Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 261: Tra án tại điện (2)
Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:31
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc chậu nước bưng lên. Cung nhân nhúng áo bào và túi rượu của Đa Kiệt nước, ngâm một lát lấy đũa bạc bàn cắm trong chậu nước.
Bá quan nín thở, đồng loạt chằm chằm đôi đũa bạc, các thuộc quan Hình Tào càng là mắt cũng dám chớp. đến mỏi cả mắt, đôi đũa bạc vẫn thấy chuyển màu đen.
"Chuyện ... thể như thế?". Các thuộc quan Hình Tào kinh ngạc.
Rượu thức ăn độc, quần áo độc, độc miệng từ ?
"Lâm đại nhân, chuyện ngươi giải thích thế nào”. Ô Đồ giận dữ chất vấn.
Lâm Mạnh cứng họng, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, trừng mắt tên Viên ngoại lang suy đoán tình tiết vụ án , phất tay áo giận dữ: "Chuyện ngươi gây đấy”.
Người trong lòng ấm ức. Suy đoán, suy đoán, tự nhiên là suy đoán, từ từ rà soát. phương pháp trong vụ án dường như hiệu quả, rà soát một hồi, vụ án trở nên thể tra xét, bắt đầu từ .
"Kim Cương của bộ tộc chúng trúng độc trong cung yến Đại Hưng các ngươi, suýt chút nữa bỏ mạng, các ngươi rốt cuộc tra hung thủ hạ độc ?".
Ô Đồ dậy về phía ngai vàng, hỏi Bộ Tích Hoan: "Hoàng đế Đại Hưng Bệ hạ, hung thủ ở ngay trong cung điện của ngài, chúng yêu cầu tra xét hung thủ ngay trong đêm nay”.
Bộ Tích Hoan thản nhiên liếc Ô Đồ một cái, lơ đãng liếc sang Lâm Mạnh, hỏi: "Lâm ái khanh đêm nay thể tra hung thủ ?".
Câu hỏi khiến nhóm Lâm Mạnh nóng ran mặt mũi, chỉ đành biện bạch:
"Khởi bẩm Bệ hạ, tra án cần thời gian, chuyện một sớm một chiều. Sứ giả Lặc Đan yêu cầu tra hung thủ hạ độc ngay trong đêm nay, thực sự là chút ngang ngược vô lý”.
"Vậy ái khanh bao giờ mới tra hung thủ?".
"Chuyện ...”.
Lâm Mạnh dám khẳng định thời hạn phá án, đành : "Khởi bẩm Bệ hạ, hiện giờ thần tra rõ rượu thức ăn và quần áo của Đa Kiệt sứ giả đều độc, hung thủ rốt cuộc hạ độc thế nào, chuyện còn cần điều tra kỹ. Đêm nay trừ tịch, ngoài điện trời lạnh, vi thần dám để Bệ hạ và các vị vương công đại nhân đợi lâu điện. Đa Kiệt sứ giả uống t.h.u.ố.c giải, cũng cần nghỉ ngơi. Vì vi thần xin Bệ hạ về tẩm điện nghỉ ngơi , các vị đại nhân và sứ thần Hồ thể di chuyển đến thiên điện tạm nghỉ, thần ở điện tra xét kỹ hơn”.
Nhiều chằm chằm như , nghiệm độc thôi mà giục hỏi, thật sự phiền phức, chi bằng tìm cớ đuổi hết .
Ô Đồ đồng ý: "Hung thủ là Đại Hưng các ngươi, khỏi điện , ai lén vứt độc ?".
Lâm Mạnh liền nổi giận, nụ tắt ngấm, lạnh lùng hỏi: "Vậy theo ý Ô Đồ đại nhân, vụ án nên tra thế nào?".
"Tra án là chuyện của Đại Hưng các ngươi, chúng quan tâm, chỉ cần hung thủ”.
Ô Đồ khinh thường lườm Lâm Mạnh một cái, với Bộ Tích Hoan: "Hoàng đế Đại Hưng Bệ hạ, những thần t.ử của ngài đều là bao cỏ, là đổi thông minh hơn ”.
Các thuộc quan Hình Tào đều giận dữ, tức đến đỏ mặt.
Bộ Tích Hoan , hỏi: "Vậy ngươi cho rằng ai thể tra vụ án ?".
"Hắn!”.
Ô Đồ do dự chỉ tay Mộ Thanh, giọng khá lớn, chấn động Kim điện: "Hắn là sứ giả thần Tang Trác, mạng của Kim Cương là cứu, hung thủ hạ độc Kim Cương cũng nhất định thể tra ”.
Trong điện bỗng yên tĩnh, bá quan đồng loạt về phía Mộ Thanh.
Mộ Thanh ăn xong, đang uống , thấy lời nhưng một tiếng.
"Ý của ái khanh thế nào?". Bộ Tích Hoan hỏi.
Đèn cung đình rực rỡ, minh châu chiếu sáng ngời, ngai vàng ở nơi cao sang phú quý đó, dung nhan hơn ngọc, ánh mắt câu , khó phân biệt thật giả, chỉ thấy khóe môi mỉm vẫn cái vẻ lười biếng tản mạn thường ngày.
"Ý của Hồ đại nhân thế nào?". Mộ Thanh hỏi Lâm Mạnh, hỏi Hồ Văn Nhụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-261-tra-an-tai-dien-2.html.]
Hồ Văn Nhụ phất tay áo giận dữ: "Tướng quân cớ gì hỏi bản quan, việc nên hỏi Lâm đại nhân”.
Mộ Thanh : "Vẫn là nên hỏi Hồ đại nhân , kẻo bỏ công sức , đầu tố một bản. Hạ quan là võ quan, địch cái miệng của văn quan”.
Miệng nàng còn địch ?
Hồ Văn Nhụ trừng mắt Mộ Thanh, một ngụm m.á.u nghẹn ở cổ họng.
Lâm Mạnh hai một cái, hòa nhã với Mộ Thanh, : "Việc gấp tòng quyền, bản quan tướng quân tài phá án, vụ án đêm nay hệ trọng, mong tướng quân bỏ qua hiềm khích lúc , lấy việc tìm hung thủ trọng”.
Mộ Thanh đêm nay xung đột với Lâm Mạnh, đối với khách sáo hơn Hồ Văn Nhụ một chút, nhạt giọng: "Các vị đại nhân Hình Tào ngại thì hạ quan thể suy luận vài câu”.
Khách sáo thì khách sáo nhưng xưa nay Mộ Thanh đối nhân xử thế lạnh nhạt quen , lời vẫn mang theo ý xa cách.
Lâm Mạnh màng để ý Mộ Thanh xa cách , hung thủ tìm , lỡ đại sự nghị hòa, Nguyên Tướng quốc sẽ tha cho . Hắn chỉ cầu nhanh chóng tìm hung thủ, vì thế nụ gượng gạo thêm vài phần hòa nhã, liền :
"Không ngại, ngại. Cùng quan trong triều, chỉ cầu chia sẻ nỗi lo với Thánh thượng”.
Chia sẻ nỗi lo là giả, giữ ghế quan là thật, Mộ Thanh trong lòng sáng như gương, nhưng thêm gì nữa, gật đầu: "Được, ba chuyện thể ”.
Ba chuyện?
Vừa nghiệm độc, vụ án rõ ràng lâm ngõ cụt, thể tra xét, thiếu niên vẫn ba chuyện để ?
Nguyên Tướng quốc Mộ Thanh, ánh mắt thâm sâu.
Lâm Mạnh sáng mắt lên, vui vẻ : "Tướng quân mời ”.
"Thứ nhất, đồ bạc thể thử bách độc, những việc các vị đều là vô ích”. Mộ Thanh .
"Cái gì?".
Lâm Mạnh sững sờ, lập tức : "Tướng quân đang đùa ? Từ xưa thử độc đều dùng đồ bạc, chuyện thể thử bách độc?".
"Ta phá án đùa”.
Mộ Thanh nhạt giọng: "Đồ bạc những thể thử bách độc, thậm chí cho dù chuyển sang màu đen thật, thứ đó cũng chắc độc”.
Hả?
Lâm Mạnh và một đám thuộc quan Hình Tào há hốc mồm, tuy nhất thời gì, nhưng thần thái đều cùng một ý - Ngươi đang đùa.
Mộ Thanh thấy , dậy tâu với Bộ Tích Hoan: "Khởi tấu Bệ hạ, thần xin một vật, thể kiểm chứng ngay tại điện”.
"Vật gì?". Đây là đầu tiên nàng xin một thứ.
"Trứng gà luộc”.
"...”
Hắn ngay sẽ minh châu vàng bạc vạn lượng, ngày nào nàng xin một món đồ nữ nhi, ngày đó mặt trời chắc chắn mọc đằng tây.
"Chuẩn tấu!”.