Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 267: Ngốc nghếch và ấu trĩ

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:37
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại cổng cung, xe ngựa và kiệu hoa xếp thành hàng dài, vài con chiến mã cao lớn oai vệ xen kẽ giữa đám xe kiệu trông vô cùng nổi bật. Các quan văn vốn rườm rà lễ nghĩa, khi về còn hàn huyên chào hỏi một phen. Đám đông kẹt cứng cổng cung để tiễn Nguyên Tướng quốc lên chiếc xe ngựa sang trọng.

Nguyên Tu định về Tướng phủ đón giao thừa, bèn bước khỏi đám đông để lên ngựa hồi phủ. Vừa bước một bước, bỗng cảm thấy ống tay áo ai đó níu . Nguyên Tu sững , đầu thì thấy Mộ Thanh đang nắm lấy ống tay áo . Đôi mắt nàng tựa như những vì lấp lánh trong đêm lạnh.

Bàn tay Nguyên Tu giấu trong ống tay áo bất giác siết chặt thành nắm đấm. Một luồng cảm giác ngứa ngáy lạ lùng chạy dọc theo cánh tay, len lỏi theo từng đường kinh mạch lan thẳng tận trái tim. Bảo là khó chịu thì cũng đúng, nhưng kỳ lạ , hề gạt tay nàng , cứ mặc cho Mộ Thanh níu lấy, mặc cho cánh tay lớp áo ngứa ngáy đến mức cồn cào.

"Mượn ngài một bước để chuyện”. Mộ Thanh lên tiếng.

Nguyên Tu rõ Mộ Thanh định gì, nhưng với tính cách của nàng, chắc hẳn là chuyện hệ trọng, bèn gật đầu định cùng Mộ Thanh nép sang một bên cổng cung.

Hô Diên Hạo mắt tinh, cố ý kéo cao giọng: "Có lời gì mà to nhỏ, lớn lên cho bản vương với”.

Một tiếng oang oang lập tức thu hút sự chú ý của bá quan đang tụ tập cổng cung. Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Nguyên Tu và Mộ Thanh, khiến hai thể nào kiếm một góc khuất để chuyện riêng nữa.

Thấy khuôn mặt Nguyên Tu tối sầm , tâm trạng Hô Diên Hạo trở nên vô cùng sảng khoái.

Mộ Thanh lạnh lùng lườm một cái, đả động gì đến chuyện "mượn một bước chuyện" nữa, mà sang với Nguyên Tu: "Hạ quan mới đến Thịnh Kinh, đám binh trướng rành đường sá, Đại tướng quân thể đưa hạ quan về phủ ?".

Gương mặt Nguyên Tu lập tức bừng sáng tựa ánh trăng rằm, sự u ám giữa hai hàng lông mày đều quét sạch, ngược thì khuôn mặt Hô Diên Hạo đen như đ.í.t nồi.

"Được!”. Nguyên Tu gật đầu cái rụp.

"Thân binh rành đường, ngươi cũng đường ?". Hô Diên Hạo nheo mắt, quyết tâm bóc mẽ Mộ Thanh.

"Không ”.

"Ban ngày ngươi mới qua hai bận đấy thôi”.

"Đường đêm khó nhận ”.

Nói bậy bạ. Lời kẻ khác còn tin, chứ cái nữ nhân thông minh đến mức ở trong hang rắn địa cung còn nhớ rõ mồn một vị trí chín viên gạch mặt , thì chuyện qua hai bận mà vẫn nhớ đường vì trời tối ?

Hô Diên Hạo khẩy, buông lời chế giễu: "Ngươi biến thành kẻ ngốc từ khi nào ?".

Ánh mắt Mộ Thanh còn lạnh lùng hơn cả , đốp chát : "Địch vương trở nên ấu trĩ từ khi nào ?".

Ngay trong đêm giao thừa, hai cãi ỏm tỏi cổng cung. Mặc dù bá quan văn võ thấy chuyện phần kỳ quặc, nhưng ngẫm , chắc hẳn là do quân Tây Bắc trấn thủ biên cương, oán thù với Hồ chất chứa từ lâu. Giờ đang trong giai đoạn hòa đàm, kẻ thù ngay mặt mà thể động đao động thương, nên đành đấu võ mồm với cho hả .

Nguyên Tướng quốc ném một cái sâu xa đầy tinh ý về phía Mộ Thanh. Thiếu niên thông minh lanh lợi, tài năng phá án xuất chúng như , thể là kẻ mù đường ? Ông lăn lộn chốn quan trường nửa đời , con mắt tinh đời, thoáng qua là ngay nàng chuyện quan trọng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-267-ngoc-nghech-va-au-tri.html.]

Nàng chuyện gì quan trọng mà cố tình tránh né tai mắt khác như ?

Nghĩ đến đây, Nguyên Tướng quốc nhớ đến việc Mộ Thanh lai lịch bất minh, Nguyên Tu rõ nhưng cố tình che giấu cho nàng. Sự bực tức lập tức dâng trào trong lòng ông. Chuyện mà nàng định đêm nay, Tu nhi khi hồi phủ chắc báo với ông. Kẻ mới quen Tu nhi nửa năm mà khiến tình cảm cha con họ sinh rạn nứt...

"Phụ , con trai đưa Anh Duệ về phủ ”.

Lúc , giọng của Nguyên Tu vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của ông.

"Mẫu con vẫn đang đợi con ở phủ để đón giao thừa đấy”.

Nguyên Tướng quốc sa sầm mặt mày, uy nghiêm nhắc nhở.

"Chắc chắn sẽ để lỡ việc đón giao thừa cùng mẫu ”.

Nguyên Tu chắp tay hành lễ, lớn giọng hô: "Dắt ngựa tới đây!”.

Thế là nhất quyết cùng Mộ Thanh cho bằng .

Nguyên Tướng quốc giận sôi máu, nhưng vì giữ thể diện, trách mắng Nguyên Tu mặt bá quan, vô tình tạo thành cái cớ để bàn tán chuyện cha con bất hòa. Đêm giao thừa mà để thiên hạ chê thì còn thể thống gì. Ông đành trơ mắt Nguyên Tu tách khỏi đám đông, phóng lên ngựa.

Mộ Thanh theo sát phía . Tư thế lên ngựa của nàng dứt khoát, lưu loát. Chiếc áo choàng lông chồn tím bay phần phật trong gió lạnh, để lộ chiến bào trắng muốt như tuyết, dáng vẻ nhanh nhẹn tựa tia chớp.

Nguyệt Sát hậm hực trao dây cương cho Mộ Thanh, mặt mày cũng đen sì sì. Nữ nhân bôi tro trát trấu mặt , ai bảo rành đường chứ?

"Câm miệng!”. Mộ Thanh lưng ngựa, hạ lệnh.

Nguyệt Sát ngớ , mặt càng thêm đen thui. Hắn chữ nào .

"Đang nghĩ trong đầu cũng !”.

Mộ Thanh nắm lấy dây cương, thúc ngựa chạy : "Hồi phủ!”.

Đợi nhóm tướng lĩnh quân Tây Bắc mất hút trong màn đêm cổng cung, Nguyên Tướng quốc mới hầm hầm bước lên xe ngựa. Bá quan thấy Nguyên Tướng quốc , cũng lục tục giải tán.

Ước chừng đám bá quan cổng cung tản hết, từ trong xe ngựa mới truyền giọng trầm đục của Nguyên Tướng quốc: "Quay xe, tiến cung”.

 

Loading...