Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 266: Cái lưỡi đáng bị cắt (3)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:36
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng dám vội vàng kết luận bánh bao độc. Cái tên thiếu niên miệng mồm độc địa vẫn đang ngay bên cạnh chằm chằm, lỡ đoán sai mất mặt thêm nữa. Hắn bèn suy tính một chút.

Lôi Công Đằng loại độc thấy m.á.u là phong hầu, lập tức mất mạng, trừ phi dùng một lượng lớn. Đa Kiệt chê bánh bao nhỏ, lúc vội vã, nhét bừa miệng lên xe, khả năng chỉ ăn vài miếng là nuốt đủ lượng độc chí tử.

Độc phấn màu vàng đất, nhân thịt bên trong trộn xì dầu, màu sắc thể che giấu bột độc.

Thế nhưng loại độc vị đắng...

Ánh mắt Lâm Mạnh khẽ đổi. Chỗ thực sự hợp lý.

Hắn bèn hỏi tiếp: "Dám hỏi Thần quan đại nhân, ngài Đa Kiệt đại nhân ăn bánh bao nhân thịt gì ?".

Bố Đạt Nhượng đáp: "Bọn thảo nguyên, thường ăn nhiều thịt bò, thịt cừu, nên của dịch quán mang đến bánh bao nhân thịt cừu”.

Bánh bao nhân thịt cừu.

Lâm Mạnh nín thở, kích động đến mức mặt đỏ bừng.

Thịt cừu mùi ngái đặc trưng, việc mùi vị đó át vị đắng của t.h.u.ố.c độc là điều thể xảy .

"Ta nhớ . Lúc ăn Đa Kiệt còn phàn nàn bánh bao thịt cừu của Đại Hưng thơm bằng ở thảo nguyên, còn vị đắng”. Bố Đạt Nhượng nhớ , sắc mặt khẽ biến đổi.

Nét mặt Lâm Mạnh cũng giãn . Nói như , chắc chắn sai , thứ độc chính là chỗ bánh bao . Hắn liếc Mộ Thanh, thấy nàng đang Bố Đạt Nhượng mà phản bác gì, liền hiểu vụ án coi như rõ ràng. Hắn chốt câu hỏi cuối cùng: "Người mang bánh bao đến là của dịch quán ?".

"Kẻ đó mặc quan phục của Đại Hưng các ngươi”. Bố Đạt Nhượng khẳng định.

Lâm Mạnh gật gù, đưa mắt liếc Mộ Thanh. Thấy nàng vẫn im lặng, nghĩ bụng vụ án tường minh, bèn sang bẩm báo với Nguyên Tướng quốc:

"Bẩm Tướng gia, hạ quan thiết nghĩ trong dịch quán hiềm nghi hạ độc. Có thể hạ lệnh cho Ngũ thành Tuần Bộ Ty bao vây dịch quán, bắt giữ bộ những kẻ ở đó, đó thẩm vấn xem ai là kẻ hạ độc là ạ”.

"Ừm”.

Nguyên Tướng quốc vuốt râu gật đầu, vị Phủ doãn Thịnh Kinh và Thống lĩnh Ngũ thành đang điện, dõng dạc lệnh:

"Hai các ngươi hãy cùng , tuyệt đối để bất kỳ ai trong dịch quán thoát ”.

Nguyên Tướng quốc tuy nhiếp chính, nhưng đại điện vẫn mặt Quân vương, mà ông thèm xin chỉ thị tự ý tướng lệnh. Và đáng ngạc nhiên hơn, hai vị quan mà thực sự lệnh thi hành.

Lúc , Nguyên Tướng quốc mới sang Bộ Tích Hoan, thưa:

"Bệ hạ, vụ án manh mối, cứ giao cho Lâm Mạnh và những khác xử lý là thỏa. Đêm nay là đêm giao thừa, yến tiệc trong cung là để chiêu đãi bá quan và sứ thần, lão thần thiết nghĩ nên giải tán yến tiệc. Trước mắt hãy sắp xếp cho sứ thần Lặc Đan là Đa Kiệt đến thiên điện nghỉ ngơi tạm thời, đợi yến tiệc kết thúc hãy hộ tống khỏi cung”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-266-cai-luoi-dang-bi-cat-3.html.]

"Ừm”.

Bộ Tích Hoan lười biếng đáp một tiếng: "Chuẩn tấu!”.

Mộ Thanh khẽ nhíu mày. Nàng nhớ hình ảnh Bộ Tích Hoan lúc ở hành cung Biện Hà, nhớ lúc ở trường ngựa biên quan, nhớ đến hình ảnh của lúc ở nha môn huyện Phụng. Lại lúc , rõ ràng mang tài năng của một đấng minh quân, triều đường chèn ép đến mức chỉ thể buông hai chữ "Chuẩn tấu".

Lâm Mạnh cùng Phủ doãn Thịnh Kinh và Thống lĩnh Ngũ thành đồng loạt cáo lui khỏi đại điện, gấp rút khỏi cung điều động nhân mã bao vây dịch quán bắt .

Các cung nhân điện nhanh chóng khiêng Đa Kiệt đến thiên điện nghỉ ngơi. Tiếng đàn ca múa hát gián đoạn nay vang lên. Rượu thịt bàn của bá quan và sứ thần Ngũ Hồ bưng xuống hâm nóng bưng lên.

Mộ Thanh ăn no từ lâu, lúc chỉ yên ghế chờ đợi tin tức từ ngoài cung truyền về.

Một canh giờ , tin tức từ ngoài cung truyền đến. Lúc yến tiệc tan, Bộ Tích Hoan cùng bá quan và sứ thần đang ngắm pháo hoa ngoài điện. Gió lạnh thấu xương, pháo hoa nổ rực rỡ bầu trời đêm quảng trường, ánh sáng muôn màu hắt lên gương mặt của nhóm ba Lâm Mạnh, mang đậm khí tưng bừng của ngày hội.

Toàn bộ trong dịch quán đều bắt giữ, hiện đang giam giữ tại đại lao Hình Tào. Đám trong nhà bếp của dịch quán cùng kẻ mang bánh bao buổi chiều đều áp giải và canh phòng cẩn mật.

"Tốt lắm!”.

Nguyên Tướng quốc : "Phải thẩm vấn suốt đêm, nhất định tra kẻ nào hạ độc, tại hạ độc, kẻ nào xúi giục ”.

Người bắt, chẳng ai còn tâm trí mà ngắm pháo hoa nữa. Bộ Tích Hoan hạ chỉ giải tán yến tiệc, bá quan quỳ tống giá. Khi Mộ Thanh dậy, ngài còn điện. Chỉ ánh đèn lồng rực rỡ chiếu rọi hàng trăm bàn tiệc với thức ăn thừa lạnh lẽo, những chuyện xảy đêm nay hiện lên thật ảo mờ chân thực.

Đa Kiệt khiêng từ thiên điện. Rất may là khi cung, sứ thần Ngũ Hồ di chuyển bằng xe ngựa và xe ngựa đặc cách tiến trong cung. Đa Kiệt khiêng lên xe, Ô Đồ và Bố Đạt Nhượng cũng leo lên theo. Đoàn sứ thần Lặc Đan đành rời cung .

Mộ Thanh tuốt phía . Bá quan văn võ ai nấy đều tránh nàng xa xa, nhưng chẳng ai thể phớt lờ sự hiện diện của nàng.

Thiếu niên đêm nay nên chuyện vẻ vang tột bậc, nhưng đồng thời cũng đắc tội với bao nhiêu .

Chẳng cần đến cái miệng lưỡi sắc bén, độc địa , chỉ riêng vụ án , sáng mai thế nào cũng sẽ lan truyền khắp các gia tộc vương hầu khanh tướng ở Thịnh Kinh, trở thành đề tài bàn tán sôi nổi trong mỗi phủ .

Quân Tây Bắc hồi triều nhận phong thưởng, Nguyên Tu vốn dĩ là trung tâm thu hút sự chú ý của thiên hạ, ai ngờ một tên thiếu niên mang phận tiện tịch thôn dã cướp mất ít hào quang.

Hô Diên Hạo Mộ Thanh từ xa, ánh mắt nàng vẫn thẳng chớp. Xung quanh nàng, các tướng lĩnh quân Tây Bắc ánh mắt lạnh lùng, uy nghiêm. Đại Hưng và Ngũ Hồ tuy đang hòa đàm, nhưng mối huyết thù mười năm ở biên ải thể xóa nhòa chỉ bằng dăm ba tờ hiệp ước. Đôi bên cùng rảo bước quảng trường hoàng cung Thịnh Kinh, tiếng gió lạnh rít gào tựa như tiếng trống trận, ánh mắt giao lạnh lẽo như ánh đao vung lên.

Hô Diên Hạo nhếch mép đầy khiêu khích, hàm răng trắng lóa trong đêm lạnh như những chiếc nanh nhọn hoắt của loài sói hoang.

Các tướng lĩnh quân Tây Bắc lập tức nổi giận, ánh mắt phóng như những phi đao sắc lẹm, hận thể băm vằm thành trăm mảnh.

Hai bên ném cho những ánh mắt hình viên đạn, chớp mắt đến cổng cung.

Loading...