Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 240: Lòng dân

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:29:03
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa Bắc huyện Phụng, dân chúng quỳ kín cả con phố dài. Loan giá dừng ở đầu phố, Bộ Tích Hoan bước xuống xe, xa tít tắp thấy điểm cuối.

Mấy chục cụ già dìu quỳ ở phía , giơ cao chiếc ô lớn bằng lụa màu, :

"Huyện Phụng quan phụ mẫu, mấy thảo dân mặt bách tính huyện Phụng quỳ tiễn Thánh thượng. Đây là Vạn dân tán do bách tính trong thành gấp rút hôm qua, mong dâng lên Thánh thượng, chúc Ngô hoàng vạn tuế, an khang trường thọ”.

"Ngô hoàng vạn tuế, an khang trường thọ!”.

Dân chúng hô vang, tiếng vang chấn động cả con phố dài.

"Huyện Phụng đất cằn, ngoài Vạn dân tán, còn vật gì thể dâng lên, bách tính trong thành đành đêm qua quét dọn sạch sẽ trăm dặm quan đạo, mong Thánh thượng hồi kinh, đường thuận lợi”. Tiếng hô dứt, cụ già .

Cửa Bắc từ từ mở , hiện một con đường quan đạo bằng phẳng. Vạn quân xếp hàng trong rừng đợi Thánh giá, tuyết quét sang rãnh rừng bên , quan đạo chỉ thấy đất vàng, hiếm thấy tuyết trắng.

"Mong Thánh thượng hồi kinh, đường thuận lợi!”. Dân chúng quỳ rạp xuống đất, hô vang dứt.

Bộ Tích Hoan cảnh tượng quan đạo, gì, tay áo khép , cúi vái chào thật sâu.

Dân chúng quỳ rạp đất, thấy cái cúi đầu của Đế vương, cũng thấy vết bầm tím nơi khóe mắt . Cụ già dẫn đầu chỉ trao Vạn dân tán cho cung nhân, dẫn dân chúng lui sang hai bên, nhường một con đường để xuất thành.

Con đường mở , Bộ Tích Hoan kịp trở loan giá thì bỗng tiếng vó ngựa dồn dập phía .

Tiếng vó ngựa nện xuống nền đá xanh vang dội, thấy tiếng móng sắt, chỉ tiếng hí dài của ngựa dữ, x.é to.ạc tầng mây.

Bộ Tích Hoan đầu , đoàn tùy tùng cũng ngoái , dân chúng hai bên đường ngẩng đầu lên. Chỉ thấy một con ngựa trắng thần vũ đang lao tới, nhanh như tia chớp trắng, rõ vó ngựa.

Chỉ trong chớp mắt, con ngựa đến loan giá, tung vó hí vang, vó đạp mạnh xuống nền đá xanh.

Xoẹt.

Vó ngựa hạ xuống, con ngựa hí lên một tiếng, hất đầu về phía Bộ Tích Hoan, cửa Bắc, vó ngựa dậm dậm nôn nóng, phì mũi thúc giục.

Lý Triều Vinh thấy khỏi than thầm, con ngựa thật thông minh.

Con ngựa từng duyên gặp Hoàng thượng ở trường ngựa thành Thạch Quan. Sau đó Hoàng thượng lệnh cho quân Tây Bắc thả đàn ngựa hoang về thảo nguyên, quân Tây Bắc quả thực mở cửa thành, thả hết đàn ngựa ngoài. Vua ngựa hoang hôm đó cũng , nhưng khi Thánh giá khởi hành về kinh vài ngày, lúc sứ thần Ngũ Hồ quan, .

Hôm đó cửa thành Gia Lan mở, con ngựa lao thành đầu tiên. Sứ đoàn Ngũ Hồ thấy nó là ngựa thần, định bắt lấy, nhưng nó khôn ngoan vô cùng, Hồ bao đời chinh chiến lưng ngựa cũng bắt nó. Nó quan thành liền lượn lờ quanh phủ Đại tướng quân. Người Hồ dám càn ở phủ Đại tướng quân, đành ngậm ngùi theo.

Sau Thánh giá về kinh, nó liền theo phía . Con ngựa là ngựa hoang, tuy thông minh nhưng tính tình dữ, theo Thánh giá nhưng gần Hoàng thượng, cũng gần chiến mã trong quân, cứ lầm lũi một , cô độc vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-240-long-dan.html.]

gần , Hoàng thượng liền truyền chỉ mặc kệ nó, xua đuổi thương, nó theo thì cứ để nó theo.

Cứ tưởng con ngựa sẽ theo đến tận Thịnh Kinh, ngờ hôm nay nó đến gần loan giá, đổi tính.

Bộ Tích Hoan , dường như hiểu ý con ngựa, : "Khanh Khanh bình tĩnh, nguy hiểm”.

Con ngựa phì mũi một cái, trái , vó ngựa vẫn dậm dậm nôn nóng.

Nụ của Bộ Tích Hoan càng sâu. Chắc chắn là hôm qua và , tiếng hô của dân chúng trong thành nó kinh sợ, tưởng gặp nguy hiểm nên đến cứu khỏi thành. Hôm qua cổng thành đóng, nếu mở chắc nó cũng đến .

"Thật sự nguy hiểm, nhưng nếu ngươi đưa Trẫm ngắm phong cảnh châu Việt, Trẫm cũng sẵn lòng”. Bộ Tích Hoan .

Khanh Khanh , trái , đợi đến khi cảm thấy thực sự nguy hiểm mới phì mũi một tiếng đầy vẻ khinh thường. Nó vẫy đuôi, lững thững khỏi cửa thành, chỉ để cho đoàn một cái bóng lưng kiêu hãnh.

Thánh giá còn con đường quan đạo , ngựa . Bộ Tích Hoan bật , mặc kệ nó, loan xa. Chẳng bao lâu , loan giá tiếp tục lên đường.

Dân chúng tiễn đưa, đoàn loan giá dài dằng dặc từ từ khỏi thành, bước lên con đường về kinh.

Ra khỏi châu Việt, thêm ba trăm dặm là đến Thịnh Kinh.

Thánh giá chậm trễ một ngày ở huyện Phụng nên gấp rút nhanh, hơn nửa tháng cuối cùng cũng đến Thịnh Kinh ngày giao thừa một ngày.

Ngoài thành Thịnh Kinh ba mươi dặm, triều đình dựng doanh trại mới cho năm vạn tân binh Tây Bắc. Quân Tây Bắc là quân ngoại tộc, đóng quân ở doanh trại mới, tướng lĩnh phụng chiếu mới kinh, triều.

Loan giá và sứ đoàn hai nước thành . Cùng thành với loan giá còn Nguyên Duệ.

Nguyên Duệ tướng lĩnh quân Thanh Châu là Ngô Chính hạ độc trong địa cung, hôn mê bất tỉnh suốt. Nguyên Tu về triều tự nhiên mang theo Nguyên Duệ. Người chăm sóc dọc đường là Tề Hạ. Đa tướng lĩnh quân Tây Bắc vẫn ở biên quan, Ngô lão đang phụng mệnh giám sát việc điều chế nước cất và nước muối sinh lý, thể rời biên quan. Tề Hạ dọc đường châm cứu giữ mạng cho Nguyên Duệ, là do y thuật Tề Hạ cao minh Nguyên Duệ tận, ngàn dặm xóc nảy, khi đến Thịnh Kinh vẫn còn giữ chút tàn.

Thánh giá về cung, bá quan nghênh đón. Thánh giá và sứ đoàn thành, Nguyên gia liền theo sát phía đón Nguyên Duệ .

Khi loan giá thành, Nguyên gia hai cỗ xe ngựa dừng cổng thành, một cỗ đón Nguyên Duệ về phủ Tướng quốc, một cỗ khỏi thành chạy thẳng đến doanh trại tân binh cách đó ba mươi dặm.

Đến ngoài doanh trại là chập tối, một ông lão bước xuống xe ngựa, mặt trắng râu xanh, mặc áo gấm xanh cổ tròn, khoác áo choàng lông màu nâu sẫm dày dặn, đưa mời cho tiểu tướng giữ doanh. Tiểu tướng qua liền giật - Tổng quản phủ Tướng quốc, y phục thật sang trọng.

 

________________________________________

Loading...