Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 250: Tổ huấn Nguyên gia
Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:29:13
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa thị thư phòng, đúng lúc thấy Nguyên Tướng quốc giơ roi chỉ Nguyên Tu. Vết m.á.u lưng Nguyên Tu khiến bà tối sầm mặt mũi, định tinh thần liền nhào tới. Bà che chở cho Nguyên Tu, ngẩng đầu Nguyên Tướng quốc, giận dữ hỏi:
"Tướng gia là vì ? Hôm nay Tu nhi mới về phủ, là ngày tết, chuyện gì mà dùng đến gia pháp ?".
"Bà hỏi nghịch t.ử !”.
Nguyên Tướng quốc nhắc đến tội Hoa thị tự ý xông thư phòng, chỉ chỉ Nguyên Tu gằn giọng.
"Con trai sai!”. Nguyên Tu .
"Ngươi!”.
Nguyên Tướng quốc tức đến run , roi giơ lên định quất xuống nữa, Hoa thị vội vàng che chắn Nguyên Tu nhường nửa bước.
"Cẩu lợi quốc gia, bất cầu phú quý (Nếu lợi cho quốc gia, cầu phú quý), phụ còn nhớ tám chữ ?".
Nguyên Tu ngẩng đầu hỏi.
Nguyên Tướng quốc sững sờ, cánh tay cầm roi khựng giữa trung. Con cháu Nguyên gia nào ai nhớ tám chữ ?
"Đây là lời tổ tiên, gia huấn Nguyên gia. Con trai nhớ lầm thì trong đó dường như bốn chữ vinh nhục gia môn”.
Nguyên Tu Nguyên Tướng quốc, giữa hai lông mày hiện rõ một vẻ quang minh lạc.
"Biên quan là tiêu d.a.o tự tại, nhưng cũng là nơi để con thống khoái g.i.ế.c giặc. Những năm con trai trở về, quả thực tâm tư ham tự do, đây là con trai bất hiếu, phụ phạt, con trai chịu. mười năm con trai từng nhục gia phong Nguyên gia, xứng đáng với gia quốc, xứng đáng với tổ tiên”.
Ý trong lời con trai, thực sự trái tổ huấn, nhục gia phong... là cha như ông?
Hoa thị cũng lời của Nguyên Tu kinh hãi, vội nhặt chiến bào đất khoác cho , :
"Phụ con đang nóng giận, con nhận sai với ông một câu là , hà tất chịu trận đòn roi ? Hai phụ t.ử các thật giống y như , bao nhiêu năm gặp, gặp mặt là thế , cũng xem hôm nay là ngày gì, cố tình cho ăn tết yên ?".
Hai cha con đều im bặt.
"Mau xin phụ con ”. Hoa thị giục.
Nguyên Tướng quốc Nguyên Tu, hừ lạnh một tiếng, cơn giận vẫn tan.
Nguyên Tu thở dài: "Phụ , mối thù của cô mẫu con vẫn nhớ, nhưng đó là của Tiên đế. Người nợ Nguyên gia chúng là Tiên đế, mà Tiên đế băng hà nhiều năm ”.
Tiên đế băng hà, nhưng họ Bộ vẫn còn sống.
Nguyên Tướng quốc định buột miệng câu đó, nhưng thấy Hoa thị từ phía Nguyên Tu ngẩng đầu lên, trừng mắt hiệu cho ông, lắc đầu lia lịa.
Nguyên Tướng quốc nuốt lời trong. Lúc Hoa thị đỡ Nguyên Tu dậy, gọi vọng cửa:
"Mau chuẩn t.h.u.ố.c cầm m.á.u và bạch dược”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-250-to-huan-nguyen-gia.html.]
Nguyên Tu mặc áo bào, xách giáp trụ, đến cửa thì dừng bước, đầu , chỉ :
"Còn một chuyện phụ quên , tiên tổ theo Cao Tổ Hoàng đế đ.á.n.h chiếm giang sơn Đại Hưng, ban đầu cũng là nhà quê. Kẻ thất phu thôn dã chắc tài, con thấy, chốn thôn dã sinh cao nhân”.
Nguyên Tu xong liền rời khỏi thư phòng. Bên ngoài nha , tiểu tư đều chuẩn thuốc. Hoa thị dẫn theo bà v.ú về phòng bôi t.h.u.ố.c cho , chỉ để Nguyên Tướng quốc cửa sổ thư phòng, sắc mặt u ám khó lường.
Mộ Thanh mới đến Thịnh Kinh, phong cảnh phủ mới tuy nhưng nàng quen lắm, may mà trong lầu các mấy cuốn sách y thuật.
Buổi trưa nàng ngủ , tìm sách y thuật xem thì sững sờ. Sách y thuật đa phần là sách cổ, mấy cuốn trông quen mắt - nàng từng khi ở hành cung Biện Hà.
Việc bài trí tòa trạch viện tốn nhiều tâm tư như , quả nhiên là dấu ấn của Bộ Tích Hoan. Cũng chỉ mới tâm tư tỉ mỉ như thế, nàng mới đến ngủ ngon, đặc biệt chuẩn sách y thuật trong lầu các, ngay cả nàng những sách gì ở hành cung cũng nhớ.
Buổi chiều hôm đó, trong phủ ai nấy đều việc bận rộn.
Dương thị dẫn các con gái kiểm kê sổ sách, đồ đạc trong phủ. Hai cô bé sinh đôi, mặt mũi giống nhưng tính tình khác . Chị là Thôi Linh hiền thục đáng yêu, em là Thôi Tú thật thà chất phác. Hai cô bé tám tuổi, đến tuổi cần giữ kẽ, Mộ Thanh binh hầu hạ, Dương thị bèn để Thôi Linh và Thôi Tú phụ giúp trong bếp, lung tung trong phủ.
Hàn Kỳ Sơ và Thôi Viễn đàm đạo về sách lược trị quốc ở đình hậu viện. Hàn Kỳ Sơ hơn Thôi Viễn mười tuổi, dọc đường Thôi Viễn khâm phục tài năng của Hàn Kỳ Sơ, bái thầy.
Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải cầm danh sách mua sắm Dương thị đưa phố. Nguyệt Sát theo, vì là binh trưởng, việc chạy vặt. Thế là, vị binh trưởng chạy vặt lính gác cửa cả buổi chiều.
Mộ Thanh sách trong lầu các suốt buổi chiều. Khi Nguyên Tu đến, ráng chiều đang đậm, nhuộm đỏ cả trời. Gió từ lòng hồ thổi tới, nam t.ử lầu các, y phục giáp trụ sáng ngời, vạt áo vương chút tuyết trong sân.
Mộ Thanh từ lầu các xuống, mày cau chặt, khi liền hỏi: "Ngươi thương ?".
Mùi t.h.u.ố.c cầm m.á.u và bạch d.ư.ợ.c nồng quá.
Nguyên Tu thở dài: "Cái mũi gì thế ”.
"Đừng đ.á.n.h trống lảng, cha ngươi đ.á.n.h ?". Mộ Thanh liếc mắt một cái thấu ý đồ của Nguyên Tu.
"Không . Cãi với ông già vài câu chuyện nhà, ăn bốn roi thôi, vết thương nặng, so với quân côn thì chỉ như gãi ngứa”.
Nguyên Tu sảng khoái. Vết thương của đúng là đáng ngại, chỉ là quá lên, hận thể trát hết t.h.u.ố.c trong phủ lên , nếu mùi t.h.u.ố.c nồng thế .
Mộ Thanh là chuyện nhà, tự tiện hỏi, thấy sắc mặt Nguyên Tu bình thường, thấy tái nhợt, trông đúng là vết thương nặng, lúc mới gật đầu.
Hai khỏi hậu viên, thấy bọn Triệu Lương Nghĩa đến, liền Nguyên Tu đến chỗ nàng .
"Còn sớm, qua chỗ ngươi , dẫn ngươi đến phủ xem thử, cho đường”. Nguyên Tu .
Mộ Thanh nhận lời, cùng Nguyên Tu khỏi cửa.
Thân binh bên trong cung yến, đợi ngoài cung, Mộ Thanh khỏi phủ chỉ mang theo Nguyệt Sát.
Phủ Trấn Quân Hầu phố Đông, nơi tập trung nhiều phủ vương công. Tòa trạch viện bảy lớp cửa, so với phủ nhỏ nhắn tinh xảo ba lớp cửa của Mộ Thanh - một Tả tướng quân Tứ phẩm, Hầu phủ dù treo biển cũng toát lên vài phần khí thế. Mấy vị võ tướng gác ở cửa, qua càng thêm uy nghiêm.
Bọn Triệu Lương Nghĩa đùa chào hỏi Nguyên Tu. Võ tướng tâm tình thô kệch, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c Nguyên Tu. Mấy lên ngựa, cùng cung.