Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 257: Vụ án đầu độc cung yến (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:27
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hô Diên Hạo toe toét, vui vẻ phiên dịch: "Bọn họ , Đại Hưng g.i.ế.c Kim Cương của Lặc Đan, cho phép Đại Hưng gần”.

Mộ Thanh : "Vậy ngươi với bọn họ, nơi là hoàng cung Đại Hưng, cho phép , do bọn họ quyết định”.

Nàng lệnh một cách hiển nhiên, Hô Diên Hạo lập tức nhướng mày: "Ngươi coi bổn vương là kẻ truyền lời ?".

Vừa là ai tự truyền lời?

Mộ Thanh cau mày.

Lúc giọng Nguyên Tu phía truyền đến, dùng tiếng Lặc Đan với Ô Đồ và Bố Đạt Nhượng: "Nơi là hoàng cung Đại Hưng, cho phép , do các ngươi quyết định”.

Sắc mặt Hô Diên Hạo lập tức phủ đầy mây đen, trừng mắt hung tợn Nguyên Tu. Nguyên Tu chắp tay Mộ Thanh, sắc mặt cũng trầm xuống, nhưng t.h.i t.h.ể Đa Kiệt.

Ô Đồ và Bố Đạt Nhượng càng giận dữ, gì đó. Nguyên Tu dùng tiếng Lặc Đan giao thiệp với họ vài câu. Hai tuy vẫn phẫn nộ cảnh giác nhưng đều gì nữa.

Nguyên Tu lúc mới bảo Mộ Thanh: "Ngươi xem xem”.

Lúc cung nữ chắn đường, Mộ Thanh cũng rõ tình hình Đa Kiệt ngã xuống, lúc ở gần thể rõ. Chỉ thấy bàn một bãi nôn, Đa Kiệt ngã bàn, hai tay bóp cổ, hai mắt lồi, môi tím tái.

Mộ Thanh bãi nôn đó một cái, cau mày bàn, xổm xuống bên cạnh Đa Kiệt : "Đồ vật bàn đều động . Lấy một cái bát mới đến, múc nước ”.

Trong điện im phăng phắc, cung nhân nên theo .

"Chuẩn tấu!”.

Lúc , Bộ Tích Hoan thản nhiên mở miệng, Phạm Thông bên cạnh một cái. Phạm Thông ngay cả mí mắt cũng nhấc lên hiểu thánh ý, đích đến thiên điện tìm bát và nước.

Nguyên Tướng quốc ngẩng đầu lên ngai vàng, Mộ Thanh, trong mắt lộ vẻ u ám.

Các cung nữ khỏi điện, đành lui về phía điện, tụ tập cùng các nhạc công. Trung tâm đại điện thoáng đãng hẳn lên, văn võ bá quan Mộ Thanh, nàng định gì. Chỉ thấy Mộ Thanh gỡ hai tay Đa Kiệt đang bóp cổ , đầu sang một bên, bắt mạch cổ xong liền kỹ mặt Đa Kiệt, cũng đang gì, đó giơ tay ấn đồng t.ử Đa Kiệt.

Bá quan hít sâu một , Ô Đồ và Bố Đạt Nhượng kinh hãi giận dữ: "Người Đại Hưng dám sỉ nhục Kim Cương tộc ”.

Ngũ Hồ thảo nguyên là dân tộc thiện chiến, dù là quan văn và thần quan cũng vũ dũng mãnh. Hai cách Mộ Thanh chỉ gang tấc, trong lúc giận dữ tay ngay tại điện. Nguyên Tu theo Mộ Thanh, nhanh tay lẹ mắt ấn chặt vai hai .

Ô Đồ và Bố Đạt Nhượng chỉ cảm thấy vai như đá sắt đè nặng, lực nặng ngàn cân đè xuống khiến chân tay cử động , chỉ thể trơ mắt trừng trừng Mộ Thanh.

"Anh Duệ tướng quân dám sỉ nhục t.h.i t.h.ể ngay tại điện, chuyện vô đạo đức ”.

Hàn lâm viện Chưởng viện học sĩ Hồ Văn Nhụ lớn tiếng quát. Hắn chính là nhận ý của Nguyên Tướng quốc thử thách Mộ Thanh. Hàn lâm viện phụ trách việc chế cáo, sử sách, văn hàn, khảo nghị chế độ, hiệu đính văn thư, kiêm cả chức soạn thảo chiếu thư. Hắn là Chưởng viện học sĩ, Nguyên Tướng quốc trọng dụng nhiều năm, hôm nay một võ quan thôn dã nhục mạ, trong lòng tự nhiên vui, thấy Mộ Thanh đương nhiên chịu bỏ qua.

Sỉ nhục t.h.i t.h.ể là trọng tội. Mộ Thanh tuy xuất ngỗ tác, nhưng nay nàng là võ tướng triều đình, đang lúc nghị hòa, sứ thần ngoại tộc c.h.ế.t trong cung yến vốn là chuyện phiền phức, nàng nghiệm thi mà hành vi thỏa đáng như , chẳng là thêm loạn ?

"Ai bảo với ngươi đây là thi thể?". Mộ Thanh lạnh lùng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-257-vu-an-dau-doc-cung-yen-1.html.]

Hồ Văn Nhụ ngẩn , bá quan đều sững sờ, lời ý gì?

"Ta c.h.ế.t ?". Mộ Thanh đầu cũng ngẩng lên, chỉ chăm chú quan sát đồng t.ử Đa Kiệt.

"Hai vị sứ thần Lặc Đan c.h.ế.t ”.

"Bọn họ là ngỗ tác?".

"Đương nhiên ”.

Ngỗ tác là tiện tịch, nhưng vùng đất man di Ngũ Hồ ngay cả tiện tịch ngỗ tác cũng .

"Đã , bọn họ c.h.ế.t , ngươi liền tin?".

Hồ Văn Nhụ cứng họng ngay tại điện.

Lúc , Phạm Thông lấy bát đến, Mộ Thanh nhận lấy đặt lên n.g.ự.c Đa Kiệt, quan sát mặt nước một lát, sắc mặt chợt đổi.

Chỉ thấy nàng nhanh chóng lấy bát , nâng cằm Đa Kiệt lên, dùng ngón tay thọc miệng móc họng , lật sấp xuống đất, vỗ lưng ấn bụng. Sau một hồi loay hoay, chỉ "ọe" một tiếng. Khi Mộ Thanh lật , đôi mắt mở trừng trừng của Đa Kiệt từ từ nhắm , đất để một bãi nôn, nhưng thấy thở yếu ớt.

"Chuyện , chuyện ...”.

Bá quan văn võ đều kinh hãi.

Người c.h.ế.t sống ? Sao thể như .

Ô Đồ và Bố Đạt Nhượng cũng trợn mắt há mồm chằm chằm Mộ Thanh. Ô Đồ kinh ngạc thốt lên: "Sứ giả thần Tang Trác”.

Ngũ Hồ thảo nguyên đều tin thờ Thiên Ưng đại thần và núi thần hồ thần Tang Trác. Họ đều gọi vua của bộ tộc là sứ giả Thiên Ưng đại thần, gọi Vương hậu là nữ thần Tang Trác. Vua quyền sinh sát, Vương hậu thì bách tính bộ tộc yêu kính, tin rằng bà khả năng cho bộ tộc phồn vinh hưng thịnh, thậm chí khả năng cải t.ử sinh, giống như hồ thần Tang Trác nuôi dưỡng con cái thảo nguyên.

Mộ Thanh lúc nam nhi, tướng mạo bình thường, nàng là sứ giả thần Tang Trác xinh thì kỳ quặc, nhưng chuyện Đa Kiệt c.h.ế.t sống ngay mắt, Ô Đồ kinh ngạc quá độ mới thốt lời . Hắn cũng gọi Mộ Thanh là nữ thần Tang Trác chút kỳ quặc, nên mới gọi nàng là sứ giả thần Tang Trác.

Mộ Thanh là võ tướng Đại Hưng, nam nhi, bá quan đều coi lời Ô Đồ là nhảm, nhưng trong lòng cũng kinh hãi.

Bá quan văn võ tận mắt thấy, Đa Kiệt rõ ràng c.h.ế.t, sống ngay mặt , thiếu niên là thần ?

Nguyên Tu cũng sinh lòng kinh ngạc. Duy chỉ Hô Diên Hạo mắt sáng rực lên, trong đôi mắt nguy hiểm như gió đen đại mạc bỗng ngọn lửa bùng lên, nóng rực thiêu , như nuốt chửng đối phương.

Đa Kiệt tuy tỉnh, nhưng độc giải. Sau khi ý thức hồi phục, sự giày vò của độc phát khiến tay chân co giật liên hồi. Mộ Thanh ngẩng đầu về phía Hô Diên Hạo, Vu Cẩn đang đó.

"Có thể mời Vương gia xem thử trúng độc gì, giải ?".

Kiếp Mộ Thanh nếu gặp trúng độc, sẽ mang chất nôn về xét nghiệm xem là độc gì, nhưng ở đây rõ ràng chuyện đó. Đã Vu Cẩn ở đây, cứu dễ dàng hơn nhiều.

________________________________________

Loading...