Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 275: Cùng nàng đón giao thừa (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:45
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh đưa tay lấy chén rượu rót đầy, cúi đầu nếm thử một ngụm. Rượu trong veo, thoang thoảng hương mai, cổ họng ngọt ngào, khác hẳn rượu mạnh Lặc Đan uống trong cung yến. Mộ Thanh chút bất ngờ, khỏi nhướng mày.

Bộ Tích Hoan thấy nàng thích, trong mắt ẩn hiện vẻ hài lòng, nhưng giọng điệu vẫn nhạt nhẽo:

"Rượu mai cung đình, hái hoa mai nở trận tuyết đầu mùa trong năm, bỏ hũ ngâm trong suối, bốn mươi chín ngày lấy cánh hoa nấu rượu, đó đào ba thước đất chôn trong rừng mai một năm, sáng nay mới đào lên”.

"Chôn một năm?".

Mộ Thanh cầm chén rượu xoay trong lòng bàn tay, gật đầu : "Thảo nào vị chua, chôn lâu quá thành giấm ”.

Đối với , nàng vẫn độc mồm độc miệng, Bộ Tích Hoan tức đến bật , đưa tay lấy chén rượu trong tay nàng, cũng đặt trong lòng bàn tay xoay xoay, xoay .

Chén ngọc rượu ngon. Chất ngọc sánh với những ngón tay thon dài như ngọc của nam tử, rượu bằng giọt nước long lanh đọng miệng chén khi mỹ nhân nếm qua.

Bộ Tích Hoan , ngậm lấy miệng chén, uống cạn một ngụm, : "Ừm, quả nhiên là ngọt, vẫn là lưỡi Địch Vương hơn”.

"Tốt thì giữ , giúp Bệ hạ nếm rượu”. Mộ Thanh lạnh lùng .

Bộ Tích Hoan lạnh một tiếng, đặt mạnh chén rượu xuống bàn.

Cạch!

"Nếm thứ nên nếm, vẫn là cắt thì hơn”.

Hai ngươi một câu một câu, trong phòng hầu hạ, nếu chắc cũng hiểu nổi ý tứ trong lời của hai .

"Dùng bữa , đêm đông lạnh, cơm canh nguội nhanh”.

Bộ Tích Hoan xới cho Mộ Thanh một bát cơm ngũ cốc. Mộ Thanh thích ăn cháo trắng, nhưng phong tục Đại Hưng đêm giao thừa ăn cháo, ăn cơm nấu từ năm loại ngũ cốc là lúa, kê, kê vàng, lúa mì, đậu, mang ý nghĩa cầu mong năm ngũ cốc mùa.

Hai bên chậu than sưởi ấm. Bát cơm đầy vun, hương ngũ cốc thơm dịu, nóng lững lờ bốc lên, khiến khung cảnh mắt dần nhòe .

Mộ Thanh khẽ sững .

Trong làn nước bảng lảng, chiếc bàn gỗ hoàng dương thấp bé của năm nào dường như bằng chiếc bàn mặt. Người cha với gương mặt hằn dấu năm tháng, lúc nào cũng hiền xới cơm cho nàng, nay cũng đổi thành một khác.

Dưới ánh nến ấm áp, bát ngọc lặng lẽ đặt bàn. Đối diện nàng, Bộ Tích Hoan trong chiếc áo bào màu nguyệt bạch lặng yên đó. Sau lưng là màn tuyết trắng ngoài khung cửa sổ, cả hai cùng lặng lẽ chờ tiếng chuông giao thừa ngân lên.

Trong lầu các ấm áp, than trắng chân sưởi ấm đôi ủng tuyết, ấm áp đến tận trong tim.

Đêm giao thừa nàng tưởng sẽ trải qua một cô đơn, hề cô đơn lẻ loi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-275-cung-nang-don-giao-thua-2.html.]

"Ngài đến cùng đón giao thừa, Thái Hoàng Thái hậu bên đó ai phụng bồi?".

Mộ Thanh cất tiếng hỏi. Nàng hỏi Bộ Tích Hoan khỏi cung, nhất định cách khỏi cung, nhưng đêm giao thừa , là đế vương luôn cùng Thái Hoàng Thái hậu đón giao thừa, ở trong cung, giấu giếm ? Nàng thế , nhưng thế đó thật sự thể lộ chút sơ hở nào ?

"Người trong cung tết?".

Bộ Tích Hoan bưng bát, nụ bạc bẽo: "Chỉ lừa lọc dối trá kể ngày đêm thôi”.

Mộ Thanh đáp lời, chỉ lẳng lặng .

"Nguyên Quảng về, tiến cung Thái Hoàng Thái hậu. Ngay đó, Thái Hoàng Thái hậu liền lấy cớ mệt mỏi mà miễn lễ đón giao thừa”.

Nguyên Quảng ắt hẳn là khuê danh của Nguyên tướng quốc. Thái Hoàng Thái hậu ở chốn hậu cung, mà ngoại thần thể đường hoàng giữa đêm khuya thanh vắng, quả thực coi cung quy như cỏ rác.

Tuy Bộ Tích Hoan thêm lời nào, nhưng Mộ Thanh cũng lờ mờ đoán phần nào sự tình.

Huynh nhà họ Nguyên lén lút gặp chốn thâm cung giữa đêm khuya, đến mức Thái Hoàng Thái hậu gạt bỏ cả nghi lễ đón giao thừa quan trọng để bàn bạc, chắc chắn là chuyện hệ trọng. Có lẽ là liên quan đến vấn đề thủy sư, và cũng nhờ thế mà Bộ Tích Hoan mới tìm cơ hội xuất cung.

Vậy , chuyện sứ thần Lặc Đan c.h.ế.t t.h.ả.m bên ngoài ngôi miếu hoang trong thành đêm nay, vẫn hề .

Mộ Thanh đang mải mê suy nghĩ thì bỗng thấy trán đau nhói. Ngẩng đầu lên, nàng thấy Bộ Tích Hoan rụt đôi đũa .

"Đã là năm mới , nàng thể cho bản nghỉ ngơi một chút ?".

Bộ Tích Hoan khẽ trách móc, gắp một viên thịt Tứ Hỉ bỏ chiếc đĩa mặt nàng, thở dài: "Đêm nay giao thừa, khó khăn lắm mới dịp ở bên , chuyện bên ngoài cứ gác , hãy cùng đón một cái tết thật trọn vẹn. Đã... nhiều năm từng như ”.

Đã nhiều năm . Qua đêm nay, tính tròn mười chín năm.

Ánh nến hắt hiu lay động, soi rọi khuôn mặt nam t.ử lúc tỏ lúc mờ, khiến khó bề nắm bắt.

Nhìn như , những lời định về chuyện tên thần quan Lặc Đan giả mạo Mộ Thanh nuốt ngược trong. Bỏ qua chuyện đó, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, nàng bất giác kể về bản .

"Đây cũng là đầu tiên trải qua một đêm giao thừa như thế . Những năm , đều ở nhà đón giao thừa cùng cha. Một gian phòng nhỏ bé, một chiếc bàn thấp chật chội, một ngọn đèn dầu tù mù, bốn đĩa thức ăn dân dã, chỉ duy nhất bát cơm ngũ cốc là giống . Hồi nhỏ, cha xới cơm cho . Lớn lên một chút, xới cơm cho cha. Ta cứ ngỡ những tháng ngày bình dị sẽ kéo dài mãi mãi cho đến khi hai cha con cùng già ...”.

Mộ Thanh hít một thật sâu, nghẹn ngào nên lời, cúi đầu lùa cơm. Nàng vẫn đeo chiếc mặt nạ da mặt, diện mạo của một thiếu niên mày rậm mắt hí quả thực chẳng chút gì gọi là mỹ miều. Thế nhưng, bờ vai của chiếc chiến bào màu tuyết trắng dường như đang vương vấn chút sương lạnh, dẫu ánh nến đỏ rực soi rọi cũng khó lòng tan chảy.

Bộ Tích Hoan lặng lẽ ngắm nàng, vươn tay cầm chiếc muôi lên, múc một muôi cơm ngũ cốc thơm lừng cho bát Mộ Thanh. Nàng sững sờ, cúi xuống bát cơm của . Vốn dĩ nàng ăn mấy miếng, bát cơm vẫn còn đầy ắp. Bị múc thêm một muôi nữa, cơm trong bát vun lên thành một ngọn núi nhỏ. Bên tai vang lên giọng trầm ấm của :

"Từ nay về , sẽ xới cơm cho nàng, cho đến khi chúng cùng già ”.

Mộ Thanh ôm chặt bát cơm trong tay, lòng ngẩn ngơ đến lạ, dường như thứ gì đó khẽ chạm nơi mềm yếu nhất trong tim nàng.

Loading...