Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 237: Vì vua cầu hiền tài (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:29:00
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tri huyện huyện Phụng cách chức bắt giam, triều đình phái quan huyện mới đến lẽ còn cần chút thời gian. Hộ tịch cả nhà họ ở huyện Phụng, tri huyện mới đến, hộ tịch khó chuyển, lộ dẫn khó , ? Hơn nữa, triều đình hôn dung, cẩu quan khắp nơi, chỉ cần công văn hộ tịch của quan phủ còn đó, cả nhà họ chuyển mà chẳng đám cẩu quan đó tìm ?

Dương thị trong lòng lo âu, mặt lộ vẻ bi thương. Bà vạch trần vụ án tiền tuất vốn là ôm tâm trạng trả thù. Bà sắp c.h.ế.t , cầu xin Nguyên Đại tướng quân che chở con cái, bà còn sợ đám tham quan báo thù ? Nào ngờ long ân hạo việt, Hoàng thượng đại xá thiên hạ, bà vô tội . Lần trở về, tiện nhờ Nguyên Đại tướng quân che chở nữa, tính mạng con cái đáng lo.

Sớm thế , lúc đầu thà phán c.h.ế.t, ít nhất còn giữ cho con cái.

"Việc gì khó, nếu phu nhân , ngày mai theo cùng khởi hành kinh là xong”. Mộ Thanh .

Mẹ con Dương thị ngẩn ngơ Mộ Thanh.

"Ta hộ tịch khó chuyển, lộ dẫn khó , đến nhắc nhở phu nhân, tự nhiên sẽ thể cách giải quyết. Phu nhân chuyển cũng , chỉ theo trong quân Tây Bắc kinh mới tránh khỏi hại”.

"Chuyện ...”. Dương thị Mộ Thanh, nhất thời dám tin vận may như .

“Vào kinh sẽ lợi hơn cho tiền đồ của lệnh lang. Người xuất hàn môn bước chân quan trường, phần nhiều nương nhờ các danh gia thế tộc, môn sinh hoặc khách khanh, thế lực tiến cử mới cơ hội quan. Sau chuyện hôm nay, e rằng con đường phu nhân định sẵn cho lệnh lang cũng còn nữa. Ta tuy xuất từ thế gia, nhưng triều Thánh thượng và Đại tướng quân. Chỉ cần lệnh lang thực sự tài, những năm tháng khổ hàn song sẽ đến nỗi uổng phí”.

Mộ Thanh giọng điệu tuy nhạt, nhưng câu nào cũng chọc trúng tim đen Dương thị.

Nhà đẻ bà vốn là dòng dõi quan , tuy gia đạo sa sút, ông nội năm xưa vài môn sinh còn đang quan. Bà vốn tính toán, đợi hai năm nữa sẽ bảo con trai bái nhập môn hạ tri châu Dung Thành Thanh Châu môn sinh ba năm, nhờ tri châu đại nhân đề cử quan. sai nước cờ, g.i.ế.c Lý Bản, vạch trần vụ án tiền tuất, đắc tội với quá nhiều , những môn sinh năm xưa của ông nội e là dám giúp bà nữa.

Sự an nguy của cả nhà, con đường quan của con trai, những chuyện vốn dĩ là chuyện bà lo liệu sắp xếp khi trở về, ngờ ân nhân đến thăm, ngay cả đường cũng sắp xếp thỏa cho cả nhà họ .

Dương thị vội dậy, hành lễ với Mộ Thanh, cảm kích : "Dân phụ đa tạ tướng quân. Nếu thực sự thể theo tướng quân kinh tự nhiên là tạo hóa của cả nhà dân phụ. hôm nay tướng quân giúp cả nhà dân phụ , nếu đưa chúng kinh, tướng quân khó tránh khỏi trở thành mục tiêu công kích trong triều. Cả nhà dân phụ tuy sống, nhưng hại ân nhân”.

"Ta nếu tra vụ án , nhất định sẽ trở thành mục tiêu công kích, giúp giúp gia đình phu nhân đều như cả”.

Hơn nữa, nàng về triều là để tra vụ án của cha, nàng và những trong triều đó định sẵn khó mà chung sống hòa bình, sớm muộn gì cũng là kẻ thù, hà tất để ý những đó hận nàng nhiều hơn ít hơn một chút?

"Chuyện do phu nhân quyết định, nếu kinh thành, cũng tôn trọng ý nguyện của phu nhân. Ngày mai Thánh giá sẽ khởi hành về kinh, đêm nay phu nhân thể cân nhắc một hai. Đi ở, sáng mai phu nhân báo tin ở cửa khách điếm Vĩnh Đức”.

Mộ Thanh xong liền đặt chén xuống dậy, chuẩn về.

"Tướng quân , tướng quân chuyến vốn là mang một con đường sống đến cho cả nhà dân phụ, dân phụ nếu từ chối chẳng là quá điều ? Dân phụ cũng kiểu cách, tướng quân như , dân phụ xin nhận lời. Chỉ là thể theo tướng quân ăn , nếu tướng quân chê, đến kinh thành, trong phủ nếu thiếu hầu hạ, dân phụ thể chút việc thô kệch”. Dương thị .

Bà tuy là đầu bếp, giỏi cơm nước điểm tâm, nhưng Mộ Thanh là Giang Nam, chắc ăn quen món châu Việt, bà liền nhắc chuyện hầu hạ cơm nước nữa, những việc thô kệch bà cũng .

Mộ Thanh về triều thụ phong, trong triều ý xây dựng thủy sư, xem ở Thịnh Kinh vài năm, thì mở phủ là điều tất nhiên. Mở phủ tránh khỏi hầu hạ, đáng tin bên cạnh nàng cũng ít, chỉ bốn binh. Dương thị nếu phủ, cũng coi như là một dùng .

Mộ Thanh chuyến vốn là vì Thôi Viễn mà đến, ngờ tìm dùng cho , ngay lập tức gật đầu, đồng ý lời thỉnh cầu của Dương thị.

Dương thị vui mừng khôn xiết, vội gọi hai con gái nhà, dẫn các con cùng dập đầu lạy Mộ Thanh, nhận chủ tử.

Sáng sớm mai khởi hành, gia đình Dương thị còn hành lý thu dọn, Mộ Thanh tiện phiền, xong chính sự liền cáo từ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-237-vi-vua-cau-hien-tai-2.html.]

Vừa khỏi cửa, bước chân Mộ Thanh khựng . Nguyên Tu đang ở cửa, đến bao lâu.

"Đại tướng quân thật thiện, tướng quân chúng đến nhà họ Thôi, Đại tướng quân canh cửa cho”.

Nguyệt Sát rõ ràng sớm ở cửa. Từng ở cùng Nguyên Tu trong địa cung một thời gian, Nguyệt Sát quen với bước chân của , nên mới xem.

Nguyên Tu lên tiếng, chỉ Mộ Thanh, : "Vẫn là ngươi suy nghĩ chu đáo”.

Cửa tuy đóng, cách một cái sân, nhưng lời trong nhà vẫn rõ.

"Đại tướng quân cầm tinh con thỏ ?". Mộ Thanh hỏi.

Nguyên Tu khẽ nhướng đôi mày kiếm, hiểu.

"Tai dài”.

Mộ Thanh nhạt giọng, bỏ .

Mặt trời ngả về tây, ráng chiều nhuộm đỏ nửa chân trời. Thiếu niên đạp tuyết mà , áo choàng tung lên theo gió. Tuyết vụn vó ngựa cuốn thành những cánh hoa trắng, theo cơn gió lạnh tạt lên mặt nam t.ử phía , mang theo rét thấu xương.

Nguyên Tu lau mặt, một tiếng, tâm trạng bức bối bỗng tan biến nhiều.

Thay vì bức bối, chi bằng nhiều việc hơn.

Đợi về triều, xem xem là kẻ nào dám động đến tiền tuất của tướng sĩ quân Tây Bắc của . Mười năm nay g.i.ế.c đủ giặc ngoài, ngại gì g.i.ế.c thêm vài tên giặc trong.

Trời hửng sáng, gió lạnh thổi quanh , tuyết bay như sương mù, thấp thoáng thấy bóng ngựa bận rộn cửa khách điếm.

Tướng sĩ ở bên ngoài đều hành lý gì, chẳng qua chỉ là bộ y phục để giặt. Nguyên Tu nhảy lên lưng ngựa, chiến mã phì một tiếng vang, móng ngựa đạp tuyết, chỉ tiếng móng sắt lạnh lẽo.

Nam t.ử đầu, ngược gió tuyết, với thiếu niên bên cạnh: "Hay là ngươi xe ngựa , đường còn mấy ngày, càng về phía bắc càng lạnh, thể ngươi yếu, chịu nổi hàn khí”.

"Ừ, thể yếu”. Thiếu niên nhạt nhẽo tiếp lời, giọng vẫn lạnh lùng như khi.

Lông mày Nguyên Tu giật một cái, hỏng , lời nàng chắc chắn thích .

"Vậy thì càng thể xe ngựa”. Mộ Thanh ngay ngắn lưng ngựa, quấn chặt áo choàng, .

"Tại ?".

"Say xe”.

Loading...