Lão tổng quản cầu kiến Nguyên Tu. Tiểu tướng cầm danh trướng thông báo, lát , dẫn lão tổng quản trung quân đại trướng.
Trong trướng chỉ một Nguyên Tu, mặc chiến bào, chỉ mặc thường phục, mũ đen áo đen, khí vũ hiên ngang.
Lão quản gia phủ Tướng quốc đại trướng, thấy Nguyên Tu liền đỏ hoe mắt, run rẩy quỳ lạy: "Công tử. Đại tướng quân. Lão nô thỉnh an ngài”.
"Đào bá”.
Nguyên Tu sải bước tới, đỡ dậy, vỗ tay ông lão, xúc động nên lời.
"Mười năm , công tử... khi công t.ử vẫn là thiếu niên lang, nay là hùng nam nhi ”.
"Đào bá cũng già ”.
Chủ tớ cảm khái.
Đào bá lấy tay áo lau nước mắt: "Lão nô còn sống để gặp công t.ử là phúc phận tu mấy kiếp ”.
"Nói gở cái gì thế, thấy thể ông còn khỏe lắm, ít nhất cũng hưởng phúc thêm hai ba mươi năm nữa”. Nguyên Tu vỗ vai lão bộc.
"Lão nô mà sống lâu thế, chẳng thành yêu quái ?".
Đào bá lau khóe mắt, câu chọc , nỗi chua xót bao năm xa cách cũng vơi , chỉ còn sự ấm áp trong lòng.
Công t.ử mười năm, vẫn giống như xưa, đối xử với vô cùng thiện.
Chủ tớ ôn chuyện xong, Nguyên Tu mới hỏi: "Đào bá đến đây, trong nhà lời gì ông nhắn với ?".
Đào bá lúc mới : "Ôi, cái trí nhớ của lão nô , thật là già vô dụng. Tướng gia và phu nhân đều ngài thích xem thư từ, đặc biệt sai lão nô đến nhắn một câu. Ngày mai là ngày lành, công t.ử khoác giáp về triều thụ phong tại Kim điện, là ngày tết, đêm đến Thánh thượng mở tiệc chiêu đãi bá quan và sứ đoàn Ngũ Hồ. Tan tiệc cung, công t.ử theo Tướng gia về phủ, phu nhân đang đợi công t.ử ở phủ cùng đón giao thừa. Những năm nay công t.ử ở biên quan, năm nào phu nhân cũng trông về biên quan đón giao thừa, mong ngóng mười năm cuối cùng cũng mong công t.ử trở về. Ngày công t.ử về cũng thật là may mắn, phu nhân , năm nay nhất định náo nhiệt một phen”.
Nguyên Tu gật đầu, ngàn vạn lời đến bên miệng chỉ còn một chữ: "Được!”.
"Vậy lão nô về phủ bẩm báo ngay đây”. Đào bá vui vẻ nhận lời, định vội vã trở về.
"Không vội, tối nay bảo doanh hỏa đầu vài món ăn Giang Nam, với Đào bá trò chuyện thêm chút nữa”. Nguyên Tu giữ ông , nhất quyết giữ ăn cơm.
"Lão nô dám!”.
Chủ là chủ, bộc là bộc, dù ông công t.ử lớn lên từ nhỏ, tôn ti cũng thể loạn. Đào bá vội tạ ơn Nguyên Tu, :
"Trời sắp tối , Tướng gia và phu nhân còn đợi lão nô về bẩm báo, lão nô dám chậm trễ. Công t.ử đêm nay cũng nghỉ ngơi sớm , doanh trại cách kinh thành ba mươi dặm, ngày mai đại triều, công t.ử dậy thật sớm đấy. Không giấu gì công tử, bách tính trong thành Thịnh Kinh đều ngày mai công t.ử khoác giáp về triều, mấy ngày các phòng nhã gian mặt phố của tửu lầu, quán đặt hết , đa phần là tiểu thư con quan trong triều đặt đấy. Hiện nay các cô nương xuất giá trong kinh thành đều đang nhớ thương công tử, mong ngóng ngày mai chiêm ngưỡng phong thái hùng đấy”.
Lời như trêu đùa Nguyên Tu, nhưng thực chất là nhắc nhở , để chuẩn tâm lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-241-dang-ke-trong-dem-1.html.]
Công t.ử sớm đến tuổi thành , chỉ vì trấn thủ biên cương mà lỡ dở. Những năm phu nhân luôn để mắt đến thiên kim tiểu thư các danh gia vọng tộc trong triều, chỉ đợi công t.ử trở về chọn ưng ý.
Công t.ử con nhà thường dân, là cháu ruột Thái Hoàng Thái hậu, đích t.ử Tướng phủ, sẽ bước lên đỉnh cao quyền lực trong tương lai, chính thất phu nhân tất nhiên chọn lựa kỹ càng.
Nguyên Tu , hứng thú giảm phân nửa. Tiễn Đào bá , trong lòng bỗng thấy bức bối, bèn hỏi binh ngoài trướng: "Giờ nào ?".
"Bẩm Đại tướng quân, giờ Dậu , nửa canh giờ nữa là đến giờ cơm tối”. Thân binh đáp.
Nguyên Tu sắp đến giờ cơm tối, vén rèm trướng bước ngoài.
Tên binh hỏi với theo: "Đại tướng quân đấy?".
"Đến chỗ Anh Duệ chờ cơm”.
Nguyên Tu thẳng ngoảnh đầu , để tên binh gãi đầu khó hiểu.
Anh Duệ tướng quân lạnh lùng ít , Đại tướng quân cứ thích chạy sang đó, chẳng lẽ cơm nước bên đó ngon hơn?
Nguyên Tu đến ngoài trướng của Mộ Thanh thì thấy bên trong .
Nguyệt Sát, Hàn Kỳ Sơ, Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải đều ở đó. Lưu Hắc T.ử đang hỏi ngày mai thụ phong ở Kim điện, Mộ Thanh sẽ phong chức gì.
Hàn Kỳ Sơ : "Với công lao của tướng quân, phong Tam phẩm Trấn quân cũng xứng đáng. tướng quân còn trẻ, để tránh còn chức gì để phong, thụ phong e là chỉ Tứ phẩm, lên Tả tướng quân là đáng mừng ”.
"Hả?".
Lưu Hắc T.ử vốn đang vui vẻ, chút bất bình cho Mộ Thanh: "Tướng quân tài giỏi như mà chỉ phong Tứ phẩm?".
Hàn Kỳ Sơ bật : "Văn võ trong triều, Tứ phẩm là trụ cột . Con em quan quý tộc trong triều, tuổi mười tám đôi mươi quan cũng ai xuất sĩ là Tứ phẩm cả. Với tuổi của tướng quân, các công t.ử quý tộc còn xuất sĩ, tướng quân quan cư Tứ phẩm, đây là tiền lệ kinh thiên động địa của triều ”.
Thạch Đại Hải : "Hàn lý. Tri huyện quê còn lớn tuổi hơn , tướng quân nhà mới bao nhiêu tuổi? Đã giỏi ”.
Lưu Hắc T.ử thấy cũng lý, vui vẻ trở .
Mộ Thanh ít , chỉ xen . Hàn Kỳ Sơ liếc nàng, nụ sâu, dường như điều hết, nhưng lúc tiện .
Lúc , Mộ Thanh bỗng dậy ngoài, : "Ta xem nhà họ Thôi”.
________________________________________