Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 249: Gia pháp
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:29:12
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triều đình xây dựng thủy sư, năm vạn tân binh Giang Nam đóng quân ngoài thành đang là lúc cần dùng đến, quân tâm là quan trọng nhất. Người danh vọng khá cao trong tân binh, về triều thì thể phong, nhưng phận lai lịch rõ, là của ai còn , nên trọng dụng còn cần suy tính kỹ càng.
"Anh Duệ của Thánh thượng”. Lúc , Nguyên Tu bỗng mở miệng.
"Con chuyện ?". Nguyên Tướng quốc kinh ngạc hỏi.
"Lý do Anh Duệ Mỹ Nhân Ty với con , chỉ là đây là chuyện riêng của , con tiện ”. Nguyên Tu cúi đầu .
Mộ Thanh đến Thịnh Kinh là để tra hung thủ báo thù, hung thủ g.i.ế.c cha nàng còn tra , chuyện tự nhiên thể . Hơn nữa cái tên Chu Nhị Đản là mạo danh thế, Mộ Thanh là nữ nhi, trong đó tự nhiên nhiều điều thể .
"Con!”.
Nguyên Tướng quốc tức điên: "Một tướng lĩnh cấp thấp trong quân đáng để con giữ bí mật cho ?".
"Đáng!”.
Nguyên Tu ngước mắt Nguyên Tướng quốc, từng chữ như sắt đá:
"Phụ , Anh Duệ từng cứu mạng con. Một ở ngoài vương trướng bộ tộc Địch, nếu phát hiện trong lều phía cung thủ mai phục, con vạn tiễn xuyên tâm. Một trong hố cát chảy, nếu cách thoát , con cát chảy chôn vùi. Ở địa cung, thấu cơ quan, cứu trong điện khỏi cảnh dầu hỏa tưới , lửa thiêu hừng hực. Trong đường hầm là rút tên trị thương cho con, tại ngã ba đường, ở điện tròn địa cung, đều là nhờ chỉ đường dẫn lối, nếu , kiếp phụ gặp con trai nữa ”.
"Ngu xuẩn! Ta thực sự nghi ngờ con ở biên quan thế nào bách chiến bách thắng. Thân là Đại tướng quân, ngày ngày bày mưu tính kế đ.á.n.h địch, nông cạn như , lòng hiểm ác”.
Nguyên Tướng quốc hề động lòng, ngược giận dữ mắng Nguyên Tu: "Lăng mộ Đại đế Xiêm Lan cơ quan thâm sâu khó lường, một kẻ thất phu thôn dã cách phá giải cơ quan?".
"Triều đình mới lòng khó lường, nam nhi biên quan đều là tấm lòng son sắt!”.
Nguyên Tu mắt sâu như vực thẳm, phản bác .
Nguyên Tướng quốc tức điên, liên tục : "Nghịch tử. Nghịch tử... Con quả nhiên oán hận với chuyện nghị hòa”.
Thế nào là triều đình mới lòng khó lường?
Nguyên gia thao túng triều chính bao nhiêu năm nay, câu là mắng quan triều đình, chi bằng là đang mắng cha .
Hiểu con ai bằng cha, chỉ bất mãn với chuyện nghị hòa, còn bất mãn với những chuyện Nguyên gia mưu toan những năm nay.
"Quỳ xuống!”.
Nguyên Tướng quốc quát lớn một tiếng. Nguyên Tu vung vạt áo quỳ xuống, chiến giáp cởi, tiếng "keng" vang lên, quả là xương cốt sắt đá.
Nguyên Tướng quốc thấy trong mắt bừng bừng lửa giận, sải bước khỏi thư phòng, :
"Đi thỉnh gia pháp tới đây!”.
Quản gia Đào bá giật , dám trái lời, nhưng hỏi: "Bẩm Tướng gia, gia pháp thờ trong từ đường tổ tiên, thi hành gia pháp nên ngoài từ đường...”.
"Tên nghịch t.ử còn mặt mũi gặp tổ tiên”.
Nguyên Tướng quốc ngắt lời Đào bá, phất tay áo, gió giận tạt thẳng mặt Đào bá.
Đào bá cúi đầu, khom lưng lui , đến ngoài viện thư phòng, với gia nhân:
"Mau bẩm báo phu nhân!”.
Gia nhân vội vàng ngay.
Hoa thị về phòng, nóng còn uống hết chén, tin thì kinh hãi dậy, chén rơi xuống đất vỡ tan tành, bà v.ú dìu ngoài. thư phòng Nguyên gia là trọng địa, Hoa thị cũng , chỉ thể ở ngoài viện thư phòng sốt ruột hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-249-gia-phap.html.]
"Tướng gia vì trách phạt Tu nhi, dùng đến gia pháp?".
Cửa thư phòng đóng chặt, thấy âm thanh bên trong.
Nguyên Tu vẫn luôn quỳ, thấy cha cầm gia pháp trở , một tiếng cởi giáp cởi áo, sảng khoái ném xuống đất.
Trời đông giá rét, cửa sổ đốt than trắng, Nguyên Tu cởi trần . Trong thư phòng tối tăm, ánh than chiếu rõ những vết sẹo do đao c.h.é.m lưng, bụng nam tử, vết sâu vết nông, ngang dọc đan xen, với sự hoa lệ của thư phòng thì trông càng thêm dữ tợn.
Ngoài cửa sổ, gió rít từng cơn, như đưa trở sa trường, nơi ánh đao loang loáng, chiến mã hí vang.
Nguyên Tướng quốc cầm roi da, chằm chằm những vết sẹo mới, cũ đó, đáy mắt hiện lên vẻ đau xót. thấy Nguyên Tu quỳ thẳng tắp, mặt sợ hãi, còn , nụ đó đ.â.m mắt ông, kìm mà vung roi quất mạnh xuống.
Chát!
Roi quất xuống da thịt nứt toác, vết sẹo cũ lưng nam t.ử giờ thêm một vệt m.á.u đỏ tươi.
Tay Nguyên Tướng quốc run run, giọng trầm đục giận dữ:
"Roi , đ.á.n.h tổ tiên. Muốn con nhớ kỹ, Nguyên gia chúng là công thần khai quốc, ba vị Hoàng hậu, năm vị Tể tướng, đời đời trung lương”.
Tiếng Nguyên Tướng quốc dạy con vọng từ sân thư phòng, Hoa thị rõ từng lời, chỉ tiếng roi quất vang lên như sét đ.á.n.h giữa trời quang. Bà đau thắt tim gan, bật gọi: "Tướng gia!".
Chát!
Trong thư phòng tiếng roi vang lên, lưng Nguyên Tu thêm một vệt máu.
"Roi , đ.á.n.h tổ phụ con. Tổ phụ con năm xưa nhàn rỗi ở nhà, vốn tham dự triều chính, con nhớ ông vì triều đường ?".
Chát!
Roi quất xuống da thịt toác , vết m.á.u mới che lấp những vết sẹo từ nơi biên quan.
"Roi , đ.á.n.h cô mẫu con. Còn nhớ cô mẫu con vì cung, vì lãnh cung ?".
Chát!
"Roi là đ.á.n.h con. Muốn con nhớ kỹ, Nguyên gia những năm nay những việc đều là vì cái gì”.
Bốn roi, Nguyên Tu hé răng một tiếng, Nguyên Tướng quốc thở hồng hộc.
"Những năm nay con ở biên quan tiêu d.a.o tự tại, quên mất vinh nhục gia môn. Hôm nay vi phụ sẽ đ.á.n.h cho con tỉnh”.
Nguyên Tướng quốc cầm roi chỉ Nguyên Tu, ánh mắt dừng tấm lưng đầm đìa m.á.u me của .
Ngoài sân, Hoa thị nổi tiếng roi đó nữa, đẩy hộ vệ định xông sân. Hộ vệ vội ngăn cản:
"Phu nhân . Thư phòng là trọng địa”.
Hoa thị nghiêm giọng quát:
"Tránh ! Bản Quận chúa hôm nay nhất định , nếu cảm thấy đây là tự ý xông trọng địa Tướng phủ, các ngươi cứ rút đao g.i.ế.c bản Quận chúa ”.
Hộ vệ tất nhiên dám rút đao với bà. Trong lúc do dự, Hoa thị đẩy xông sân. Bà vú, nha dám , đành đợi bên ngoài, trơ mắt Hoa thị đẩy cửa thư phòng.
"Con trai!”.