu , khuôn mặt nhỏ nhắn lửa hơ đỏ bừng.
"Ca, khách đến ?". Cô bé thêm nước giọng lanh lảnh, lên mắt cong như trăng khuyết, trông thật đáng yêu.
Sau lưng Mộ Thanh là Nguyệt Sát, hai cô bé thấy là nam tử, dậy nhún chào, khuôn mặt nhỏ nhắn cúi xuống.
"Viễn Nhi, ai đến ?".
Lúc , giọng Dương thị từ trong nhà chính truyền , dứt lời, bước , thấy là Mộ Thanh, cũng sững sờ.
"Dân phụ tham kiến tướng quân”.
Dương thị chỉ ngẩn một lúc bước khỏi nhà, xuống bậc thềm liền quỳ xuống: "Hôm nay đa tạ tướng quân bảo vệ con trai , lẽ ở huyện nha dập đầu tạ ơn tướng quân, nhưng tình thế cấp bách hỗn loạn, kịp thì tướng quân ”.
Mộ Thanh đỡ Dương thị dậy, : "Ta chỉ vài câu thôi, đại xá là ý của Thánh thượng, phu nhân nhớ ơn Thánh thượng là ”.
Nguyệt Sát nhướng mày, liếc cái gáy đội mũ trùm của Mộ Thanh. Nữ nhân lúc năng khéo léo gớm, mặt chủ t.ử mà cũng chuyện thế thì .
Dương thị : "Nhớ, đều nhớ cả. Chẳng là, dân phụ từ huyện nha về liền bảo Viễn Nhi cửa hàng thịt phía nam thành mua hai mươi cân thịt ba chỉ, gói xong bánh bao thịt, định bụng hấp xong sẽ mang đến biếu Thánh thượng và ngài. Ngày mai Thánh giá khởi hành về kinh , dân phụ gì báo đáp, chỉ hai nồi bánh bao thịt tiễn chân Thánh thượng và tướng quân, thức ăn thô kệch, mong đừng chê bai”.
Vừa hai cô bé loay hoay trong bếp, Mộ Thanh thấy bánh bao bếp, tưởng là Dương thị xá tội c.h.ế.t, con cái ăn mừng xua đuổi xui xẻo cho bà, ngờ là gói để biếu ân nhân. Hai mươi cân thịt đối với nhà họ Thôi là một khoản tiền nhỏ.
"Gói cũng , để ăn đường hồi kinh, gia đình phu nhân cũng cùng ăn”. Mộ Thanh thu hồi ánh mắt từ nhà bếp.
Dương thị và Thôi Viễn ngẩn , hiểu lời của Mộ Thanh ý gì.
Mộ Thanh : "Vào nhà chuyện ”.
Dương thị lúc mới nhớ còn đang trong sân, vội mời Mộ Thanh và Nguyệt Sát nhà.
Mộ Thanh cởi áo choàng lông chồn tía, rũ tuyết, vuốt phẳng lông chồn mới đưa cho Nguyệt Sát.
Dương thị mời Mộ Thanh ghế , Thôi Viễn bưng nóng lên, Dương thị : "Trà thô để lâu năm, tướng quân đừng chê”.
Mộ Thanh nhấp một ngụm, chỉ thấy ấm hơn, : "Tại hạ xuất tiện tịch, nhà nghèo, kén chọn những thứ , ấm là ”.
Dương thị gật đầu , lúc mới hỏi: "Lời của tướng quân ý gì?".
Mộ Thanh bưng chén sưởi ấm tay, : "Phu nhân là thông minh, Lý Bản c.h.ế.t, bà nhà họ Lý nhất định báo thù, cầu Đại tướng quân che chở Thôi Viễn, nghĩ tới chuyện bà vạch trần vụ án tiền tuất, cả nhà khó yên ?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-236-vi-vua-cau-hien-tai-1.html.]
Nụ của Dương thị cứng đờ, Thôi Viễn rõ ràng nghĩ đến chuyện , lập tức cau mày :
"Thánh thượng và Đại tướng quân chẳng sẽ triệt để điều tra vụ án ? Đám cẩu quan đó bản còn lo xong, còn tâm trí đối phó nhà chúng ?".
Dương thị xua tay, ngăn lời Thôi Viễn, với Mộ Thanh: "Tướng quân đừng trách, con trai sinh trong gia đình nghèo khó, chỉ nỗi khổ của dân chúng, sự đen tối của quan trường, sự hiểm ác của lòng ”.
Mộ Thanh Thôi Viễn một cái.
Thiếu niên nho nhã thanh tú, đậm chất thư sinh, cũng là văn nhân, luận về sự lõi đời khôn khéo, còn kém xa Hàn Kỳ Sơ, nhưng đó chỉ là vì còn nhỏ tuổi từng trải, chứ ngu ngốc cổ hủ. Hôm nay cứu , đoạt tội trạng xông huyện nha là dũng, tội trạng kích động lòng dân là mưu, dũng mưu, là con hiếu thảo, thực là nhân tài. Nếu rèn luyện thêm chút ít, nhất định thể đảm đương trọng trách.
Triều đình mục nát, chế độ mục nát tất sẽ phá hủy. Cạo xương trị độc, cắt thịt máu, đề bạt con em hàn môn là việc cải cách triều đình tất yếu , lúc đó mới chiêu hiền đãi sĩ chi bằng bây giờ bồi dưỡng nhân tài thể dùng .
"Không giấu tướng quân, dân phụ cũng nỗi lo ”.
Dương thị thở dài một tiếng: "Nhà đẻ dân phụ là dòng dõi quan , chuyện quan trường dân phụ sơ qua một hai. Tiền tuất tham ô, kẻ mua quan, ắt kẻ bán quan, bán tước, vụ án nhất định liên quan rộng. Thánh thượng và Đại tướng quân triệt để điều tra vụ án , trở lực nhất định nhỏ. Đám cẩu quan đó bản khó bảo , khi còn kết bè kết đảng ngáng chân, vụ án tra tiếp còn khó . Đến lúc đó giải quyết gì, tìm nhà dân phụ báo thù, chỉ sợ khó yên ”.
Lời là cho Mộ Thanh , thực chất là cho Thôi Viễn .
Thôi Viễn xong mới nghĩ cạn.
Lúc thấy Mộ Thanh lắc đầu, : "Không cần tìm báo thù, g.i.ế.c quan dễ, g.i.ế.c dân còn dễ ? Chuyện hôm nay lớn, nếu lấy mạng cả nhà phu nhân để trút giận, Thánh giá là thể tay”.
"Bọn họ dám thế?". Thôi Viễn kinh hãi.
Mẹ g.i.ế.c quan, Thánh thượng đại xá, còn tưởng nguy hiểm qua.
"Sao dám? Đám tham quan coi thường vương pháp, chuyện gì cũng . Ta xuất ngỗ tác, lúc ở nhà tại Giang Nam vì một vụ án mà đắc tội với phủ hầu tước, nhà đó liền cấu kết với tri huyện mua chuộc thủy phỉ lấy mạng . Lúc đó mà c.h.ế.t, vụ án ai tra đến đầu quan phủ, chỉ coi là thủy phỉ . Hiện nay cảnh nhà phu nhân cũng chẳng khác lúc đó là bao, cho nên mới đến báo cho , mong phu nhân sớm rời khỏi huyện Phụng”. Mộ Thanh .
Dương thị lấy lạ: "Cứ tưởng tướng quân là ứng mộ tòng quân Tây Bắc, hóa là ép xa?".
"Đám cẩu quan !”.
Thôi Viễn c.h.ử.i mắng, lúc mới hiểu hôm nay Mộ Thanh tại giúp , hóa là đồng bệnh tương liên, đều tham quan hãm hại.
"Tướng quân ép xa chừng là chuyện . Nay tướng quân quan cư ngũ phẩm, về triều thụ phong ắt sẽ vinh hoa hơn nữa, ngày áo gấm về làng, đại thù báo, nghĩ cũng là chuyện sảng khoái”.
Dương thị , nhưng mặt lộ vẻ u sầu.