Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 254: Người cần thể diện (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:24
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị quan văn chút bực bội. Hắn hạ năng hòa nhã với tên tiện dân , mà đối phương chẳng điều chút nào. Ngay cả kẻ hủ nho như Thứ sử châu Biện Trần Hữu Lương còn vài lời khách sáo, thì đến phép lịch sự tối thiểu cũng chẳng .

Vị quan văn nén lửa giận, nghĩ thầm dù Tướng gia xem cũng xem , thiếu niên quả thực hiểu nhân tình thế thái, năng khiếu gây thù chuốc oán, bèn hỏi ngay điện:

"Bản quan tò mò, tướng quân cùng đường với bản quan, trong mắt tướng quân bản quan là đường nào, tướng quân đường nào?".

Câu hỏi độc. Trong triều hiện nay thế lực Nguyên đảng lớn, một thế gia công hầu tuy chắc là Nguyên đảng, nhưng cũng tranh chấp với Nguyên gia. Dã tâm của Nguyên gia, trong triều ai cũng , nhưng thì , chuyện là một lớp giấy cửa sổ thể chọc thủng.

Thiếu niên hành sự lạnh lùng, cứng rắn như , liệu hấp tấp năng lựa lời ?

Nàng nếu thực sự dám, e là khó sống qua đêm nay.

Nguyên Tướng quốc về phía Mộ Thanh, nghĩ về chuyện khác. Ông luôn lo lắng thiếu niên của Hoàng thượng, rốt cuộc là đường nào? Ông cũng xem trả lời thế nào.

Lại Mộ Thanh đáp: "Người cần thể diện”.

Bốn chữ giòn giã, chữ nào cũng như roi quất, đ.á.n.h cho sắc mặt văn võ bá quan muôn màu muôn vẻ.

Vị quan văn mặt xanh mét. Người cần thể diện? Nàng là cần thể diện, tức là cần thể diện?

Nguyên Tướng quốc Mộ Thanh, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

Cả điện xôn xao, bá quan trố mắt .

Dám châm biếm quan nhị phẩm là kẻ hổ, quả thực là ngông cuồng.

Nguyên Tu bật một tiếng, liếc tên quan văn , ngửa cổ uống cạn chén .

Ngu xuẩn! Dùng lời lẽ gài bẫy nàng, tự chuốc lấy khổ.

Sự thông minh của nàng hơn hẳn nam nhi, thích giả tạo nên tác phong mới lạnh lùng, cứng rắn. điện kẻ tầm thường quá nhiều, hiểu chỗ đáng quý của nàng quá ít, đúng như lời nàng , quả thực cùng một đường.

Vu Cẩn cúi đầu khẽ, tóc đen buông lơi che ánh sáng nơi đáy mắt.

Nguyên Tướng quốc lộ vẻ trầm tư. Người quả thực khả năng gây thù chuốc oán, chỉ là lời châm biếm một châm biếm phe cánh Nguyên gia? Nếu là vế thì , nếu là vế ...

Chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, tiếng cung nhân báo tin bên ngoài điện bỗng vang lên:

"Sứ thần Ngũ Hồ đến ——".

Trong điện yên tĩnh, bá quan ngoài điện. Thấy một đoàn tết tóc, đeo hạt màu, ăn mặc sặc sỡ . Người đầu mặc áo bào đen thắt lưng to bản, cổ tay áo viền lông sói trắng, tai trái đeo khuyên ưng, hông đeo loan đao, mắt sâu như vực thẳm, vết sẹo má trái phá hủy dung mạo tuấn tú nhưng tăng thêm ba phần lạnh lùng tàn nhẫn. Người đó bước điện, quét mắt quanh, văn võ bá quan đều cảm giác sói nhắm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-254-nguoi-can-the-dien-2.html.]

Địch Vương, Hô Diên Hạo.

Sau lưng Hô Diên Hạo là một đứa trẻ ba tuổi, mặc áo bào xanh đen, ủng vàng, hai b.í.m tóc tết dây màu và hạt châu. Khuôn mặt nhỏ nhắn cúi gằm, điện cũng ai, ánh đèn cung đình, sắc mặt chút trắng bệch.

Đứa trẻ chính là con trai của Đại vương t.ử bộ tộc Địch, tiểu vương tôn Hô Diên Tra Liệt may mắn sống sót trong đêm Hô Diên Hạo tàn sát đoạt quyền.

Sau lưng hai là sứ thần các bộ tộc Lặc Đan, Ô Na, Nguyệt Thị và Nhung, mỗi bộ tộc ba , đều đeo khuyên tai lớn, tay đeo vàng bạc, n.g.ự.c đeo hạt màu, hông đeo loan đao, oai phong lẫm liệt, thô kệch hung hãn.

Hô Diên Hạo điện liền Mộ Thanh. Mộ Thanh chẳng thèm , ngược liếc đứa trẻ lưng một cái.

Hô Diên Tra Liệt bình thường, khuôn mặt nhỏ nhắn, thấy gầy gò, xem ở bộ tộc Địch ngược đãi.

Chỗ của Hô Diên Hạo cạnh Vu Cẩn, lẽ vì họ đều là ngoại quốc, tiểu vương tôn Hô Diên Tra Liệt sắp kinh con tin, quan lễ bộ trong triều liền sắp xếp họ cùng một chỗ.

Sau khi sứ thần Ngũ Hồ nhập tiệc, chừng uống cạn một chén , Thánh giá liền đến.

Cung nhân hô to một tiếng, sứ thần Ngũ Hồ dậy, bá quan quỳ nghênh đón. Một lát , từ ngai vàng truyền đến giọng lười nhác: "Các vị ái khanh, bình !”.

Bá quan tạ ơn dậy, cung kính cúi đầu bàn tiệc.

"Đêm nay trừ tịch, Trẫm chiêu đãi chúng khanh, vua cùng vui, cần câu nệ, nhập tiệc ”.

Bá quan tạ ơn nữa, lúc mới xuống.

Tiếng nhạc nổi lên, cung nữ áo váy thướt tha bước điện, cung nhân bưng thức ăn lượt .

Mộ Thanh ngước mắt . Trong điện đèn đuốc sáng choang, minh châu tỏa ánh, hương xạ thoang thoảng trong chén ngọc, tiếng ca múa thanh nhã vấn vít bên tai. Trên ngai vàng, Đế vương khoác long bào vàng nhạt bên ngoài, áo trong đỏ sẫm, dung nhan tựa tranh vẽ đang lặng lẽ xuống điện. Cả tòa điện nguy nga cũng vì mà trở nên nhạt nhòa.

Hai từ xa. Mộ Thanh thấy Bộ Tích Hoan nghiêng dựa một bên ngai vàng, chống cằm nàng, ánh mắt trong ánh đèn vàng của kim điện vẻ mờ ảo mê ly.

Mộ Thanh một lúc lẳng lặng cúi đầu. Ừm, góc độ cũng đấy, nhưng ăn cơm, mặt cơm canh, thôi thì ăn , đói .

Bộ Tích Hoan khẽ cúi đầu, che giấu ý nồng đậm nơi đáy mắt. Khi ngước mắt bá quan, nụ khôi phục vẻ tản mạn thường ngày, chậm rãi nâng chén vàng mặt lên, :

"Đêm nay chư vị sứ thần Ngũ Hồ ở đây, Trẫm chiêu đãi bá quan, chuyện nghị hòa hãy đợi tết. Đêm nay trừ tịch, Trẫm cùng chư vị uống ba chén, cầu mong quốc thái dân an”.

Bá quan đều dậy nâng chén, về phía ngai vàng. Ca múa thanh tao, minh châu tỏa sáng, vị đế vương trẻ tuổi cầm chén vàng, ánh rượu lay động giữa hai lông mày, khiến rõ.

Chuyện ở huyện Phụng châu Việt sớm truyền trong triều, những lời Hoàng thượng ở huyện nha sớm truyền khắp thiên hạ. Lời của đế vương khác xa với sự hoang đường vô đạo những năm qua. Lời của văn nhân thiên hạ, dân chúng phố chợ thể tin, nhưng lời của quan sứ đoàn nghị hòa trong triều thể tin.

Hoàng thượng rốt cuộc đang diễn vở kịch nào?

Loading...