Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 274: Cùng nàng đón giao thừa (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:44
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn cực ít dối, lúc lời dám thuộc hạ, nhưng Triệu Lương Nghĩa và Vương Vệ Hải tâm tính thô kệch, ai cũng điều bất thường, đành cáo từ một bước.

Người , Nguyên Tu , thấy Mộ Thanh đang , đôi mắt sáng như , dường như thể thấu tâm tư của . Hắn lập tức tránh ánh mắt, vội vàng tìm chuyện để : "À, vụ án ... vụ án ... ồ, đúng . Những chuyện ngươi trong đại lao ?".

Vốn là tìm chuyện để , nhưng nghĩ đến vụ án, Nguyên Tu thực sự nhớ một chuyện hỏi.

Hắn ám chỉ chuyện Thần quan Lặc Đan giả mạo. Hắn chỉ nhớ nàng hỏi một câu, nhưng tên Thần quan giả trả lời, nàng đáp án?

Mộ Thanh đầu Nguyên Tu. Khi nàng mới tòng quân Tây Bắc, Ngụy Trác Chi từng nhắc nhở nàng, khả năng quan sát sắc mặt là vũ khí lợi hại trong thiên hạ, thể tùy tiện cho khác , nàng ở Tây Bắc cũng thực sự để lộ quá nhiều. Vừa trong đại lao, nàng rõ Lâm Mạnh hỏi nhưng cho cơ hội hỏi, cũng là cố ý giấu giếm chuyện . Nguyên Tu hỏi, nàng liền giấu nữa, nàng tin tưởng .

"Vừa !”. Mộ Thanh nha môn Hình Tào, đề phòng tai vách mạch rừng.

Nguyên Tu gật đầu, hai liền cùng rời khỏi nha môn Hình Tào. Đợi rẽ qua góc đường, Mộ Thanh mới :

"Thần quan giả tuy trả lời, nhưng hiểu thần thái của ”.

"Thần thái?". Nguyên Tu kinh ngạc.

"Ừ, gọi là vi biểu cảm, ngài cũng thể gọi là quan sát sắc mặt”.

Nguyên Tu , trong lòng càng kinh ngạc hơn, chút hiểu.

Mộ Thanh cũng giải thích nhiều, chỉ : "Chuyện nhất thời , hôm khác , ngài về phủ bồi cha ngài đón giao thừa ”.

Nàng tuy thiện cảm với Nguyên Tướng quốc, nhưng gặp của Nguyên Tu, tình cảm luân thường nên lẫn lộn với ân oán triều đình. Nàng đón giao thừa cùng cha cũng nữa, Nguyên Tu còn phúc phận , nên trân trọng.

"Ta đưa ngươi về phủ ”.

Nguyên Tu kiên quyết: "Yên tâm , đưa ngươi về phủ, dùng khinh công trở về, kịp mà”.

"Nha môn Hình Tào ở phía Đông, hồ Lộ Đảo ở phía Nam, Tướng phủ ở phía Bắc, kịp?".

Mộ Thanh quên chuyện Nguyên Tu khinh công, nhưng bọn họ từ trong cung muộn , chuyện Thần quan Lặc Đan giả trễ nải ít thời gian, còn kịp nữa?

"Kịp!”.

Nguyên Tu sảng khoái, ôm lấy Mộ Thanh điểm mũi chân, hai liền bay lên khỏi mặt đất.

Từ lúc ở ngôi miếu hoang đưa nàng đến đại lao Hình Tào, cảm thấy tâm trạng , còn đang thử , ngờ cơ hội đến nhanh như .

Mộ Thanh sững sờ khi Nguyên Tu nhấc bổng lên, hai đạp lên tường và mái nhà mà . Mộ Thanh nhất thời chút ngẩn ngơ, nhớ lúc ở Biện Hà, cũng đưa nàng bay cao. Đêm đó dải ngân hà chiếu rọi cung thành, ở trong đó, trăng thanh gió mát. Đêm nay chỉ thấy tuyết bay như hoa, trời đất mênh mông, gió bấc thổi mạnh, ánh xa xăm, một khung cảnh rộng lớn, tâm trạng sảng khoái khác biệt.

Nguyên Tu mượn khinh công mà , cho dù mang theo một , tốc độ cũng nhanh hơn nhiều so với hai bộ ban đêm. Hai đáp thẳng xuống sân hoa sảnh của phủ Tả tướng quân.

Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải đang đợi Mộ Thanh ở cửa, đang đợi đến sốt ruột, thấy từ đầu bay phủ liền kinh hãi, tưởng là thích khách, đuổi theo mới thấy là Nguyên Tu và Mộ Thanh.

Nguyệt Sát từ hậu viện tới, sắc mặt tự nhiên , : "Sao Đại tướng quân đưa tướng quân nhà về thẳng lầu các hậu viện?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-274-cung-nang-don-giao-thua-1.html.]

Nguyên Tu về hướng lầu các một cái. Hắn , chỉ là nàng rốt cuộc là nữ tử, lầu các đó là khuê phòng của nàng, nhất nên tùy tiện .

"Thôi, đưa tướng quân nhà ngươi về , về gấp đón giao thừa, đây”.

Nguyên Tu với Nguyệt Sát, Mộ Thanh một cái, : "Ngươi nghỉ ngơi sớm , ngày mai chuyện tiếp”.

Chuyện quan sát sắc mặt đó, còn đấy.

Mộ Thanh gật đầu, thấy Nguyên Tu nhún bay lên, nhảy lên mái nhà hoa sảnh, trong chớp mắt bóng dáng màn đêm tuyết phủ che khuất.

Ánh mắt Mộ Thanh vẫn thu , tuyết lớn mênh mang, nàng bỗng bồi hồi nhớ tới cơn mưa Giang Nam, mái ngói xanh rèm châu đó, một gian tiểu viện.

Lúc cha , nàng chỉ thấy bi phẫn, nửa năm qua cảm nhận chân thực, mãi cho đến đêm giao thừa , nàng mới , đời thật sự một .

"Người , còn ”.

Giọng Nguyệt Sát vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Mộ Thanh.

Mộ Thanh sắc mặt nghĩ lệch lạc , nàng cũng giải thích, thẳng hậu viện. Dọc đường thấy Dương thị, Mộ Thanh nghĩ chắc là đang bận rộn cơm tất niên trong bếp, liền lên lầu các.

Chưa đến phòng lầu các ngửi thấy mùi cơm canh, Mộ Thanh lên , thấy Dương thị đang bận rộn bày bát đũa lên bàn, một bàn, thấy nàng lên, nhạt giọng : "Về muộn thế?”.

Mộ Thanh sững sờ: "Sao ngài đến đây?".

"Cùng nàng đón giao thừa”.

Dương thị đang bày bát đũa, thấy lời khỏi kinh ngạc.

Làm gì chuyện quân vương cùng thần t.ử đón giao thừa, đây quả là chuyện lạ, tướng quân chẳng qua chỉ là quan tứ phẩm, xuất tiện tịch, Hoàng thượng vì ân sủng như ?

Đêm nay tướng quân chân , Hoàng thượng chân tới, ở đây đợi một lúc lâu . Bà tự nhiên dám hỏi Hoàng thượng đêm giao thừa đến phủ tướng quân việc gì, nên chỉ đành dâng lên lui xuống, gọi bày cơm, lúc đó còn nghĩ tướng quân về phủ, Hoàng thượng bảo bày hai bộ bát đũa, nào ngờ nghĩ thì tướng quân về .

Dương thị bày xong bát đũa, định đón lấy áo choàng lông chồn tía Mộ Thanh cởi , Mộ Thanh tự cầm lấy vắt lên giá, :

"Các đợi lâu , ăn cơm tất niên ”.

Dương thị một tiếng, lén hiệu cho Mộ Thanh, nhỏ: "Thánh thượng trông vẻ vui lắm, gần vua như gần cọp, tướng quân cẩn thận đấy”.

Mộ Thanh liếc Bộ Tích Hoan một cái, Dương thị liền lui xuống.

"Ngài thể khỏi cung?”.

Mộ Thanh đến bên bàn xuống, Bộ Tích Hoan ở phía đối diện.

Bộ Tích Hoan cầm bình rượu, từ từ rót rượu, nhạt giọng : "Ra khỏi cung dễ, đợi càng dễ”.

Loading...