Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 270: Chân hung lộ diện (3)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:40
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh giải thích, mà bất ngờ sang hỏi Nguyên Tu: "Đại tướng quân tối qua ăn gì?".

Nguyên Tu ngẩn , nhớ tối qua về triều, họ đang ở doanh trại tân binh ngoại thành, ăn tối ở chỗ Mộ Thanh, bèn đáp:

"Cơm tập thể, bánh canh. Tối qua còn về triều, ngươi quên ?".

Mộ Thanh gật đầu: "Đây mới là câu trả lời bình thường”.

"Ý gì?".

là, khi hỏi tối qua ngài ăn gì, ngài chỉ đáp là cơm tập thể với bánh canh, mà bỏ qua cả một đoạn đó. Hôm qua ngài đưa xem địa thế doanh trại tân binh. Đến lúc mặt trời lặn mới cùng trở về doanh. Vì đường hồi kinh ngài thường ăn cơm tối với nên tối qua ngài cũng sang trướng của dùng bữa, chỉ là bữa cơm tập thể và bát bánh canh bình thường. Ăn xong, nghĩ sáng nay trời còn sáng lên đường thượng triều, ngài nán mà lập tức trở về".

"Khụ!”.

Nguyên Tu ho một tiếng, ngượng ngùng lưng , ánh lửa chiếu lên sườn mặt, ửng đỏ một cách đáng ngờ.

Nàng... nàng tâm tư của ?

"Tương tự, Lâm đại nhân hỏi thần quan Lặc Đan rằng Đa Kiệt ăn gì, nếu tật giật , câu trả lời đáng lẽ là ăn bánh bao, cùng lắm thì thêm câu bánh bao thịt cừu. thực tế trả lời thế nào? Hắn thao thao bất tuyệt kể từ lúc ở trong phòng Đa Kiệt, kể đến việc tại gọi bánh bao ăn cung yến, kể đến việc Đa Kiệt chê bánh bao nhỏ, ngay cả lý do ăn nhanh cũng , hơn nữa trình tự hề đảo lộn, điều giống như đang nhớ ”.

"...”

Vậy ?

"Trí nhớ của con về một sự việc, đặc biệt là các chi tiết, chỗ rõ ràng chỗ mơ hồ. Khi kể dựa trí nhớ, nhớ rõ cái gì sẽ , cái gì nhớ sẽ , vì thế hiếm khi theo đúng trình tự. Ví dụ như ngài, ngài cho tối qua ăn gì xong mới tối qua về triều”.

Mộ Thanh sang Bố Đạt Nhượng: "Còn thì ? Lời của từ lúc ở trong phòng Đa Kiệt đến lúc Đa Kiệt khỏi dịch quán, trình tự hề đảo lộn, ở giữa còn giải thích tại Đa Kiệt gọi bánh bao ăn, tại ăn nhanh. Tư duy chặt chẽ như bản đáng ngờ, huống hồ đồng liêu của suýt độc c.h.ế.t ngay mặt , hung thủ tra , cảm xúc của bình thường chắc chắn sẽ ảnh hưởng. Mà khi cảm xúc ảnh hưởng, lời sẽ càng thể rành mạch rõ ràng như . Vì thế, lời của sơ hở mới chính là sơ hở lớn nhất”.

Nguyên Tu trầm tư, càng nghĩ càng thấy lý, ánh mắt Mộ Thanh khỏi mang theo chút dò xét. Hắn nhớ lúc ở phủ Đại tướng quân ngoài biên quan, khi nàng tra vụ án Nguyên Duệ đầu độc, thẩm vấn ba Ngô Chính mang đến cũng như , nàng dường như hiểu tâm tư con .

"Sơ hở tương tự còn xuất hiện đó. Lâm đại nhân hỏi Đa Kiệt ăn bánh bao gì, đáp: Chúng thảo nguyên, ăn nhiều thịt trâu bò cừu, của dịch quán mang đến là bánh bao thịt cừu. Câu giờ thấy lạ ?". Mộ Thanh hỏi.

Nguyên Tu đăm chiêu Bố Đạt Nhượng.

Quả thực chút kỳ lạ, dù cũng ai hỏi tại ăn bánh bao thịt cừu, trả lời như khó tránh khỏi chút thừa thãi, như sợ khác tin .

Hắn nhớ nàng từng khi thẩm vấn Ngô Chính, thật đủ tự tin, sẽ lo lắng nghi ngờ vì ít. Chỉ dối mới lo nghi ngờ vì quá ít, tưởng rằng nhiều mới đáng tin, nào ngờ nhiều càng tỏ cứng nhắc, đó là do thiếu tự tin.

Nói như , độc của Đa Kiệt thực sự là do Bố Đạt Nhượng hạ?

trong dịch quán Thịnh Kinh Đại Hưng, thể mua chuộc Đại Hưng đầu độc ?

Lâm Mạnh đến choáng váng đầu óc. Hắn Hình Tào Thượng thư bao năm, đạo lý thẩm án thế từng qua, lúc còn tâm trí suy nghĩ sâu xa về đạo lý trong đó, chỉ hỏi:

"Tại g.i.ế.c ?".

"Có thể tư thù, thể nguyên nhân khác, cái hỏi Thần quan đại nhân ”. Mộ Thanh về phía Bố Đạt Nhượng.

"Lời tướng quân , bản thần quan một câu cũng hiểu”.

Bố Đạt Nhượng lạnh một tiếng, trong bụng đau như d.a.o cắt.

Lâm Mạnh thấy Bố Đạt Nhượng chịu thừa nhận, hỏi Mộ Thanh: "Anh Duệ tướng quân nhiều như , bằng chứng ?".

Người Lặc Đan tự tàn sát lẫn , âm mưu đổ tội cho Đại Hưng, kiếm lợi từ việc nghị hòa. Nếu chân tướng vụ án đúng là như thì còn gì bằng. nếu bằng chứng, đến lúc đó Lặc Đan c.ắ.n ngược một cái, gánh nổi trách nhiệm .

"Bằng chứng thì để Lâm đại nhân tìm , giấu một thứ trong miếu, xem Lâm đại nhân tìm ”. Mộ Thanh .

Vừa bọn họ theo dõi Bố Đạt Nhượng đến ngoài miếu, cửa miếu đóng, ai thấy để gì bên trong, nhưng nàng đại khái đoán là cái gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-270-chan-hung-lo-dien-3.html.]

Lâm Mạnh và thống lĩnh Ngũ thành Tuần Bộ Ty xong, vội dẫn trong miếu. Chỉ thấy ánh trăng chiếu xuống cỏ hoang và tuyết đọng trong sân, hai hàng dấu chân, một hàng miếu, một hàng về phía tường miếu ở góc Tây Nam. Ngoài tường miếu đó chính là nơi Bố Đạt Nhượng bắt, vì thế thống lĩnh Ngũ thành Tuần Bộ Ty phất tay dẫn miếu.

Trong miếu chỉ dấu chân tuyết tượng Phật, của Tuần Bộ Ty tìm kiếm phía , chỉ nương theo ánh trăng tìm kiếm tượng Phật. Một lát liền : "Ở đây đồ”.

Một tờ giấy lấy từ tay tượng Phật, giao cho thống lĩnh Tuần Bộ Ty. Mở xem, bên chỉ một câu: "Người rơi đại lao Hình Tào, mau trừ khử”.

Lâm Mạnh hít sâu một , cầm tờ giấy khỏi miếu giao cho Nguyên Tu. Mộ Thanh bên cạnh liếc một cái, thầm nghĩ quả nhiên, nhưng đồng thời lòng cũng chùng xuống.

Bức thư đó bằng chữ Đại Hưng.

"Thư cho ai? Nói!”.

Lâm Mạnh trầm giọng quát, trong Thịnh Kinh gian tế Lặc Đan.

Bố Đạt Nhượng Lâm Mạnh, lạnh: "Thư gì?".

"Thư tìm thấy trong miếu, ngươi còn dám giả điên giả dại?".

"Các ngươi đó là thư do bản thần quan , ai chứng?".

Lâm Mạnh sững sờ, tờ giấy , lúc mới phát hiện thư chữ Lặc Đan, mà là chữ Đại Hưng.

Kẻ thật xảo quyệt.

"Thần quan đại nhân thừa nhận, thể giải thích một chút, tại đêm khuya ở dịch quán, đến ngôi miếu ?". Lâm Mạnh lạnh một tiếng.

"Chuyện bản thần quan còn hỏi các ngươi, thẩm vấn kẻ hạ độc trong đêm ? Tại bắt cóc bản quan đến đây, còn đ.á.n.h bản quan thương?".

Bố Đạt Nhượng hỏi ngược .

"Ngươi!”.

Lâm Mạnh tức điên, ngờ kẻ khó đối phó như , nhất thời hết cách, khỏi sang Mộ Thanh.

Mộ Thanh hỏi gì, chỉ tờ giấy đó, trần thuật sự thật: "Chữ Đại Hưng tệ”.

Sắc mặt Bố Đạt Nhượng bỗng nhiên biến đổi.

Mộ Thanh bỏ qua vẻ mặt của , : "Tiếng Đại Hưng của ngươi còn mang giọng Hồ, chữ Đại Hưng tệ”.

Sắc mặt Bố Đạt Nhượng như đóng băng, chỉ chằm chằm Mộ Thanh.

"Người liên lạc với ngươi là Lặc Đan?".

"...”

"Người liên lạc với ngươi là Đại Hưng?".

"...”

"Người liên lạc với ngươi khá quyền thế?".

"…”

"Người liên lạc với ngươi xuất sĩ tộc, địa vị gia tộc khá cao?".

"…”

________________________________________

Loading...