Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 280: Oan oan tương báo (4)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:50
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh xong mà lông mày nhíu chặt. Kết quả của sự nhẫn nhịn đó chính là cái c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử của Tiên đế ba năm đó. Tam hoàng t.ử và Thất hoàng t.ử c.h.é.m đầu ngay giữa bữa tiệc trong cung. Bộ Tích Hoan khi còn quá nhỏ ép nhập cung. Gia tộc họ Nguyên ngang nhiên thao túng triều chính, kẻ nào thuận theo thì sống, kẻ nào chống đối thì c.h.ế.t.

Chốn hoàng cung vốn dĩ là nơi vô tình nhất. Tiên đế bội ước , tàn nhẫn sát hại chính cốt nhục của . Mộ Thanh thấy thông cảm cho ông chút nào. Gia tộc họ Nguyên cũng cá mè một lứa. Ngay từ khi bọn họ chấp nhận điều kiện của Tiên đế, thì dã tâm tranh quyền đoạt vị của bọn họ bộc lộ rõ ràng.

Trong cuộc chiến ân oán giữa Tiên đế và nhà họ Nguyên, những kẻ vô tội nhất chính là hai đứa trẻ: Cửu hoàng t.ử và Bộ Tích Hoan.

Khi đứa bé c.h.ế.t, nó mới chỉ lên ba. Cha nó, gia tộc ngoại tổ phụ của nó mưu mô xảo quyệt, tranh giành quyền lực, nhưng thứ tước đoạt chính là sinh mạng bé nhỏ của nó. Lúc nhắm mắt xuôi tay, nó vẫn còn là một đứa trẻ thơ ngây, hiểu chuyện đời, thật đáng thương bao.

Khi Bộ Tích Hoan lên ngôi, mới chỉ là một bé sáu tuổi. Cái c.h.ế.t của Cửu hoàng t.ử do gây , nhưng mẫu phi của g.i.ế.c hại dã man chỉ vì lòng thù hận mù quáng của Nguyên Quý phi đối với gia tộc họ Bộ. Hắn cũng đáng thương chừng nào.

Thế nhưng, trong hai đứa trẻ vô tội , một yên nghỉ suối vàng từ lâu, còn vẫn đang sống sót.

Người khuất, mẫu phi của nó vẫn còn ôm mối hận thù sâu sắc. Cái c.h.ế.t đột ngột của Tiên đế vẫn đủ để xoa dịu cơn giận dữ của bà . Việc bà sát hại Hằng Vương phi cho thấy, lẽ bà tiêu diệt bộ những mang dòng m.á.u họ Bộ. Còn đứa trẻ đang sống, giờ đây trưởng thành, mang trong mối thâm thù huyết hải vì cái c.h.ế.t tức tưởi của mẫu phi. Tương lai, nhất định sẽ một trận chiến một mất một còn với gia tộc họ Nguyên.

Đó chính là vòng luẩn quẩn của sự báo thù, oan oan tương báo bao giờ chấm dứt.

Mộ Thanh lắc đầu ngao ngán. Mối hận thù quá sâu đậm, khó lòng mà hóa giải . Thù g.i.ế.c là nỗi đau đội trời chung. Không ai cũng tấm lòng từ bi hỉ xả, bao dung độ lượng như Đức Phật. Bản nàng vẫn đang mải miết truy tìm kẻ thủ ác sát hại cha , tâm can nàng cũng chẳng độ lượng, bao dung hơn Nguyên Quý phi Bộ Tích Hoan là bao. Vì , nàng chọn cách giữ im lặng về ân oán giữa hai gia tộc .

"Lần thì kể hết nhé, khách quan thưởng thêm bạc ?".

Bộ Tích Hoan thấy vẻ mặt Mộ Thanh căng thẳng, nặng nề bèn lên tiếng trêu đùa để xua tan bầu khí u ám.

"Giữ để cưới vợ”. Mộ Thanh vẫn khăng khăng câu trả lời cũ.

Lúc , Nguyệt Sát bưng thức ăn hâm nóng trở . Thức ăn mùa đông nguội nhanh, Mộ Thanh cũng thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng Bộ Tích Hoan dùng bữa.

Nam nhân ngay cả khi ăn uống cũng vô cùng tao nhã, từ tốn, điệu bộ hờ hững của tựa như một bức tranh tuyệt mỹ. Mộ Thanh thấy đói nên chỉ gắp vài miếng thức ăn cho lệ. Nhìn Bộ Tích Hoan tự rót tự uống, nàng cũng rót một chén để nếm thử. Bình thường nàng ít khi uống rượu, nhưng loại rượu hề cay nồng, xé cổ họng, ngược còn vị thanh tao, ngọt ngào, dư vị đọng thoang thoảng hương hoa mai.

Rượu uống cũng ngon đấy chứ. Mộ Thanh tự rót cho một chén, nhâm nhi từng ngụm nhỏ. Uống cạn, nàng định rót thêm thì một bàn tay thon dài bất ngờ vươn tới, che miệng chén bạch ngọc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-280-oan-oan-tuong-bao-4.html.]

"Loại rượu ủ tròn một năm, hậu vị mạnh đấy. Nàng quen uống rượu, đừng tham chén”.

Mộ Thanh liền khựng . Nàng bàn tay thanh tú, thon dài đang che miệng chén bạch ngọc, dường như còn trắng trẻo, mịn màng hơn cả màu ngọc. Nàng vẫn hề cảm thấy chút men nào bốc lên, nhưng quả thực nàng uống thêm giọt nào nữa.

Sau bữa cơm giao thừa, Nguyệt Sát dọn dẹp bát đĩa pha bưng lên. Bộ Tích Hoan nhấp một ngụm . Ngoài trời gió tuyết vẫn gào thét dữ dội. Đêm nay trăng . Nam nhân trong bộ cẩm bào thêu hoa lê tựa lưng khung cửa sổ, dung mạo còn rạng rỡ, tỏa sáng hơn cả ánh trăng, nụ môi lười nhác nhưng rực rỡ như hoa cỏ mùa xuân.

"Đừng nữa, mấy cũng tiền trả ”.

Mộ Thanh nhâm nhi lạnh lùng đáp, nhan sắc cho mê .

Nụ môi Bộ Tích Hoan chợt cứng đờ, tức giận đến mức bật : "Đồ vô lương tâm. Nàng tưởng ai cũng thấy nụ của ?".

Ngoài nàng , từng như thế với nữ nhân nào khác ? Thật là lương tâm.

"Lại đây!”.

Bộ Tích Hoan đặt mạnh chén xuống bàn, giọng điệu phần bực dọc. Mộ Thanh đương nhiên ngoan ngoãn theo, nàng là cún con gọi bảo . Bộ Tích Hoan bất ngờ phản ứng của nàng. Dường như đoán nàng sẽ chịu lời, liền dậy bước về phía nàng. Hai chỉ cách một chiếc bàn. Bộ Tích Hoan lên bước tới ngay mặt. Mộ Thanh ngước mắt lên, sực nhớ hành động mờ ám của chiếc xe ngựa ở huyện Phụng ngày nào. Đôi lông mày và ánh mắt nàng lập tức ánh lên vẻ lạnh lùng, sắc bén, nàng vội vàng phắt dậy định né tránh.

Vừa phắt dậy, Mộ Thanh bỗng thấy hai chân bủn rủn, vật mắt bắt đầu chao đảo, cuồng. Trong lúc loạng choạng sắp ngã, một cánh tay rắn chắc bất ngờ vòng qua eo, ôm gọn lấy nàng. Bên tai vang lên tiếng khẽ của nam tử:

"Cứ tưởng tửu lượng của nàng kém nên mới chỉ cho nàng uống một chén, ai ngờ mới một chén ngã gục thế . Tửu lượng của nàng quả thực là tệ hại hết chỗ ”.

Mộ Thanh kinh ngạc vô cùng. Lúc nàng cảm thấy chóng mặt dấu hiệu say xỉn gì. Cho dù là do lên quá nhanh, nhưng hậu vị của loại rượu quả thực quá mạnh mẽ. Đang mải mê suy nghĩ, nàng bỗng thấy cơ thể kéo thấp xuống, má truyền đến một cảm giác man mát. Mắt Mộ Thanh vẫn còn đang hoa lên, nhưng bằng cảm giác, nàng nhận đang gọn trong lòng Bộ Tích Hoan, và cái cảm giác man mát chính là do chiếc mặt nạ da lột .

 

________________________________________

Loading...