Nguyên Tướng quốc bộ tịch mặt Nguyên Tu như , hẳn là thực hư chuyện .
ông thể ? Ngô Chính lúc đó chắc chắn khai thật với Nguyên Tu, đó Nguyên Tu giam lỏng Ngô Chính trong phủ Đại tướng quân, ngay cả quân Thanh Châu cũng giam lỏng theo trong thành Gia Lan. Khi hồi triều, Ngô Chính dẫn quân Thanh Châu khỏi quan liền chạy về Thanh Châu. Nguyên Tu nể mặt Nguyên Tướng quốc nên đưa Ngô Chính quan phủ, nhưng với tính cách của Nguyên Tu, khi về nhà thể kìm nén chuyện trong lòng mà hỏi một câu, nhất định sẽ tìm Thái Hoàng Thái hậu hoặc Nguyên Tướng quốc hỏi rõ ngọn ngành. Mà tối nay Nguyên Tướng quốc chuyện mặt bá quan, là rõ ràng trưa nay Nguyên Tu mới về phủ nên kịp hỏi.
Vậy còn Ngô Chính thì ? Ngô Chính hỏng việc, chuyện Nguyên Tu . Khi giam lỏng trong phủ Đại tướng quân tự do, khi xuất quan theo lý nên truyền tin về kinh bẩm báo rõ ràng những chuyện mới . , chẳng lẽ là sợ hỏng việc triều đình giáng tội nên to gan giấu giếm?
Không đúng. Hắn khai hết với Nguyên Tu thì lường Nguyên Tu về nhà sẽ chất vấn Nguyên Tướng quốc, vì giấu giếm cũng vô ích, ngược còn thêm tội giấu giếm báo.
Vậy tại Nguyên Tướng quốc vẫn che mắt? Tin tức truyền đến, là Ngô Chính xảy chuyện?
Mộ Thanh đang trầm tư, Nguyên Tướng quốc trong lúc uống liếc nàng một cái. Bá quan tuy đến nhưng sứ thần Ngũ Hồ và Thánh giá vẫn tới, còn một lúc nữa mới khai tiệc, ông bèn ngước mắt hiệu cho một triều thần, liếc Mộ Thanh.
Các triều thần ngầm hiểu ý, lập tức , cao giọng:
"Đêm nay tụ họp trong điện đều là đồng liêu, Hầu gia khải , tuy nhiều năm gặp nhưng cũng từng gặp, chỉ mấy vị tướng quân ở Tây Bắc, đêm nay coi như đầu gặp gỡ. Anh Duệ tướng quân càng là mới triều, tướng quân từ khi điện đến giờ một lời, đường xa mệt mỏi, khỏe?".
Vị quan triều đình đó mặc quan phục nhị phẩm, ân cần hỏi thăm một võ quan tứ phẩm, còn xuất tiện tịch, coi như là hòa nhã lắm . điện vì lời mà sắc mặt khẽ biến, đồng loạt về phía Mộ Thanh, ánh mắt dò xét.
Sáng nay tướng lĩnh quân Tây Bắc về triều thụ phong, một chiếm hết sự chú ý, hào quang còn hơn cả chủ soái, chính là thiếu niên .
Nguyên Tu là đích t.ử Nguyên gia, xuất cao quý, công mười năm trấn thủ biên cương, phong Hầu là trong dự liệu. Thiếu niên họ Chu là tiện tịch, so với xuất hàn môn thứ tộc cũng bằng, mà nửa năm từ một kẻ tiện dân nhảy lên võ quan tứ phẩm.
Nghe , từng cứu Nguyên Tu, Nguyên Tu đối đãi với hậu.
Nghe , từng cứu tân binh, tướng sĩ tân binh ủng hộ .
Nghe , xuất ngỗ tác, giỏi nghiệm thi, còn giỏi phá án, xa, vụ án Lý Bản g.i.ế.c ở huyện Phụng châu Việt chính là do phá. khi phá án, thu nhận hung thủ của vụ án về bên .
Nghe , là kỳ tài, giỏi giải cơ quan, giỏi dùng kỳ chiêu.
Tin đồn về thiếu niên nhiều đến mức thể thành sách, đem đến quán , tửu lầu kể chuyện. tiện tịch vẫn là tiện tịch, Phạm Cao Dương và Lưu Hoài trong sứ đoàn nghị hòa triều đình trở về, ít công kích , tác phong lạnh lùng cứng rắn, đạo quan, khó đảm đương trọng trách. Chính vì , thiếu niên tuy nổi bật nhất thời nhưng văn võ triều đình để mắt.
tối nay phe Nguyên gia thái độ hòa nhã với như , thể khiến suy ngẫm thâm ý trong đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-253-nguoi-can-the-dien-1.html.]
Từ khi bắt đầu tuyển quân ở Giang Nam, trong triều vì chức Đô đốc thủy sư mà tranh đấu gay gắt, Nguyên Tướng quốc vẫn tỏ thái độ, tối nay tâm phúc của ông hòa nhã với thiếu niên như , chẳng lẽ trọng dụng ?
Võ tướng mà Nguyên Tu mang về triều đều là Giang Bắc, giỏi thủy chiến, duy nhất một là Giang Nam, chính là thiếu niên . Người khi tòng quân xuất võ tướng, chắc chuyện thủy chiến luyện binh, nhưng dù cũng là Giang Nam, từng cứu mạng Nguyên Tu. Hắn dù đạo quan thì Nguyên gia trọng dụng để báo ơn cứu Nguyên Tu cũng là thể.
Nghĩ đến đây, các Vương Công Hầu Bá nhíu chặt mày, ánh mắt phần nhiều thiện cảm.
Lúc Mộ Thanh đáp: "Lập dị”.
Văn võ bá quan sững sờ, vị quan cũng ngẩn .
Nguyên Tu mắt , trong lòng vốn đang tắc nghẹn, nhưng vì lời mà bất đắc dĩ bật .
Lại nữa .
Vu Cẩn cũng ngẩn , theo hướng tiếng về phía Mộ Thanh.
Vị quan gượng gạo, tự giảng hòa: "Tướng quân mới triều, chắc hết các vị đại nhân, chuyện thể đến hỏi bản quan, bản quan là...”.
"Không cần!”. Mộ Thanh ngắt lời vị quan , tỏ điều.
Đây là điều nàng và Hàn Kỳ Sơ bàn bạc tối qua. Cung yến tối nay nếu thử nàng, hoặc kết giao, cứ việc lạnh lùng, cứng rắn ứng đối, gây thù chuốc oán càng nhiều, phần thắng trong chuyện thủy sư càng lớn.
Mộ Thanh vị quan văn một cái, nhớ chính là nịnh nọt Nguyên Tướng quốc, khen ông vì nước lao tâm khổ tứ, bèn lạnh lùng bồi thêm một câu:
"Hạ quan và đại nhân cùng đường, thâm giao thì miễn ”.
Nàng lạnh lùng từ chối như khiến các Vương, Công khá ngạc nhiên. Sớm tác phong lạnh lùng, cứng rắn, ngờ lạnh lùng, cứng rắn bình thường.
Vị quan văn sớm Phạm Cao Dương, Lưu Hoài và những khác kể về cách việc của Mộ Thanh, tối nay chẳng qua là ý của Tướng gia nên thử nàng một chút. Khi mở miệng thử nàng, chuẩn sẵn tâm lý mất mặt, ngờ mới hai câu từ chối triệt để như .