Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 247: Về nhà (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:29:10
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:29:10
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Trưa hôm đó, Nguyên Tu về nhà.
Bên ngoài phong đình ở hậu viên phủ Tướng quốc, một mỹ phụ nhân vây quanh phía .
Phụ nhân mặc váy lụa đeo ngọc bội, tóc búi cao, trang điểm nhẹ nhàng, đôi mắt sáng đẫm lệ, ngón tay trong tay áo bấm đến trắng bệch. Bà nam t.ử khoác giáp đang vườn, dáng vẻ đến đón mà sợ tỉnh mộng, trông giống một phu nhân, giống như cô nương xuất giá.
"Mẫu ”.
Nguyên Tu thấy phụ nhân liền quỳ xuống lạy, giáp trụ va xuống đất, tiếng vang leng keng.
"Con trai của ”.
Hoa thị rơi lệ, vùng khỏi tay bà v.ú già ôm chầm lấy lớn.
Con trai rời nhà khi còn là một thiếu niên. Mười năm qua, đêm đêm tỉnh giấc, trong ký ức vẫn chỉ là dáng vẻ non trẻ năm nào. Nay gặp , thiếu niên trở thành một thanh niên tuấn hiên ngang. Hoa thị kìm nước mắt, để mặc lệ thấm ướt vạt áo.
"Mau để nương con xem nào”. Hoa thị rưng rưng .
Nguyên Tu ngẩng đầu lên, để nâng mặt ngắm nghía kỹ càng. Mắt sáng long lanh, nụ rạng rỡ: "Mẫu vẫn y như lúc con , chẳng già chút nào”.
Hoa thị gặp con, vốn buồn vui lẫn lộn, câu chợt sững sờ một lúc, bực buồn , đ.á.n.h nỡ tay, chỉ :
"Mười năm về nhà, ở biên quan ai quản con, càng ngày càng quy củ, dám trêu chọc cả nương ”.
Lời tuy trách mắng nhẹ nhàng, nhưng trong mắt Hoa thị đều là ý , tay đỡ Nguyên Tu dậy.
"Lục ca!”.
Nguyên Tu dậy, trong đám lưng Hoa thị liền một thiếu nữ lao .
Thiếu nữ đó tuổi mười bốn, mắt sáng long lanh, môi đỏ răng trắng, một kỵ trang, váy màu hương nguyệt, ủng da dê, áo choàng hoa mai đỏ. Giữa đám phấn son, nàng tỏ vài phần hiên ngang, vô cùng bắt mắt.
Nguyên Tu sững sờ, đ.á.n.h giá thiếu nữ một lượt, vui mừng : "Thất ?".
Nguyên Ngọc tươi rói, má lập tức ửng hồng.
"Muội lớn thế ?".
Nguyên Tu vui mừng cảm khái, bế lên như hồi nhỏ thể nữa , đành xoa xoa đầu nàng.
"Ái chà!”.
Nguyên Ngọc khanh khách né tránh, vọng từ xa: "Lục ca đừng xoa rối tóc , trưa nay còn đến trường ngựa cưỡi ngựa đấy”.
"Tết nhất, cưỡi ngựa gì?". Hoa thị mắng.
"Lục ca về , tự nhiên trường ngựa một chuyến, con cho Lục ca xem thuật cưỡi ngựa b.ắ.n cung con luyện tập mấy năm nay chứ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-247-ve-nha-1.html.]
"Lục ca con về, tối nay còn dự cung yến, con thể để nó nghỉ ngơi ?".
Hoa thị lắc đầu, than thở với Nguyên Tu: "Con xem, lúc con nó còn nhỏ, thấy tính tình thế nào. Mấy năm nay càng ngày càng hoang đường, cưỡi ngựa b.ắ.n cung là việc của nam nhân, nó cũng học theo. Có nữ nhi nhà nào trong Thịnh Kinh giống nó , chẳng thể thống gì”.
"Nương nên thấy may mắn con là con gái, nếu là con trai, con nhất định cũng giống như Lục ca tòng quân biên quan, g.i.ế.c giặc báo quốc”.
Nguyên Ngọc tươi rói, giọng như chim hoàng .
"Tốt. Có chí khí!”.
Nguyên Tu một tiếng, xoa đầu em gái ruột.
"Con còn khen nó? Có nữ nhi nhà ai suốt ngày nghĩ chuyện tòng quân báo quốc?".
Hoa thị trừng mắt Nguyên Tu, vô cùng bất lực. Hoa gia xuất võ tướng, đôi trai gái đều giống của chúng nó.
Nguyên Tu , nhớ đến thiếu nữ thực sự giả trai tòng quân , trong nụ bất giác thêm vài phần dịu dàng.
Lúc , chỉ : "Tham kiến Hầu gia, chúc mừng Hầu gia”.
Nguyên Tu theo tiếng , thấy lưng Hoa thị là một đám nữ quyến, ngoài bà vú, nha , chính là những chị em thứ xuất xuất giá của . Người chúc mừng chính là Nhị tỷ Nguyên Trinh.
Bà v.ú lưng Nguyên Trinh kinh hãi, vội lén kéo tay áo Nguyên Trinh. Nhị tiểu thư hồ đồ , hôm nay Hầu gia khải , phu nhân và Hầu gia con mười năm gặp, đang lúc chuyện vui vẻ, Nhị tiểu thư thể xen ?
Nguyên Trinh dường như nhận sự nhắc nhở của bà vú, chỉ Nguyên Tu.
Trước nàng dám. Hoa thị xuất Quận chúa, coi trọng quy tắc, ngoài con cái ruột thịt, cũng chỉ đối xử hòa nhã với Nguyên Khiêm do nguyên phối phu nhân sinh .
Nguyên phối Mã thị thể yếu đuối, quanh năm t.h.u.ố.c thang dứt, kết hôn nhiều năm con, mấy thê sinh một trai, ba gái. Sau khó khăn lắm mới thai, vất vả lắm mới giữ thai, sinh đích t.ử liền qua đời. Đích t.ử đó cũng giống nó, thể yếu ớt, quanh năm cũng dùng t.h.u.ố.c thang duy trì.
Mã thị qua đời ba năm, Hoa thị mới gả . Bà tuy là kế thất nhưng là Quận chúa, xuất cao quý hơn Mã thị nhiều. Sau khi sinh Nguyên Tu, trong phủ dần dần ai nhắc đến đích t.ử do Mã thị sinh nữa, đều tôn Nguyên Tu đích t.ử phủ Tướng quốc.
Sau khi phủ, Hoa thị coi trọng quy củ, nhưng chỉ cần thất lễ, bà từng trách phạt thất, cũng từng ngược đãi con cái thứ xuất. trong phủ đều từ khi bà phủ, thất trong phủ ai sinh nở nữa, chỉ bà sinh một đôi trai gái.
Nguyên Trinh thầm trong lòng. Trước khi xuất giá, nàng ở trong phủ luôn cẩn thận từng li từng tí. Nay gả tấm chồng , phu quân sủng ái, sinh cho nhà chồng hai đứa con trai, vững gót chân ở nhà chồng, về nhà đẻ tự nhiên lưng cũng thẳng hơn.
Nụ của Nguyên Tu nhạt đôi chút, ôm quyền : "Tham kiến Nhị tỷ, Tam tỷ, Tứ tỷ”.
Ba chị em Nguyên Trinh vội vàng đáp lễ Nguyên Tu, nhún hành lễ, ngọc bội leng keng, ai nấy đều giữ đúng nghi thức.
Hoa thị nhạt nhẽo liếc Nguyên Trinh.
Giang Bắc ngoại tam quân, quân Tây Bắc là một quân, còn hai quân Lăng Bắc, Nghi Đông. Nguyên Trinh gả cho trưởng nam Trần Nam của Nghi Đông Đại tướng quân.
Thứ trưởng nữ của Nguyên gia gả cho đích trưởng t.ử của Trần gia. Trần gia cầu thế lực của Nguyên gia trong triều, Nguyên gia cầu binh lực của Trần gia, nên hôn sự chẳng qua là liên hôn. Với thế lực của Nguyên gia trong triều hiện nay, con gái Nguyên gia dù con, ở Trần gia cũng vững gót chân.
Thế đắc ý , xưa nay rốt cuộc con của thất cũng khó nên chuyện lớn.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.