"Lúc mẫu phi hãm hại, đang giam lỏng trong cung. Phải mãi đến bảy ngày , khi vương phủ dâng tấu sớ lên triều đình báo cáo rằng bà vì quá thương nhớ con trai mà sinh tâm bệnh, u uất qua đời, mới hung tin. Đại Hưng lấy chữ hiếu đầu, trị quốc bằng đạo hiếu, nên Thái Hoàng Thái hậu hạ lệnh cho hồi phủ để chịu tang mẫu phi. Khi bước chân vương phủ, linh đường ngập ngụa mùi hương trầm, nhưng vẫn thể nào át thứ mùi t.ử khí đang bốc lên nồng nặc. Ta lệnh cho mở nắp quan tài. Ta thấy trong đó, khoác bộ triều phục lộng lẫy của mẫu phi, nhưng cơ thể bà thì ...”.
Bộ Tích Hoan nghẹn ngào, thể tiếp nữa. Mộ Thanh hiểu rõ tất cả.
Thi thể bắt đầu phân hủy.
Bộ Tích Hoan lên ngôi tháng Hai. Mặc dù là đầu xuân, nhưng cái lạnh giá của Thịnh Kinh vẫn còn buốt thấu xương, thi thoảng tuyết rơi. Thế nhưng, bảy ngày cũng đủ để một t.h.i t.h.ể chuyển sang giai đoạn trương phình, thối rữa tột độ.
Thi thể phân hủy nặng nề, khuôn mặt trương phình, nhãn cầu lồi ngoài, môi cong vều, lưỡi thè , vùng bụng sưng to. Kèm theo đó là hiện tượng chảy m.á.u mũi, miệng và nôn mửa khi c.h.ế.t. Những dấu hiệu khiến cho việc nhận dạng khuôn mặt lúc sinh thời của khuất trở nên vô cùng khó khăn.
Hơn nữa, Hằng Vương phi c.h.ế.t ngạt, khí tích tụ nhiều trong ổ bụng khiến cho quá trình phân hủy ở khu vực diễn nhanh chóng hơn hẳn so với các bộ phận khác cơ thể. Khi Bộ Tích Hoan mở nắp quan tài thấy , thể vùng bụng của bà phân hủy, biến thành một vũng nước nhầy nhụa, bốc mùi hôi thối.
Một đứa trẻ mới sáu tuổi tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, mà trong quan tài chính là yêu thương nhất của . Làm thể vượt qua nỗi ám ảnh kinh hoàng ?
Mộ Thanh dậy, chầm chậm bước đến bên cửa sổ. Nàng chợt nhớ đêm đó ở Biện Hà, khi mở quan tài khám nghiệm hài cốt của Liễu phi, Bộ Tích Hoan cứ đăm đăm bên trong với ánh mắt vô cùng kỳ lạ. Lúc đó nàng hiểu lý do, nhưng giờ thì nàng vỡ lẽ. Hẳn là cảnh tượng đó gợi đoạn ký ức đau thương, kinh hoàng trong tâm trí .
"Ta chịu gió lạnh , đóng cửa sổ ”.
Mộ Thanh hiểu rằng lúc nàng nên vài lời an ủi, động viên . nàng vốn là khô khan, vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, những lời cứ nghẹn ứ ở cổ họng, chẳng thể nào thốt . Chẳng hiểu , nàng buông một câu cộc lốc như .
Khi Bộ Tích Hoan đầu , đập mắt là khuôn mặt đang cau , bực dọc của nàng. Dù mang diện mạo của một thiếu niên, nhưng vẻ mặt phụng phịu toát lên một nét đáng yêu, ngộ nghĩnh đến lạ lùng.
Một tia ấm áp len lỏi nơi đáy mắt . Hắn thuận tay đóng cửa sổ . Chuyện chôn giấu sâu kín trong lòng suốt bao năm qua, từng hé răng nửa lời với bất kỳ ai. Đêm nay, khi cuối cùng cũng thể trút bỏ nỗi lòng, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
"Định bụng cùng nàng đón giao thừa, ngờ bắt nàng một câu chuyện chẳng vui vẻ”. Bộ Tích Hoan điềm tĩnh bước trở bàn, xuống.
"Không cả, thích chuyện về các vụ án, mất tiền các quán kể chuyện”. Mộ Thanh đáp.
Mâm cơm bàn nguội lạnh từ lúc nào. Nàng gọi vọng xuống lầu: "Lên hâm nóng thức ăn ”.
Lúc dự tiệc trong cung nàng ăn no , giờ chẳng thấy đói chút nào. nàng nhớ Bộ Tích Hoan ăn mấy miếng. Hai canh giờ nữa cung để nhận lời chúc thọ từ bá quan văn võ. Chắc đợi đến lúc bãi triều mới thời gian dùng bữa. Chi bằng bây giờ ăn một bữa cơm giao thừa no nê cho ấm bụng.
Nguyệt Sát đang túc trực lầu, thấy tiếng gọi liền lập tức chạy lên bưng mâm cơm xuống. Đợi Nguyệt Sát khuất, Mộ Thanh thì bất chợt sững .
Bộ Tích Hoan uể oải chống cằm, bộ dạng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng môi nở một nụ : "Nếu khách quan chuyện say sưa đến , thì nên thưởng chút tiền nhỉ?".
Dáng vẻ uể oải, lười nhác của ánh nến lung linh trông còn rạng rỡ, tỏa sáng hơn cả ánh trăng rằm. Một nhan sắc thế , chỉ cần yên một chỗ cũng đủ để thu về bộn tiền thưởng , cần gì tốn công kể chuyện mua vui?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-278-oan-oan-tuong-bao-2.html.]
"Ngài đến Tướng quân phủ ăn chực bữa cơm giao thừa, trả tiền cơm ?". Mộ Thanh bật .
"Tính toán rành rọt thế cơ , quả là keo kiệt. Ta thật nàng là kẻ hám tiền đến đấy”. Bộ Tích Hoan bật thành tiếng.
"Không keo kiệt, mà là tiết kiệm”.
"Tiết kiệm để gì?".
"Để lấy vợ”.
"...”
Khụ!!!
Bộ Tích Hoan suýt nữa thì sặc. Nhìn vẻ mặt tỉnh bơ, lý lẽ hùng hồn của Mộ Thanh, nụ môi càng lúc càng sâu hơn: "Ừm, đúng là tiết kiệm thật, gom góp cho nhiều , nếu thì ế vợ chắc ”.
Mộ Thanh nhướng mày, đáp trả: "Ở những gia đình bá tánh bình thường, hai lạng bạc là đủ để cưới một cô vợ . Không tính đến vàng, chỉ tính bạc thôi thì hiện tại đang ngàn lạng bạc trong tay, cưới năm trăm cô vợ cũng dư sức”.
Cưới năm trăm cô vợ á?
Bộ Tích Hoan cúi gằm mặt, đôi vai khẽ run lên bần bật. Một lúc , mới bật sảng khoái. Tính cách nàng lúc nào cũng nghiêm túc, cứng nhắc, mà cũng đùa cơ đấy. Hắn thừa, nàng cố tình là vui vẻ hơn, nếu thì nàng rảnh mà lải nhải mấy chuyện .
"Chí hướng của ái khanh quả là cao cả”.
Cười một trận thỏa mãn, Bộ Tích Hoan mới ngẩng đầu lên. Đôi lông mày giãn , ánh mắt chất chứa sự dịu dàng, trìu mến đến nao lòng:
"Có điều, hậu cung của Trẫm còn đông đến mức . Ái khanh cứ dẹp cái mộng tưởng hão huyền . Thay vì mơ mộng viển vông, chi bằng nghĩ xem nên trả tiền thưởng cho Trẫm thế nào đây”.
Mộ Thanh là ngay bắt đầu giở trò cợt nhả. Nàng lạnh lùng đáp: "Kể chuyện mới một nửa mà đòi tiền thưởng ?".
Chuyện ân oán giữa Thái Hoàng Thái hậu và Hằng Vương phi, còn kể hết cơ mà.
"Bà và mẫu phi của vốn dĩ chẳng ân oán gì”. Bộ Tích Hoan hờ hững đáp lời: "Kẻ thù oán với bà là Tiên đế”.
________________________________________