Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 276: Tâm ý mỗi người

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:46
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bỗng nhiên, từ ngoài cửa sổ vẳng đến tiếng chuông chùa ngân vang. Tiếng chuông báo hiệu thời khắc giao thừa từ ngôi chùa Đại Hàn ngoài ngoại ô vượt qua bức tường thành đồ sộ, vọng tận trong phòng.

Cửa sổ vẫn đóng kín, nhưng tiếng gió vi vu thổi tới, cành đào khẽ lay động xào xạc. Tiếng chuông hòa quyện cùng tiếng gió, tựa như những lời kệ của Phật tổ, vang vọng mãi thôi, chẳng tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong tâm hồn ai, mãi vẫn chịu tan biến.

Bộ Tích Hoan dậy, khẽ đẩy hé cánh cửa sổ, chắp tay lặng lẽ màn đêm. Tiếng chuông vang vọng, thấm thoắt mười chín năm trôi qua...

Mộ Thanh đăm đắm bóng lưng , nở một nụ mỉm nhạt nhòa.

Cảm ơn , dẫu chẳng chúng thể nắm tay đến đầu bạc răng long . vẫn gửi lời cảm ơn đến . Cảm ơn vì câu từng ai dành cho , cảm ơn vì sự đồng hành trong đêm nay.

Hắn mang phận đế vương tôn quý, mang trong hoài bão trở thành một đấng minh quân vĩ đại, lưu danh thiên cổ. Ngày , khi dẹp yên thù trong giặc ngoài, nắm giữ trọn vẹn quyền hành trong thiên hạ, việc lập hậu, nạp phi là điều thể tránh khỏi. Dẫu sống ở Đại Hưng nhiều năm, nàng vẫn thể nào thuyết phục bản chấp nhận cảnh chung chồng như bao phụ nữ chốn khuê phòng khác.

Trước đây, nàng từng bận tâm đến vấn đề . Sinh trong một gia đình nghề ngỗ tác, mang tiện tịch, là nữ ngỗ tác duy nhất của Đại Hưng, nàng định sẵn là khó một mối nhân duyên phú quý.

Thuở , chuyện nhân duyên chẳng bao giờ mảy may xuất hiện trong tâm trí nàng. Chỉ đến khi qua tuổi cập kê, thấy cha luôn canh cánh trong lòng chuyện chồng con của , nàng mới bắt đầu dành đôi chút suy nghĩ cho vấn đề . Nàng cho rằng, với tới một mối nhân duyên quyền quý cũng là một điều may mắn. Những trai xuất từ gia đình bá tánh bình thường, tiền bạc rủng rỉnh để nạp năm thê bảy , nhờ cơ hội hưởng thụ một tình yêu son sắt, một đời một kiếp một đôi .

Thế nhưng, chuyện đời ai chữ ngờ. Chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, thứ đảo lộn.

Tâm ý của , nàng hiểu rõ. Và nàng cũng tự rõ lòng . Tuy nhiên, tình cảm là một chuyện, mà nguyên tắc sống là một chuyện khác. Nguyên tắc của nàng mâu thuẫn gay gắt với cái chế độ quân chủ phong kiến . Còn nguyên tắc của , chắc đồng điệu với nàng. Đạo bất đồng, thể cùng đến cuối con đường?

nàng vẫn luôn giữ kín chuyện , bởi nàng thấu hiểu cảnh của hiện tại đang vô cùng khó khăn. Quyền lực của thừa tướng lấn át, ngoại thích lộng quyền, triều đình rối ren, vương quyền nắm trọn trong tay... Bấy nhiêu chuyện cũng đủ khiến hao tâm tổn trí . Nàng chất thêm gánh nặng tình cảm và tương lai của hai lên đôi vai vốn trĩu nặng của .

Chuyện sớm muộn gì cũng đối mặt, nhưng nàng trì hoãn thêm một thời gian nữa. Đó chính là tâm nguyện thực sự của nàng.

"Chỉ còn ba canh giờ nữa thôi, bá tánh trong thành sẽ đổ xô đến chùa Đại Hàn để dâng hương”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-276-tam-y-moi-nguoi.html.]

Bộ Tích Hoan hướng ánh mắt ngoài khung cửa sổ, giọng vọng mang theo chút man mác buồn:

"Chùa Đại Hàn xây dựng từ thời Cao Tổ Hoàng đế, là quốc tự thiêng liêng của Đại Hưng. Ta vẫn còn nhớ như in, ngôi chùa chênh vênh giữa sườn núi, con đường dẫn lên núi lúc nào cũng nườm nượp qua , đông đúc như trẩy hội, hoa nở rực rỡ như một biển , biển hoa...”.

Nghe giọng điệu của , Mộ Thanh lờ mờ đoán dường như đang hồi tưởng quá khứ. Nếu đúng là , chắc hẳn đó là những ký ức tuổi thơ của Bộ Tích Hoan.

"Trước khi nhập cung, còn quá nhỏ, nhiều chuyện phai mờ trong tâm trí. Ký ức duy nhất còn sót là mỗi dịp lễ tết, cả gia đình luôn quây quần bên . Phụ vương, mẫu phi, các vị trạch phi, tỳ , cùng đám ca nương, vũ nữ, tiếng đàn hát, tiếng rộn rã thâu đêm suốt sáng. chẳng hiểu luôn cảm thấy ồn ào, đông đúc đến mức khiến khó chịu”.

Gió tuyết cuốn theo lạnh tạt khung cửa sổ, giọng của nam t.ử cũng trở nên lạnh lẽo lạ thường:

"Ta vẫn nhớ rõ, mỗi dịp Tết đến, mẫu phi chẳng bao giờ vui vẻ. Thế nhưng, bà vẫn gượng ép hầu phụ vương suốt cả một đêm ròng rã. Tờ mờ sáng, khi đám tỳ nữ, nhũ mẫu lục tục bước hầu hạ vệ sinh, mẫu phi tất tả dẫn cung thỉnh an. Lúc bấy giờ, hoàng tổ mẫu còn nữa, Đức Quý Phi là nắm giữ phượng ấn, cai quản lục cung. Khắp đại điện lúc nào cũng đông nghịt các vị cung phi, mệnh phụ phu nhân, tiếng rôm rả nhưng vô cùng tẻ nhạt, nhàm chán”.

Ngày còn quá nhỏ, thể hiểu hết những lời bóng gió, móc mỉa, những cuộc chiến ngầm chốn hậu cung giữa những nữ nhân . Ký ức của chỉ lưu giữ những mảnh ghép rời rạc. Chẳng hạn như ngày mùng ba Tết hàng năm, mẫu phi sẽ dẫn lên chùa Đại Hàn dâng hương.

Hắn vẫn nhớ rõ ràng dòng tấp nập, đông đúc như trẩy hội, nhớ cả những khóm hoa nở rộ hai bên con đường mòn dẫn lên núi. Nhớ nhất là dung mạo kiều diễm của phụ nhân trong kiệu, còn rạng rỡ, xinh hơn cả những bông hoa đang khoe sắc. Đó là những ngày hiếm hoi trong năm mẫu phi thực sự vui vẻ, và cũng là những ngày mà mong ngóng nhất trong năm.

"Nếu thì ngài nghỉ ngơi một lát ”.

Mộ Thanh đột ngột lên tiếng, cắt ngang dòng hồi tưởng của Bộ Tích Hoan.

"Chỉ còn hai canh giờ nữa là bá quan văn võ sẽ cung chúc Tết . Ngài vẫn lập hậu, nên chắc chắn các vị mệnh phụ phu nhân sẽ đến thỉnh an Thái Hoàng Thái hậu. Đợi bãi triều sớm, ngài đến cung Thái Hoàng Thái hậu là thể gặp mẫu phi ”.

Trong bữa yến tiệc chốn hoàng cung, nàng tinh ý quan sát thái độ của Bộ Tích Hoan đối với Hằng Vương - cha ruột của . Hắn gần như coi Hằng Vương như vô hình, suốt cả buổi tiệc hiếm khi liếc cha lấy một . Vừa khi nhắc đến phụ vương, giọng điệu của cũng vô cùng lạnh nhạt, dửng dưng. Chỉ duy nhất khi nhắc đến mẫu , trong giọng của mới pha chút dịu dàng, ấm áp. Có vẻ như tình cảm mẫu t.ử giữa hai vô cùng gắn bó, sâu đậm.

Loading...