Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 242: Dâng kế trong đêm (2)
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:29:05
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gia đình Dương thị sắp xếp ở lều bên cạnh lều của Mộ Thanh. Trong quân nữ tử, nhưng gia đình Dương thị hiện đang gặp nguy hiểm, tiện theo Thánh giá kinh . Mộ Thanh bèn hỏi ý Nguyên Tu, sắp xếp cho cả gia đình ở lều bên cạnh lều của nàng, chỉ ở một đêm mai sẽ theo nàng kinh.
Nguyên Tu niệm tình gia đình Dương thị là quyến liệt sĩ quân Tây Bắc nên phá lệ, chỉ dặn dò gia đình Dương thị ở trong lều, việc gì ngoài. Thịnh Kinh trời lạnh, hai đứa con gái của Dương thị còn nhỏ, chiều nay Mộ Thanh bảo Lưu Hắc T.ử thêm hai chậu than lều. Người là do nàng mang , tự nhiên quan tâm nhiều hơn một chút.
Vừa vén rèm ngoài, Mộ Thanh liền đụng mặt Nguyên Tu. Nguyên Tu sợ nàng bảo tai dài, bèn : "Sau tân binh sẽ an trí ở đây, đưa ngươi xem địa thế doanh trại ”.
Mộ Thanh thấy Nguyên Tu lảng sang chỗ khác dám , trong lòng hiểu rõ, gật đầu : "Biết , đợi chút”.
Nàng sang lều bên cạnh xem gia đình Dương thị . Nguyên Tu cũng xem, thấy trong lều ấm áp, cả nhà gì khó chịu, hai mới cùng khỏi lều, xem xét doanh trại tân binh.
Nguyệt Sát theo xa gần, thấy Nguyên Tu dẫn Mộ Thanh xem xong doanh trại dẫn nàng lên núi, sắc mặt ngày càng u ám.
Núi ngoại ô Thịnh Kinh cao, doanh trại tân binh hai mặt giáp núi, núi hồ. Tháng Chạp đông lạnh, mặt hồ phủ băng tuyết. Mặt trời lặn về tây, ráng đỏ một đường, trời mây hồ tuyết, cảnh núi non tráng lệ.
Mộ Thanh thấy hồ rộng như sông mây, trải dài mười dặm, trong lòng liền hiểu ý định của triều đình khi xây dựng doanh trại tân binh ở đây.
Nguyên Tu xuống sườn núi, hồ .
Mộ Thanh cũng xuống, hỏi: "Cận hương tình khiếp (gần quê sợ)?".
Hắn đưa nàng xem xét doanh trại tân binh, rõ ràng là giải tỏa tâm trạng.
"Ừ, chút!”.
Nguyên Tu . Mười năm về nhà, giờ cách nhà ba mươi dặm, gặp lão quản gia trong nhà mới hoảng hốt nhớ thời thơ ấu. Khi đó Đào bá đang độ tráng niên, chớp mắt một cái, cố nhân bạc đầu.
Cha , cô mẫu, liệu cũng già chăng?
Khi ở biên quan, thể mượn cớ chiến sự bận rộn để nghĩ về gia đình. Giờ Thịnh Kinh ngay mắt, ngày mai là gặp cha , mới lòng như tên bắn, mới gần quê sợ.
Vội vã, e sợ, nhớ lời Đào bá lúc thấy phiền muộn. Bao nhiêu tâm tư dồn nén trong lòng, giải tỏa thế nào. Tướng lĩnh trong quân đều là những kẻ thô kệch, mà gần quê sợ chắc chắn sẽ nhạo, chỉ cảm thấy ở bên cạnh nàng là thoải mái nhất.
"Ta mong ngày mai đến sớm, hận thể kinh ngay lúc ”.
Mộ Thanh đầu về hướng Thịnh Kinh.
Núi che khuất đế đô nguy nga, chỉ thấy rừng tuyết, cành khô, mây cháy đỏ trời.
"Nghĩ đến việc báo thù cho cha ngươi?". Nguyên Tu cau mày hỏi.
Thù g.i.ế.c cha đội trời chung, tâm trạng của nàng hiểu. Chỉ là vụ án ly kỳ khúc mắc, tra kẻ thù g.i.ế.c cha nàng, tiên tra Liễu phi. Cái c.h.ế.t của Liễu phi dường như liên quan đến cô mẫu, chỉ mong ban rượu độc c.h.ế.t cha nàng là cô mẫu.
"Vụ án liên quan đến hoàng thất, mệnh quan triều đình, e là dễ tra. Về Thịnh Kinh... giúp ngươi”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-242-dang-ke-trong-dem-2.html.]
Mộ Thanh gật đầu. Hai gì nữa, chỉ vai kề vai ngắm cảnh hồ núi, ráng đỏ chiếu tuyết. Đợi mặt trời lặn núi, trời tối hẳn mới xuống núi.
Nguyên Tu dùng bữa tối trong lều của Mộ Thanh. Ngày mai về triều, canh tư dậy, ăn tối xong Nguyên Tu liền về đại trướng nghỉ ngơi.
đêm nay định sẵn là một đêm ngủ. Mộ Thanh ngủ , nửa đêm khỏi lều.
Tháng Sáu cha mất, nay cuối năm, nửa năm trời, cuối cùng nàng cũng đến Thịnh Kinh.
Mộ Thanh khoác áo choàng, về phía thành Thịnh Kinh, thấy phía tới.
Trong doanh trại thắp đuốc, ánh lửa như sa. Người tới mặc quân bào Đô úy, tướng mạo tuấn tú, khí độ như kiếm, sắc bén bức .
Mộ Thanh sững sờ. Mấy tháng gặp, trai kiêu ngạo nóng nảy khi mới tòng quân giờ trông thật dáng một vị tướng quân.
Kể từ khi Mộ Thanh đại mạc, nàng và Chương Đồng gặp . Rõ ràng ở cùng một doanh trại nhưng mỗi một việc. Đêm nay tình cờ gặp mặt, Chương Đồng nhất thời ngẩn bước nổi, chỉ sâu Mộ Thanh. Cho đến khi đội tân binh phía hành lễ với Mộ Thanh, mới hồn, cau mày :
"Đêm khuya trời lạnh, ở trong lều ngoài hóng gió gì? Ngày mai về triều thụ phong, kích động đến mức ngủ ?".
Mấy tháng gặp, gặp nàng, cái tật châm chọc nàng vẫn sửa .
Mộ Thanh đội binh phía Chương Đồng, : "Đêm nay ngươi dẫn tuần doanh ?".
Khi tân binh mới đến Tây Bắc, Chương Đồng vẫn là Mạch trưởng, trướng trăm quân, nay thăng Đô úy, lĩnh hai ngàn năm trăm quân. Đô úy cần tuần doanh ban đêm, vẫn những việc của tướng lĩnh cấp thấp trong quân.
Những ngày tuy gặp, nhưng Hàn Kỳ Sơ kể chuyện về Chương Đồng với Mộ Thanh.
Thời gian nàng ở trong địa cung, quân Tây Bắc và Ngũ Hồ chiến sự liên miên, tân binh tham gia chiến sự quy mô nhỏ. Chương Đồng theo Lão Hùng dụ địch ở vòng ngoài, giúp đại quân đ.á.n.h thắng mấy trận. Vì tác chiến dũng mãnh, khi Nguyên Tu trở về vây quét bộ tộc Địch, từng lệnh cho dẫn một đội tân binh nhỏ phục kích quân Địch lén đến Ô Na gây rối. Chương Đồng g.i.ế.c c.h.ế.t tướng lĩnh quân Địch đó, lập quân công, trở về liền thăng Đô úy.
"Vết thương của ngươi thế nào ?". Mộ Thanh hỏi.
Nghe Chương Đồng vì dụ địch, bụng và lưng trúng hai nhát dao, đầy m.á.u dụ Hồ vòng vây, trận đó tạo nên danh tiếng dũng mãnh.
"Chỉ là vết d.a.o c.h.é.m thôi, c.h.ế.t là sẽ khỏi. Ngươi tưởng ai cũng như ngươi , cảm lạnh mà cũng ốm mấy ngày”.
Chương Đồng kiêu ngạo, bắt cơ hội châm chọc Mộ Thanh.
Mộ Thanh cãi . Hai , một lúc đều mỉm .
Mấy tháng gặp, mỗi một việc, nhưng đều ngóng tin tức của . Tình chiến hữu cùng tòng quân, cùng ăn cùng ngủ ban đầu rốt cuộc sẽ vì thời gian mà phai nhạt.
"Đừng ngoài gió nữa, nhiễm phong hàn thì mai lên triều . Ta còn tuần doanh, đây”.
Chương Đồng một câu dẫn về phía , đầu .