Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 265: Cái lưỡi đáng bị cắt (2)
Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:35
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc loại độc là Lôi Công Đằng, lờ mờ nhận nàng dường như về nó. Vì mới nhiều, cốt chỉ xem thử nàng thực sự am hiểu độc lý đến mà thôi.
"Phàm là án hạ độc, hiểu rõ độc tính, tra rõ nguồn độc, đây là nguyên tắc cơ bản. Vụ án đêm nay, sai lầm thứ nhất của điều tra là sơ suất, sai lầm thứ hai là trói buộc bởi tư duy thông thường. Người dùng xong rượu thịt của bữa tiệc độc phát, các liền thuận nước đẩy thuyền cho rằng rượu thịt độc, rằng hung thủ hạ độc ngay tại yến tiệc, mà hề nghĩ đến khả năng nạn nhân ăn thứ gì đó khi tiến cung. vụ án thể đổ cho tư duy bó hẹp, sai lầm lớn nhất của điều tra ở sự sơ suất khi thẩm vấn. Trên đời vụ án nào hảo, chỉ điều tra đủ tỉ mỉ mà thôi”.
Lâm Mạnh và các thuộc quan Hình Tào chẹn họng cãi câu nào. Ai nấy đều than thầm trong bụng, ngay đêm giao thừa mà mất mặt đến nhường mặt văn võ bá quan.
"Từ dịch quán cung mất bao lâu?". Mộ Thanh sang hỏi Nguyên Tu.
"Nửa canh giờ”. Nguyên Tu đáp.
Ánh mắt Lâm Mạnh lập tức sáng lên, vội vàng sang hỏi Ô Đồ:
"Dám hỏi Ô Đồ đại nhân, trong vòng nửa canh giờ khi tiến cung, Đa Kiệt đại nhân gọi bánh gì ?".
Trong thời gian , những Đa Kiệt từng tiếp xúc, đặc biệt là mang bánh cho , hoặc những mà kẻ mang bánh đó từng tiếp xúc, chắc chắn sẽ kẻ hạ độc.
Thế nhưng Ô Đồ kịp đáp, Mộ Thanh lên tiếng: " , thời gian ủ độc là một canh giờ, từ dịch quán đến đại điện mất thêm chút thời gian qua cổng cung, cho nên nạn nhân trúng độc trong nửa canh giờ khi tiến cung. Khả năng tính toán của Lâm đại nhân thật đấy”.
Người đúng là nên học cả môn toán nữa.
Lâm Mạnh sững sờ, hiểu vì Mộ Thanh như .
"Nhắc nhở một chút, ngài quên mất thời gian từ lúc nạn nhân cung, bắt đầu dự yến cho đến khi độc phát ”. Mộ Thanh chán nản nhắc nhở.
Ban đầu nàng cứ ngỡ các vị quan của Hình Tào chỉ là thiếu cầu tiến, chịu tìm hiểu về y lý, độc lý vì đó chuyên môn của họ. hiện tại xem , năng lực của bọn họ quả thực quá kém cỏi. Nàng khỏi hoài nghi những hồ sơ vụ án từ các châu phủ huyện dâng lên, những con rốt cuộc khả năng án sai, án uẩn khúc , là cứ tùy tiện đóng cộp con dấu của Hình Tào gửi xuống?
Chỉ cần ngày thường họ chịu động não một chút, đêm nay khi thẩm vấn điện cũng đến mức biểu hiện tồi tệ như thế .
Nhìn Lâm Mạnh đang chiều chợt hiểu, quanh cung điện huy hoàng tráng lệ , Mộ Thanh bỗng cảm thấy sự xa hoa lộng lẫy cũng chỉ là một giấc mộng phồn hoa hư ảo. Đất nước sáu trăm năm hùng cường nay bắt đầu mục nát từ ngay trung tâm triều đình...
"Vậy tức là ngay thời điểm tiến cung một khắc”.
Tiếng của Lâm Mạnh cắt đứt dòng suy nghĩ của Mộ Thanh. Hắn cẩn thận nhớ thời gian từ lúc sứ thần Ngũ Hồ bước điện cho đến khi Đa Kiệt độc phát, mất hai khắc. Lão thậm chí còn trừ luôn cả thời gian từ cổng cung đến đại điện, chắc chắn sai nữa chứ?
"Không”.
Nào ngờ Mộ Thanh vẫn phủ nhận, đáp: "Thời điểm nạn nhân hạ độc chính là khi xuất phát từ dịch quán”.
"Tại ?”. Lâm Mạnh ngẩn hồi lâu mới thốt lên.
"Bởi vì khi độc phát, nạn nhân uống rượu”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-265-cai-luoi-dang-bi-cat-2.html.]
Mộ Thanh xoay Vu Cẩn, hỏi: "Ta từng trong y thư, loại độc nếu gặp rượu sẽ phát tác sớm hơn, hơn nữa khi phát tác độc tính càng dữ dội hơn, đúng là như ?".
Đôi mắt Vu Cẩn trong trẻo tựa ánh trăng, đáp: "Quả đúng là như !”.
Lâm Mạnh uất ức đến mức thổ huyết. Hai con , một kẻ mà thèm để nhọc công vô ích. Một kẻ thì úp úp mở mở khiến động não phí công.
Thực , cả Mộ Thanh và Vu Cẩn đều là cố ý. Nếu bọn họ chịu hỏi rõ ràng về đặc tính của độc dược, những chuyện sớm suy luận . Mộ Thanh chỉ cho đám quan viên Hình Tào nếm trải sâu sắc hậu quả của sự sơ suất khi thẩm vấn. Dẫu nàng cũng mang chức võ quan, thuộc Hình Tào, gánh vác việc phá án. Những vụ án trong thiên hạ đều chờ những con xét xử, nỗi oan khuất của bách tính đều chờ bọn họ điều tra. Nếu mượn cơ hội mặt văn võ bá quan giáng cho họ một đòn đau điếng, họ nhớ đời cho ?
Còn Vu Cẩn, là một y giả, thực sự tò mò về hành động cứu Đa Kiệt của Mộ Thanh, đồng thời cũng xem thử nàng am hiểu y lý, độc lý đến mức nào. Vì , của Hình Tào hỏi thì cũng thêm, điều mới khiến đám Lâm Mạnh mất hết thể diện ngay giữa đại điện.
Lâm Mạnh chơi một vố đau đến mức dám tùy tiện suy luận án nữa, chỉ sợ tiếp tục bẽ mặt, bèn hỏi:
"Tướng quân còn phát hiện điều gì nữa, xin hãy hết một ”.
"Không còn gì nữa, ba điều cần xong, giờ đại nhân thể bắt đầu thẩm vấn ”. Mộ Thanh bình thản đáp.
"...”
Gân xanh trán Lâm Mạnh giật liên hồi. Hắn vốn là quan văn, nay từng động thủ với ai, nhưng đêm nay lão đặc biệt đem đủ mười tám loại hình cụ trong đại lao Hình Bộ dùng thử một lượt tên thiếu niên .
Lâm Mạnh tức tối, nhưng văn võ bá quan một phen kinh hãi.
Tên thiếu niên là ba điều, nhưng ba điều xong, vụ án cũng coi như phá giải xong.
Cái tài năng xử án , trong triều sáu trăm năm qua từng ai sánh bằng, thế mà rơi một vị võ quan.
Dù , ít cảm thấy đáng tiếc. Bởi với cái tính nết của nàng, nếu nhập triều quan văn, chắc chắn sẽ khiến cả triều đình tức c.h.ế.t. Chi bằng cứ võ quan, đưa trấn thủ biên cương cho khuất mắt.
Bá quan ai nấy ôm một nỗi niềm riêng, nhưng Lâm Mạnh chỉ một lòng bắt hung thủ. Dù tức giận đến cũng tiếp tục tra án.
Hắn sang hỏi Ô Đồ: "Vậy xin hỏi Ô Đồ đại nhân, khi rời khỏi dịch quán, Đa Kiệt đại nhân dùng qua bánh gì ?".
Ô Đồ đáp: "Ta lên xe ngựa đầu tiên nên để ý”.
Lâm Mạnh cau mày, đành sang hỏi Bố Đạt Nhượng: "Vậy Thần quan đại nhân để ý thấy ?".
Bố Đạt Nhượng gật đầu, hồi tưởng : "Lúc đó đang ở trong phòng của Đa Kiệt. Hắn thể cường tráng, sức ăn lớn. Nghe yến tiệc trong cung của Đại Hưng ăn đủ no, nên khi tiến cung gọi dịch quán mang lên một lồng bánh bao thịt. Lúc ăn còn chê bánh bao nhỏ quá. Khi vì vội vàng tiến cung, đoàn xe đợi sẵn cửa dịch quán, bèn bốc lấy bốc để nhét vội miệng chạy cửa”.
Nghe xong, ánh mắt Lâm Mạnh sáng rực lên. Cuối cùng vụ án cũng manh mối.