Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 26: Phục dựng vụ án
Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:04:48
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Áo ngoài và găng tay đều là vật dụng cần thiết khi nghiệm thi, tuy chỉ bằng vải thô, hiệu quả bảo vệ kém, nhưng còn hơn . Theo lời dặn của Mộ Thanh, ba món đồ nhanh chóng mang tới.
Hắc y nhân bê một chiếc ghế , Bộ Tích Hoan ở cửa, những còn trong sân. Gã sai vặt cầm bút mực chờ bên cạnh. Chờ Mộ Thanh nghiệm thi.
Mộ Thanh mặc đồ xong xuôi, cả sân liền trở nên tĩnh lặng. Ánh trăng và ánh nến hòa quyện, soi sáng thiếu niên áo trắng trong nhà và một cái xác đầy máu.
Mộ Thanh bước tới bên cạnh xác c.h.ế.t, xổm xuống ước lượng một chút mở miệng:
"Nghiệm! Nam thi, dài năm thước sáu tấc, béo gầy trung bình, mặc quan bào bát phẩm, đầu đội mũ quan, chân giày quan, bên hông một túi gấm, bên trong hai mươi lượng bạc vụn, một tờ giấy tùy , ghi: 'Vương Văn Khởi, sinh năm Thiên Khải thứ hai mươi bảy, huyện Vĩnh Thọ, thành Biện Hà', suy tuổi là bốn mươi lăm”.
"Thi thể ngửa, đầu hướng Đông chân hướng Tây, đầu về phía giá sách chân hướng cửa phòng, tay nửa giơ lên, bàn tay co quắp, co giật cục bộ thi thể, mắt về phía bên giá sách. Hiện trường vết m.á.u b.ắ.n tung tóe, dấu vết ẩu đả”.
"Khớp hàm đến chi của t.h.i t.h.ể xuất hiện tê cứng, giác mạc đục, sơ bộ đoán định thời gian t.ử vong từ một đến ba canh giờ”.
Trong ngoài im phăng phắc chỉ tiếng thiếu niên vang lên. Giọng khói hun khàn đặc mấy hôm nay trong trẻo trở trong màn đêm. Gã sai vặt ngoài cửa múa bút như bay, thấy câu cuối cùng thì ngẩn ngước mắt lên.
Một đến ba canh giờ? Giờ giấc đúng!
Bộ Tích Hoan hành lang ngoài cửa, tay bưng chén nóng. Hương nồng nàn nhạt mùi m.á.u tanh, khói lững lờ vương vấn đôi lông mày nam tử, vẻ lười nhác càng thêm đậm, nhưng giọng lạnh:
"Người trực trong phòng công vụ phủ Thứ sử, mỗi canh giờ đều một ấm nóng và hai đĩa điểm tâm, ba canh giờ thì đến giờ ăn cơm ”. Ý là thể c.h.ế.t lâu như .
"Ta là sơ bộ đoán định”.
Mộ Thanh xổm mặt đất, ánh nến trông nhỏ bé như một cục bột, nhưng ánh mắt sắc bén hơn cả lúc : “Hai chữ đó thù với ngươi ? Sao ngươi cứ lờ thế?”.
Bộ Tích Hoan ngước mắt lên khỏi chén , Mộ Thanh chằm chằm một lúc: "Ta thù với ngươi ?".
"Ngươi bớt ngắt lời thì thù với ngươi”.
Mộ Thanh nhíu mày, lời tuy châm chọc nhưng vẫn tiếp lời : “Ngươi phủ Thứ sử mỗi canh giờ đều đưa điểm tâm, ngươi dám đảm bảo ai lười nhác?".
Bộ Tích Hoan về phía gã sai vặt.
Gã sai vặt rùng một cái, vội vàng : "Chủ thượng, thuộc hạ lười nhác . Canh giờ Vương đại nhân vẫn còn khỏe mạnh, một canh giờ nước thì c.h.ế.t ”.
Bộ Tích Hoan về phía Mộ Thanh.
Mộ Thanh đang xổm đất, ánh mắt sắc lẹm chuyển sang gã sai vặt: "Ta dựa cái gì để tin ngươi dối?".
"Ta…". Gã sai vặt nghẹn họng, cảm thấy oan uổng vô cùng.
"Con dối, xác c.h.ế.t thì . Hắn c.h.ế.t lúc nào, tự sẽ cho ”. Mộ Thanh xong liền cúi đầu tiếp tục nghiệm thi.
Tự... tự ? Gã sai vặt trong nhà với ánh mắt kỳ quái, tưởng tượng cái xác đầy m.á.u đang im lìm bỗng nhiên mở miệng c.h.ế.t lúc nào, khỏi cảm thấy đêm nay lạnh. cái lạnh kịp lan khắp thì gã bắt đầu thấy nóng mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-26-phuc-dung-vu-an.html.]
Bộ Tích Hoan ngước mắt lên, khói che khuất đôi lông mày, nhất thời rõ thần sắc trong đáy mắt. Chỉ thấy trong nhà, Mộ Thanh cởi từng món y phục, giày mũ của cái xác đầy m.á.u đặt sang một bên. Nàng việc tỉ mỉ, những bộ y phục đó sớm m.á.u thấm đẫm nhưng nàng vẫn trải phẳng phiu từng cái một, lượt từ đầu đến chân. Đến khi t.h.i t.h.ể chỉ còn một cái khố, Mộ Thanh đưa tay định cởi nốt cái khố đó .
Trong sân bỗng nhiên im lặng như tờ, ai nấy đều trợn tròn mắt, như dám tin những gì đang thấy. Khi cái xác trần trụi giữa nhà, nhất thời ai chú ý đến vết thương ghê rợn t.h.i t.h.ể nữa, mà chỉ chói mắt bởi chỗ đó.
"Khụ!".
Ngụy Trác Chi lướt tới hành lang, dám che mất ánh sáng trong nhà, tự giác tránh sang một bên, chỉ chỉ chỗ đó, biểu cảm vô cùng phong phú:
“Chỗ đó... khụ! Có cần tìm cái gì che ?". Chỗ đó thương , lộ thật khiếm nhã.
"Ngươi ?".
Mộ Thanh nhíu mày ngước mắt lên, một câu hỏi khiến vị công t.ử mặt ngọc hành lang đỏ bừng mặt mũi, lúc nàng mới lạnh lùng tiếp: “Thế thì ngươi sợ cái gì!".
"Ta…". Thôi , vẫn nên ngậm miệng thì hơn. Cái miệng của cô nương còn độc hơn cả Bộ Tích Hoan, quả nhiên là cao nhân tất hữu cao nhân trị.
"Nghiệm tiếp!".
Mộ Thanh tiếp tục nghiệm thi, nàng lật t.h.i t.h.ể , xem xét xong thì nhíu mày: “Thi thể xuất hiện vết hoen, màu đỏ tím sẫm, xung quanh thể thấy vết xuất huyết dạng đốm, phân bố ở vùng chẩm, vùng xương đòn, ở giai đoạn lan rộng, suy đoán là c.h.ế.t đột ngột”.
Mộ Thanh lật t.h.i t.h.ể như cũ, vết m.á.u trong phòng, đưa kết luận: "Kết hợp với hiện tượng tê cứng t.h.i t.h.ể và dấu vết ẩu đả trong phòng, suy đoán thời gian t.ử vong chính xác trong hai khắc đến nửa canh giờ".
Sơ bộ đoán định là một đến ba canh giờ, đoán định rút xuống còn hai khắc đến nửa canh giờ ? Gã sai vặt múa bút ghi chép kinh hãi, giờ giấc khớp với lúc gã phát hiện thi thể. Chỉ là nếu thực sự là hai khắc, chẳng lúc gã phát hiện t.h.i t.h.ể thì mới c.h.ế.t ? Người mới c.h.ế.t chứng tỏ hung thủ , gã suýt chút nữa thì đụng mặt hung thủ.
"Thời gian rút ngắn nhiều quá đấy, dựa mà suy đoán?".
Bộ Tích Hoan lười nhác đặt chén xuống, nguội, hắc y nhân đón lấy, đổi nóng.
Mộ Thanh ngay nam t.ử thể hỏi. Nàng là một thích khách đêm hôm thám thính phủ Thứ sử tự tiến cử ngỗ tác, hỏi cho rõ ràng thì lý do gì để tin nàng. Nam t.ử phận tầm thường, văn nhân giống Thứ sử Trần Hữu Lương và vị công t.ử áo gấm đều trong sân, duy chỉ , đủ thấy phận tôn quý. Đêm nay trong sân bốn , ngay cả gã sai vặt cũng phận kép, nàng thấy gã gọi nam t.ử là chủ tử, rõ ràng sai vặt bình thường. Tức là, trong sân đêm nay đều là của nam t.ử , duy chỉ nàng là .
Đêm nay phủ Thứ sử c.h.ế.t, công sai ngỗ tác đến, một mạch từ hậu viện đến đây, cả phủ Thứ sử đều im ắng, chứng tỏ chuyện rêu rao. Không rêu rao chứng tỏ cái c.h.ế.t của quan trọng, hung thủ là ai đối với nam t.ử quan trọng, mà mấu chốt để bắt hung thủ ở nàng. Nàng dối nghiệm sai đều ảnh hưởng lớn đến . Vì , cần dựa lời giải thích của nàng để cân nhắc xem nên tin nàng .
Mộ Thanh cụp mắt, ánh nến hắt xuống đáy mắt tạo thành một bóng đen. Vừa khéo, nàng cũng lấy lòng tin của , sự tin tưởng sẽ khiến nơi lỏng cảnh giác, thứ nàng cần chính là thời cơ .
"Vết hoen t.ử thi, chính là những mảng màu xuất hiện da khi c.h.ế.t”. Mộ Thanh lười lật t.h.i t.h.ể , để tiết kiệm sức lực, nàng chỉ chỉ vùng xương đòn:
“Sự hình thành những mảng màu là do khi c.h.ế.t m.á.u ngừng lưu thông, tích tụ trong mạch m.á.u tạo thành, tích tụ càng lâu màu càng đậm. Sự hình thành, lan rộng và cố định của nó đều cần thời gian, vì thể dùng để suy đoán thời gian t.ử vong”.
Mộ Thanh cố gắng giải thích đơn giản nhất thể: "Màu vết hoen của c.h.ế.t là đỏ tím sẫm, màu cực đậm, thời gian t.ử vong lẽ lâu. vết hoen của chỉ phân bố ở vùng chẩm, vùng xương đòn, mới hình thành, khớp với màu sắc vết hoen. Vì suy đoán là c.h.ế.t đột ngột. Chỉ khi thời gian t.ử vong diễn trong khoảnh khắc ngắn, m.á.u mới màu đỏ sẫm, màu vết hoen mới đậm và xuất hiện nhanh. Nhanh nhất là hai khắc sẽ xuất hiện!".
________________________________________