Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 255: Biến cố cung yến (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:25
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có hiểu nổi. Năm xưa, Hoàng đế ngược đãi hậu phi, khiến cả triều chấn động; đó dọn đến hành cung, còn công khai tuyển chọn mỹ nam. Đến nay, hậu phi trong cung ở Thịnh Kinh sắc phong một thì c.h.ế.t một . Một vị quân vương từng mang tiếng bạo ngược như thế, chỉ một chuyến đến Tây Bắc, bỗng phong thái của một bậc minh quân?
Có lòng sáng như gương, thấu việc Hoàng thượng giả vờ hôn dung để tự bảo . Thế nhưng, chính vì thấu, họ càng hiểu.
Nguyên gia là công thần khai quốc, thế lực ngập trời, dã tâm từ lâu chẳng còn che giấu. Chỉ vì coi trọng danh tiếng gia tộc, mang tiếng loạn thần tặc t.ử cướp ngôi đoạt vị nên bao năm nay vẫn nhẫn nhịn, từng công khai hành động.
Đối với Nguyên gia, một vị quân vương hôn dung, bạo ngược, lòng ly tán mới là điều lợi nhất. Chỉ cần Hoàng thượng tiếp tục sa đọa, mất hết lòng dân và lòng triều thần, đến lúc phế đế tự lập sẽ trở thành thuận theo lòng .
nếu Hoàng thượng là một bậc minh quân, chăm lo triều chính, thiên hạ quy tâm, Nguyên gia còn lấy danh nghĩa gì để cướp ngôi?
Bệ hạ đăng cơ khi còn nhỏ, khi Tiên đế còn tại vị, cha là Hằng Vương vốn là tầm thường nhu nhược, ham mê tửu sắc, Tiên đế từng nhiều mắng Hằng Vương là kẻ bất tài. Lúc đó chuyện lập thái t.ử trong triều tranh chấp dứt, các phe phái hoàng t.ử đấu đá , một mất một còn. Hằng Vương là hoàng t.ử Tiên đế yêu thích, tự nhiên ai ủng hộ, cho nên khi Hoàng thượng đăng cơ, trong triều tín của Hằng Vương để dùng.
Đứa trẻ sáu tuổi, ngai vàng, cũng thấy kẻ địch, chỉ đành cố gắng tự bảo vệ . Hoàng thượng còn nhỏ mà khi đó thể thấu tâm tư Nguyên gia, thuận theo cục diện ẩn nhẫn chờ đợi, quả thực là thông tuệ.
thì ?
Nguyên gia là công thần khai quốc, cũng là đại tộc hưng thịnh suốt sáu trăm năm. Gốc rễ bền sâu, thế lực ngập trời, tuyệt nhiên thứ mà một Hằng Thân Vương chỉ mang phận hoàng tử, một vị Đế vương chỉ dựa sự thông tuệ và nhẫn nhịn mà thể chống .
Năm xưa, chính vì Nguyên gia công cao thế trọng nên ngay từ thời Nhân Tông Hoàng đế, tức Hoàng tổ phụ của Tiên đế, triều đình bắt đầu tìm cách kiềm chế. Khi lập Thái tử, những hoàng t.ử quan hệ mật thiết với Nguyên gia đều lượt ban c.h.ế.t.
Chỉ tiếc, Nguyên gia là thế gia môn phiệt tồn tại hàng trăm năm, căn cơ bền sâu như cổ thụ cắm rễ lòng đất. Nhân Tông e ngại động đến nền móng triều đình, dám nhổ cỏ tận gốc, chỉ thể từng bước suy yếu thế lực của họ. Việc chèn ép kéo dài suốt hai triều.
Đến thời Tiên đế, Nguyên gia rút khỏi triều chính, chỉ lĩnh bổng lộc, an phận với tước Quốc công, tưởng chừng từ đó sẽ còn can dự việc nước.
Nào ngờ, Ngũ Hồ nam hạ, biên quan liên tiếp thất thủ. Chỉ trong ba tháng, quân Hồ đ.á.n.h đến châu Việt, mũi đao chĩa thẳng về Thịnh Kinh. lúc triều đình còn đang dốc sức thu phục đất đai, Vinh Vương khởi binh tạo phản ở Giang Nam. Trong phản loạn, ngoài ngoại xâm, hai mặt chiến sự cùng lúc bùng nổ, triều đình gần như còn sức xoay chuyển cục diện.
Trong cơn nguy cấp , Tiên đế chợt nhớ đến lời truyền từ thuở khai quốc. Năm xưa, Cao Tổ Hoàng đế từng kết giao với tổ tiên Nguyên gia nơi thôn dã, nhờ họ phò tá mới giành thiên hạ. Cuối cùng, Tiên đế đành phá bỏ chủ trương của hai triều , đích đến Nguyên phủ, bái tướng, kết thông gia với Nguyên gia.
Nguyên gia quả nhiên phụ kỳ vọng. Họ giúp Tiên đế đ.á.n.h lui ngoại địch, bình định nội loạn. Chỉ một trận chiến, thế lực vốn đè nén suốt hai triều một nữa vươn lên như mặt trời giữa trưa.
Thế nhưng, cũng chính vì mà Tiên đế bắt đầu kiêng dè Nguyên gia. Sau khi thiên hạ yên , Tiên đế một nữa tìm cách kiềm chế thế lực của họ. Chỉ tiếc, việc còn kịp thành, Tiên đế băng hà trong đêm yến Thượng Nguyên mười tám năm . Cho đến nay, nguyên nhân cái c.h.ế.t của ông vẫn là một bí ẩn.
Từ khi Hoàng thượng đăng cơ, Nguyên gia mở rộng thế lực, nay kiểm soát Giang Bắc, việc Đại Hưng triều đổi đại e là kết cục khó tránh khỏi.
Hoàng thượng thông tuệ ẩn nhẫn, dù tài năng của bậc minh quân, cũng khó lay chuyển thế lực Nguyên gia. Hoàng quyền và tướng quyền thực lực chênh lệch, bá quan trong triều đều xuất từ sĩ tộc, trăm năm hưng thịnh, mấy đời phú quý, ai nguyện đ.á.n.h cược hưng suy của cả gia tộc, tính mạng của cửu tộc để mạo hiểm phò tá Đế vương?
Nếu Nguyên gia phế đế tự lập, ngoại trừ hoàng tộc họ Bộ khó tránh khỏi họa diệt tộc, các phủ Công, Hầu và thế gia phần lớn vẫn thể bảo gia nghiệp. Cùng lắm cũng chỉ là đổi một triều đại, một vị quân vương mà thôi. nếu lựa chọn phò tá Hoàng thượng, một khi thất bại, triều đại mới há thể dung tha những trung thần của triều ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-255-bien-co-cung-yen-1.html.]
Hoàng thượng lúc mới bộc lộ tài năng của bậc minh quân, chẳng qua là cú giãy cuối cùng, cho cùng cũng chỉ là công dã tràng.
Trong đại điện, quần thần đều mang những tâm tư khác .
Văn võ bá quan đồng loạt hướng mắt lên ngai vàng. Kẻ hồ đồ vẫn còn ngơ ngác, chẳng hiểu vì Hoàng thượng bỗng đổi đến ; sáng suốt thì chỉ lặng lẽ thở dài.
Hằng Thân Vương mỉm nâng chén rượu, nhưng ánh mắt từng dừng con trai , mà vẫn mải mê dõi theo điệu múa của đám cung nữ giữa điện.
Bộ Tích Trần khẽ liếc Bộ Tích Hoan, long bào ngai vàng. Rượu trong chén khẽ gợn sóng, phản chiếu đôi mày trầm mặc, khiến ánh mắt càng thêm sâu xa, khó dò.
Vu Cẩn uống rượu, chỉ lặng lẽ nâng chén . Trên môi vẫn là nụ ôn hòa nhàn nhạt, tựa hồ sóng ngầm đang cuộn chảy trong đại điện đều chẳng liên quan đến . Dẫu , cũng chỉ là một chất t.ử đến từ nước phụ thuộc.
Mộ Thanh liếc đại điện, lạnh lùng thở dài một tiếng, đúng là mỗi một vẻ.
Bá quan nâng chén, cùng chúc Hoàng thượng, chúc xong đang định uống cạn rượu trong chén thì lúc bỗng một cao giọng hỏi: "Hoàng đế Đại Hưng, rượu trong hoàng cung ngon hơn rượu trong dịch quán ?".
Tiếng Đại Hưng của đó , mang theo giọng Hồ khá nặng. Bá quan theo hướng tiếng , thấy là sứ thần Lặc Đan.
Lặc Đan ba sứ thần, đầu là Đệ nhất Vương thần Lặc Đan Ô Đồ, hai còn một là Thần quan, một là Dũng sĩ. Người là Dũng sĩ Lặc Đan Đa Kiệt.
Đa Kiệt trong tiếng Lặc Đan nghĩa là Kim cương. Người sinh lưng hùm vai gấu, tay sắt nắm đ.ấ.m đá, thể hình quả thực như kim cương.
Bộ Tích Hoan nhướng mày, kịp mở miệng, Đa Kiệt bưng chén rượu lên uống một ngụm. Rượu miệng, liền phun "phù" một cái ngoài, vẻ mặt đầy ghét bỏ, giọng ồm ồm : "Thế cũng gọi là rượu ? Nước đái ngựa”.
Ngụm rượu đó phun xa, ướt váy của cung nữ đang múa trong điện. Cung nữ đó lộ vẻ kinh hoàng, bước nhảy rối loạn nhưng dám dừng, chỉ đành nín nhịn tiếp tục múa.
Bá quan đều sầm mặt, ai nấy đều nâng chén rượu, rượu vua ban mùi thơm nồng, nhưng ai còn uống nổi nữa.
Duy chỉ Bộ Tích Hoan lắc lắc chén vàng, mỉm nếm thử một ngụm, lơ đãng :
"Ngày rằm tháng Mười năm thứ tư khi Trẫm đăng cơ, Lặc Đan Vương khi đó còn là Đại vương t.ử Lặc Đan từng dẫn quân quấy nhiễu biên quan Tây Bắc, binh bại thì chạy trốn đại mạc, g.i.ế.c ngựa uống m.á.u mới trốn về bộ tộc.
Nghe ở đại mạc Lặc Đan Vương cũng từng khát mà uống nước đái ngựa. Trẫm tuy mùi vị đó thế nào nhưng Trẫm bộ tộc Lặc Đan đời đời sống ở phía bắc thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc, đến mùa đông lạnh giá thường dùng rượu mạnh để xua hàn khí.
Đại Hưng lập quốc hơn sáu trăm năm, đến triều đại của Trẫm là quốc thái dân an, mùa đông Thịnh Kinh lạnh giá, nhưng Trẫm ở trong điện ấm nên từng thử dùng rượu mạnh để xua hàn khí, mà ngược là thường xuyên thưởng thức rượu. Rượu xuân thanh ngọt, rượu hạ mát lạnh, rượu thu đắng chát, rượu đông nồng nàn. Rượu trong cung đều là cực phẩm nhân gian, Trẫm khi tâm tĩnh mới thưởng, tâm tĩnh cũng chạm ”.
________________________________________