Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 263: Tài phá án (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:33
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy lúc Đa Kiệt độc phát, triệu chứng thế nào? Hắn đau bụng nôn mửa, tứ chi co giật, môi, móng tím tái, suýt chút nữa là mất mạng ngay tại chỗ. Sự chênh lệch lớn đến , ngươi đại diện cho điều gì ?".

Không đợi đối phương trả lời, Mộ Thanh tự đưa đáp án: "Là sự chênh lệch về lượng độc. Nếu rắc độc phấn lên y phục, chỉ dựa chút xíu độc dính tay đưa miệng, căn bản đủ để khiến một lập tức mất mạng”.

"...”

"Cẩn Vương gia là Độc y thánh thủ, sự thật đúng như , các ngươi thể hỏi ngài ”. Mộ Thanh đưa mắt về phía Vu Cẩn.

Vu Cẩn mỉm Mộ Thanh, ánh mắt trong trẻo tựa ánh trăng. Hắn gật đầu, thật lòng tán thưởng:

"Tướng quân sai một ly, ngờ Tướng quân am hiểu độc lý đến ”.

"Chỉ từng nghiên cứu qua vài cuốn y thư, dám nhận là am hiểu”. Mộ Thanh đáp.

Nàng quả thực quá tường tận về thảo d.ư.ợ.c độc thảo, chỉ là lúc ở hành cung Biện Hà từng qua vài cuốn y thư, chiều nay ở trong các tình cờ thấy một cuốn cổ tịch ghi chép về độc thảo nên lật xem thử.

Lôi Công Đằng là loại độc thảo thường mọc ở những vùng núi sâu thuộc các châu huyện Giang Nam và Tây Nam. Vì dễ tìm nên trong sách ghi chép , nàng tình cờ , lúc mới cơ sở để suy luận.

Trong lúc hai kẻ xướng họa, đám thuộc quan của Hình Tào đưa mắt , nét mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc. Cẩn Vương xác nhận, chứng tỏ điều đó là sự thật. Nói như , tên thiếu niên thực sự đoán đúng ?

"Anh Duệ Tướng quân quả là học thức uyên bác, bản quan vô cùng khâm phục”. Lâm Mạnh xòa.

Khen ngợi chỉ là giả, dỗ dành mới là thật. Lão chỉ dỗ cho tên thiếu niên vui vẻ, để mau chóng hung thủ của vụ án là ai.

"Người thực sự cần học thức uyên bác, đáng lẽ là Lâm đại nhân mới đúng”.

Mộ Thanh lạnh mặt, giọng điệu sắc bén: "Hình Tào nắm giữ chuyện hình ngục, phúc thẩm các vụ án mạng, án hình sự từ khắp nơi. Án rõ ràng thì phê chuẩn phán quyết mùa thu, án điểm đáng ngờ thì trả về xét xử . Trong đó bao nhiêu vụ án t.ử hình, án hạ độc chắc chắn cũng ít. Mỗi năm bao nhiêu cuốn hồ sơ án mạng trình lên, duyệt hồ sơ nếu tâm tư kín kẽ, kinh nghiệm xử án phong phú và học thức uyên bác, thì thể mò mẫm trong núi hồ sơ để tìm án oan, án sai?".

Lâm Mạnh sững sờ, cố nặn một nụ gượng gạo: "Ý của Tướng quân là, Hình Tào của nên tinh thông y lý, độc lý?".

Yêu cầu quả thực quá vô lý.

Từ xưa đến nay, xã hội chia thành ba giáo chín dòng. Nhất Phật, nhị Tiên, tam Thánh, tứ Quan, ngũ Công, lục Tướng, thất Tăng, bát Đạo, cửu Trang điền – đây là Thượng cửu lưu.

Y dược, bói toán, kỳ sư, vẽ tranh, binh lính, thuyết khách, hiệp khách, bình thư, đ.á.n.h cá – đây là Trung cửu lưu.

Còn bà mối, hát tuồng, kèn trống, xiếc ngựa, cạo đầu, nhà tắm, xoa bóp, cắt móng, xướng ca – đây là Hạ cửu lưu.

Kẻ nhập triều quan đa phần xuất từ sĩ tộc, sách luận hiền, học đạo quan, vốn thuộc tầng lớp thượng lưu, thể học mấy cái thứ nghề của tầng lớp trung lưu chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-263-tai-pha-an-2.html.]

Vu Cẩn thì ? Hắn tuy mang phận Vương gia, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một con tin của nước phụ thuộc. Nếu nhờ cái danh "Độc y thánh thủ" và sự tinh thông cổ độc khiến vương công quý tộc trong kinh thành e dè, thêm những lúc họ cầu xin cải t.ử sinh, thì với cái phận con tin , trong mắt đám con cháu thế gia ở Thịnh Kinh, cũng chẳng khác gì bọn tiểu quan trong ngõ liễu, mang cái mạng hèn mọn đêm đêm hầu hạ khác mà thôi. Chẳng qua cái mạng hèn giá trị sử dụng cao hơn, nên vương công đại thần trong kinh mới đối đãi với Vu Cẩn bằng lễ nghĩa.

Tên Anh Duệ tuy tài xử án, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một tên thất phu chốn thôn dã, , hiểu chuyện đời, dám lớn tiếng yêu cầu triều thần học mấy thứ nghề của tầng lớp trung hạ lưu. là há miệng mắc quai.

Những tâm tư Lâm Mạnh tuy miệng, nhưng vẻ khinh miệt khuôn mặt lộ rõ mồn một. Trong mắt Mộ Thanh lập tức bùng lên tia lửa giận.

"Nhân vô thập , tinh thông y lý, độc lý vốn của Lâm đại nhân. bản hiểu, đại điện Cẩn Vương, ngự y ở đây, mà Hình Tào từ Thượng thư cho đến thuộc quan, chẳng lấy một ai cất lời hỏi cặn kẽ những điều ”.

Mộ Thanh lạnh lùng lên tiếng, từng chữ thốt sắc bén như dao: "Án hạ độc mà hỏi rõ về độc lý, thật khiến mở mang tầm mắt”.

Sắc mặt đám Hình Tào lập tức trở nên khó coi. Chuyện Đa Kiệt trúng độc gì, Thượng thư đại nhân hỏi mà, chỉ là... khụ... hỏi cặn kẽ thôi.

"Nếu các hỏi cặn kẽ hơn một chút, thì y phục bầu rượu căn bản cần tra xét. Với thời gian tiết kiệm đó, khi bây giờ vụ án manh mối ”.

Nàng Lôi Công Đằng chỉ là sự tình cờ, nhưng nếu nàng loại độc , mà điện cao nhân am hiểu, nàng nhất định sẽ hỏi. Có như mới suy luận chính xác, bớt đường vòng và nâng cao hiệu quả phá án.

Nhiều vụ án, thời gian chính là chìa khóa then chốt. Chậm trễ một chút, e rằng án sẽ rơi bế tắc.

Lâm Mạnh mất hết thể diện, thái độ cũng còn ôn hòa như nữa, lạnh lùng :

"Tướng quân tâm tư kín kẽ, bản quan sánh bằng. Vậy bản quan mạn phép hỏi một câu, vụ án Tướng quân manh mối gì ?".

"Đây chính là chuyện thứ ba ”.

Mộ Thanh lướt rượu thịt bàn của Đa Kiệt: "Không cần kiểm tra đồ ăn bàn nữa. Đồ ăn độc, rượu trong bầu cũng độc”.

Cái gì?

Lâm Mạnh kinh ngạc.

Nàng thử độc bằng bạc là đáng tin, tức là kết luận đó của bọn họ dùng . Vậy trong rượu thịt của bữa tiệc và rượu Đa Kiệt mang theo độc , chuyện còn kiểm tra . Khoan hãy hỏi xem nàng dám khẳng định cơm canh và rượu độc, cứ cho là rượu thịt độc, y phục cũng độc, chẳng về với kết luận ban đầu của bọn họ ?

"Vậy nạn nhân trúng độc bằng cách nào?". Lâm Mạnh nhíu mày hỏi.

"Trúng độc bằng cách nào chẳng rõ ràng ? Rượu thịt trong yến tiệc độc, chứng tỏ nạn nhân hề trúng độc tại đây”.

Mộ Thanh buông một câu kinh .

Cả đại điện chìm trong tĩnh lặng, Lâm Mạnh sững sờ.

Loading...