Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 246: Tâm phúc
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:29:09
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương thị xem xét trong ngoài trạch viện một lượt, bẩm báo: "Bẩm tướng quân, đồ đạc trong phủ đều đầy đủ cả, trong các phòng ngay cả đồ cổ, bình hoa bài trí cũng sẵn, cảnh trí vườn cũng chăm sóc , cần thêm thắt gì, chỉ cần thêm vài hầu hạ”.
"Không cần thêm , thích ồn ào”. Mộ Thanh .
". Tướng quân chúng thích yên tĩnh”. Lưu Hắc T.ử gật đầu.
Hắn hầu hạ Mộ Thanh một thời gian, tự nhiên hiểu tính tình nàng hơn Dương thị, lập tức : "Chúng là phủ võ tướng, tướng quân binh, cần tiểu tư hầu hạ”.
"Chuyện …”.
Dương thị chút khó xử, thêm cũng , chỉ là đầu bếp thêm một .
"Tướng quân thích yên tĩnh cũng ăn cơm, tướng quân là Giang Nam, chắc ăn quen đồ bột ở kinh thành, thêm một đầu bếp Giang Nam thì hơn”.
"Lời lý”.
Nguyên Tu ở bên cạnh : "Tuy nhiều năm về kinh, nhưng tìm một đầu bếp Giang Nam vẫn dễ dàng, chuyện giao cho ”.
"Không cần!”.
Mộ Thanh lắc đầu, Dương thị: "Ta đối với chuyện ăn uống kén chọn, chỉ cần thanh đạm một chút, chuyện bếp núc giao cho bà”.
Nàng đến Thịnh Kinh để sống sung sướng. Tính tình của nàng tự , tra án chắc chắn sẽ đắc tội ít , chuyện ăn uống nhất qua tay ngoài, đề phòng vẫn hơn.
Dương thị chút ngạc nhiên. Món ăn châu Việt vị mặn đậm, món chính cũng là đồ bột, bà sợ Mộ Thanh quen nên lúc đầu mới nhận việc bếp núc. bà cũng là hiểu chuyện, những chuyện trong phủ lớn bà đều từng trải qua, tự nhiên hiểu ý Mộ Thanh bà quản lý chuyện bếp núc, đây là sự tin tưởng dành cho bà. Dương thị trong lòng cảm động, vì thế từ chối, sảng khoái nhận lời.
"Nô tỳ tướng quân, cơm nước sẽ nhớ thanh đạm một chút”.
Mộ Thanh gật đầu, xong chuyện sang các tướng lĩnh quân Tây Bắc khác:
"Các vị tướng quân ở chỗ của ”.
Những tướng lĩnh ai cũng nhà ở kinh thành. Tuy họ đều phong ruộng đất vàng bạc, nhưng gia quyến đều ở Tây Bắc, cần thiết mua nhà ở kinh thành. Mua nhà ở kinh thành tốn kém , cũng tiền là mua , tiền đó thà gửi về cho vợ con, già ở Tây Bắc còn hơn.
Hơn nữa, về kinh, nếu thể nhận chức Đô đốc thủy sư, nàng sẽ ở Thịnh Kinh lâu dài, bọn họ chắc ở lâu, chừng ngày nào đó võ tướng sẽ phụng chỉ về biên quan, cần thiết mua nhà ở kinh thành.
Các tướng lĩnh xong đều rộ lên: "Cái cần tên nhóc nhà ngươi lo, bọn sớm nhắm trúng nhà của Đại tướng quân , cùng chen chúc ở chỗ ngài cho vui”.
"Không sai, khi ở biên quan, triều đình phong thưởng ban cho mấy tòa trạch viện , chọn một tòa rộng rãi chút, treo biển phủ Đại tướng quân lên là ở ”. Nguyên Tu .
"Đại tướng quân phủ gì chứ, là Hầu phủ”. Một tướng lĩnh bên cạnh .
Những khác đều đùa: ". Đại tướng quân của chúng giờ là Hầu gia ”.
Một tướng lĩnh bóp giọng : "Hầu gia vạn an, tiểu nhân đến Hầu phủ ở vài ngày”.
Mọi ồ lên, Nguyên Tu đá một cái đuổi tên tướng lĩnh đó ngoài cửa.
Mộ Thanh nhướng mày Nguyên Tu, ý trong lời , hỏi: "Ngươi dọn ngoài ở?".
Nguyên Tu nụ mặt nhạt , : "Đương nhiên, dọn ngoài ở tự do hơn”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-246-tam-phuc.html.]
Về kinh chuyện phiền lòng đủ nhiều , ở trong phủ Tướng quốc. Ngoài chuyện triều chính còn để ý đến mấy chuyện vớ vẩn của , tỷ , chi bằng mở phủ ở riêng. Trong phủ dựng cái sân luyện võ, rảnh rỗi so tài quyền cước với tướng sĩ, tự do mấy.
"Còn phủ của ngươi nữa, giờ ngươi cũng là Tả tướng quân , treo biển lên. Chuyện ngươi đừng lo, giúp ngươi lo liệu luôn. Hôm nay ngươi cứ nghỉ ngơi trong phủ , cung yến giờ Tuất bắt đầu, đến lúc đó đến đón ngươi, chúng cùng cung”.
"Được!”. Mộ Thanh gật đầu.
Nguyên Tu lúc mới cáo từ, dẫn các tướng lĩnh khác đến phủ của an định.
Sau khi hết, Dương thị mới : "Thánh thượng quả thực giúp tướng quân tiết kiệm một khoản bạc lớn”.
Năm xưa bà cũng là tiểu thư quan gia, từng trải sự đời. Nhà cửa ở nội thành Thịnh Kinh, đặc biệt là vị trí và cảnh quan như thế , vàng bạc cũng chắc mua . Cho dù mua , sắm sửa nội thất bài trí cho xứng tầm cũng tốn một khoản nhỏ. Bà vốn tưởng Hoàng thượng chỉ ban cho tòa trạch viện . Hai ngàn lạng vàng và ngàn lạng bạc thưởng cho tướng quân hai thì chỉ riêng sắm sửa nội thất và đồ cổ bài trí cũng tốn một nửa. Không ngờ trạch viện Hoàng thượng ban cho đầy đủ thứ, đúng là tiết kiệm ít cho tướng quân.
"Số bạc tiết kiệm , tướng quân thể giữ để xã giao với trong kinh”.
Vừa ngoài, một lời tiện , lúc hết , Dương thị mới mở miệng.
"Ta thích chuyện xã giao, trong phủ cần việc ”. Mộ Thanh .
Dương thị ngạc nhiên, ở trong kinh quan hệ qua vững?
Bà lúc mới thấu hiểu tính tình Mộ Thanh thanh lãnh, đạm bạc đến mức nào. mà, nàng là ngay cả công khanh ngự sử trong triều cũng dám mắng, coi thường việc bám víu quan hệ, chạy chọt ân tình cũng là chuyện bình thường.
"Bà cảm thấy theo thì sẽ khó giữ ?". Mộ Thanh ngước mắt hỏi.
Dương thị ngẩn , lập tức : "Nghe tướng quân kìa, ngài là ngay cả công khanh ngự sử cũng dám mắng, nô tỳ cũng là ngay cả quan lớn nhị phẩm cũng dám g.i.ế.c. Còn sợ khó giữ ? Tướng quân thích xã giao thì thôi, gia đình nô tỳ theo ngài, tự nhiên là sống c.h.ế.t ”.
Mộ Thanh xong cúi đầu uống , lời Dương thị là thật giả, nàng một cái là .
Dương thị thực cũng là một kỳ nữ.
"Thế thì , vàng bạc Thánh thượng ban xuống, tướng quân tiêu hết”.
Dương thị , dường như vắt óc suy nghĩ tiêu tiền giúp Mộ Thanh, nghĩ một lúc, bỗng vỗ tay một cái: "Tiêu hết cũng là chuyện , giữ cưới vợ”.
Mộ Thanh đang uống , thấy câu suýt sặc, ho sù sụ mấy tiếng.
Dương thị chỉ nghĩ Mộ Thanh đang tâm tính thiếu niên, hổ, khanh khách ngoài. Một lát bà cầm một tờ danh sách , đó liệt kê những thứ cần mua sắm.
Vừa dọn đến phủ mới, tuy thứ sẵn, nhưng để định cuộc sống vẫn còn nhiều việc thu xếp. Đồ dùng hằng ngày trong bếp, vật dụng quét dọn, những thứ lặt vặt đều bổ sung.
Mộ Thanh tự xem qua các viện. Màn trướng, rèm cửa, giường chiếu, chăn đệm, thứ nào hợp ý thì . Chỉ là đang dịp Tết, chẳng nơi nào bán vải vóc bông để may chăn mới, đành gác năm mới.
Đồ cổ và các vật bài trí trong phủ cũng cần kiểm kê, lập danh mục lưu một bản để tiện đối chiếu .
Dương thị thao thao bất tuyệt chuyện sinh hoạt, Mộ Thanh mà thấy hoang mang. Kiếp cha nàng mất sớm, kiếp chỉ cha, từng thấy dáng vẻ của . Có Dương thị lải nhải bên cạnh thế , nhất thời nàng thực sự chút quen.
Những việc Mộ Thanh đều để ý bèn giao hết cho Dương thị lo liệu. Bản nàng ăn cơm trưa xong liền nghỉ ngơi, chỉ đợi chập tối Nguyên Tu đến, cùng dự cung yến.
________________________________________