Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 252: Cung yến

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:22
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cung yến tổ chức tại điện Văn Uyên, tiệc bày hai bên, mỗi bên mấy hàng. Hàng đầu hai bên sắp xếp cho vương công cửu khanh, trọng thần nhất phẩm, ngoài còn quan viên sứ đoàn Ngũ Hồ. Nguyên Tu và các tướng lĩnh quân Tây Bắc hôm nay về triều thụ phong, là công thần công, cũng sắp xếp ở hàng đầu.

Theo quan phẩm, Mộ Thanh cuối hàng đầu, cạnh Triệu Lương Nghĩa và các tướng lĩnh quân Tây Bắc khác.

Người đến đông đủ, chờ đợi khá nhàm chán, Triệu Lương Nghĩa và những khác lộ vẻ mất kiên nhẫn. Mộ Thanh thấy chán, những nơi đông tụ tập thế là nơi nàng cầu còn , hứng thú quan sát của nàng ở những nơi chỉ việc nghiệm thi.

Các triều thần chào hỏi , thần thái cử chỉ tiết lộ quá nhiều bí mật. Ai là tri kỷ với ai, ai hư tình giả ý với ai, ai địch ý với ai, chỉ cần liếc mắt qua là rõ mồn một.

Mộ Thanh quan sát tỉ mỉ đến khi trời tối hẳn, bá quan điện đến gần đông đủ. Người đến ngoài sứ đoàn Ngũ Hồ, còn một chỗ trống ở hàng đầu. Không chỗ đó là ai mà muộn thế vẫn tới. Đang nghĩ ngợi, chợt cung nhân bên ngoài điện hô to một tiếng.

"Cẩn Vương đến ——".

Trong điện đèn đuốc sáng trưng, ánh sáng ấm áp chiếu xuống đất, soi rõ một từ ngoài điện chậm rãi bước .

Tiếng trong điện bỗng chốc im bặt, bá quan đồng loạt ngoài điện.

Không khí khá kỳ quái, Mộ Thanh khỏi nhướng mày, kỹ ngoài điện. Thấy đến bước điện, trùm áo choàng lông chồn tuyết, gió lạnh lùa điện mang mùi t.h.u.ố.c lan tỏa khắp nửa cung điện.

Mộ Thanh ở cuối hàng, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c khá nồng, khác hẳn mùi gói t.h.u.ố.c nàng mang theo bên khi ở Giang Nam, khỏi nín thở phân biệt kỹ. Lúc , thấy đến cởi mũ trùm đầu, búi tóc đội mũ, mái tóc đen buộc lỏng, cúi đầu.

Ánh đèn cung đình rọi sáng dung mạo bước . Trong khoảnh khắc, cả điện lặng , tựa như gió xuân thoảng qua khe núi, như hoa dành dành nở trắng sườn non. Cảnh sắc nhân gian dẫu đến cũng khó sánh với mắt, chỉ non xanh nước biếc nơi thế ngoại mới miễn cưỡng bì kịp vài phần.

Đó là ấn tượng đầu tiên của Mộ Thanh về Vu Cẩn.

Thanh khiết.

Đêm tuyết bay lất phất, chiếc mũ trùm đầu của còn đọng vài hạt tuyết mỏng. Hắn cởi áo choàng, để lộ trường bào trắng tay rộng. Nhiều năm sống giữa gió cát Bắc quốc vẫn hề phai nhạt khí chất thanh nhã của con Nam quốc.

Vu Cẩn rũ áo choàng mấy cái, cung nhân ở cửa điện thấy cũng đón lấy, dường như thói quen của . Quả nhiên, Vu Cẩn rũ sạch hạt tuyết khoác áo choàng lên . Trong điện đốt lò than, bá quan đều mặc áo lông, chỉ khoác áo choàng tiệc, vẻ sợ cái lạnh Bắc quốc.

Chỗ của Vu Cẩn cạnh sứ thần Ngũ Hồ, khi xuống tiếng trò chuyện của bá quan nhỏ nhiều, trông như đó gần xong . Mộ Thanh liếc vị quan triều đình đối diện Vu Cẩn, cảm thấy hứng thú với thái độ của bá quan.

Lúc , Nguyên Tướng quốc :

"Vương gia uống rượu, bản tướng liền lấy rượu, cảm tạ Vương gia hôm qua đến phủ chữa trị cho khuyển tử”.

Lời thốt , trong điện bỗng chốc im lặng, bá quan đồng loạt hướng mắt tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-252-cung-yen.html.]

Vu Cẩn nhạt ôn hòa, lắc đầu : "Độc của Duệ công t.ử vẫn giải, loại độc đó cũng từng gặp, còn cần dốc lòng nghiên cứu thêm vài ngày, Tướng gia cần cảm tạ quá sớm”.

Nguyên Tướng quốc cũng lắc đầu, lộ vẻ trầm trọng:

"Khuyển t.ử trúng kỳ độc, độc trúng trong địa cung đại mạc, địa cung đó là lăng mộ Đại đế Xiêm Lan, độc trùng ngàn năm, hiếm thấy đời. Khuyển t.ử thể giữ tàn về phủ, lão phu cảm tạ trời xanh, dám cầu xin quá nhiều, Vương gia thể đến xem qua, lão phu cảm kích trong lòng ”.

Mộ Thanh vẻ mặt đau xót của Nguyên Tướng quốc, trong lòng chỉ lạnh.

Lời ẩn ý nhiều.

Chuyện Nguyên Duệ trúng độc là ý của Thái Hoàng Thái hậu và Nguyên Tướng quốc, Nguyên Tướng quốc chắc cũng ngờ thứ t.ử thể sống sót trở về. về phủ, Thịnh Kinh một vị độc y thánh thủ, mời về phủ trị độc cho con trai nhất định sẽ khiến nghi ngờ.

Những lời tưởng như khiêm nhường, thực chất đầy ẩn ý. Trước mặt bá quan, ông dựng lên hình tượng một cha hết lòng vì con, ngầm với Vu Cẩn rằng chất độc vô phương cứu chữa, cần quá miễn cưỡng. Dù Nguyên Duệ c.h.ế.t, đó cũng chỉ là mệnh, chẳng thể trách ai.

Thế nhưng Mộ Thanh hiểu rõ, điều Nguyên Tướng quốc sợ nhất cái c.h.ế.t của Nguyên Duệ, mà là tỉnh . Một khi Nguyên Duệ mở miệng, chuyện Ngô Chính hạ độc sẽ còn giấu nữa. Chính vì thế, chuyến mời Vu Cẩn đến phủ hôm nay, e rằng chỉ để diễn cho trong thiên hạ xem mà thôi.

Vu Cẩn như thâm ý, gật đầu nhẹ, giọng như suối trong: "Bổn vương tự sẽ dốc sức”.

Nguyên Tướng quốc sắc mặt vẫn bình thường, nhưng tay bưng chén khẽ khựng , lập tức kính Vu Cẩn một cái từ xa, cúi đầu uống .

Bá quan thấy , nhao nhao khuyên giải an ủi.

"Tướng gia hãy yên tâm, Cẩn Vương gia vốn danh xưng độc y thánh thủ, kỳ độc trong thiên hạ giải , Duệ công t.ử cát nhân thiên tướng, tự hậu phúc”.

"Hầu gia gặp nạn trong địa cung, Duệ công t.ử ngàn dặm tìm cứu, tình sâu đậm, hạ quan chúng ai cảm động. Duệ công t.ử thể về đến kinh thành, nhất định là trời xanh cảm động đại nghĩa của ngài , công t.ử nhất định thể bình an qua kiếp nạn ”.

"Tướng gia phò tá Thánh thượng, vì nước lao tâm khổ tứ, đây là đại đức, nhất định thể che chở cho công tử”.

" , đúng ”.

Nhất thời, tiếng khuyên giải nịnh nọt vang lên ngớt, Nguyên Tướng quốc sắc mặt vẫn tỏ trầm trọng, liên tục thở dài lo âu.

Nguyên Tu sầm mặt, phụ , đầu ngoài điện. Màn đêm đen kịt sánh bằng màu mắt thâm trầm của nam tử, ánh đèn cung đình lắc lư, ẩn hiện vẻ đau đớn.

Trong đáy mắt Mộ Thanh cũng ý nhạo, nhưng cũng vẻ nghi hoặc.

Loading...