Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 281: Oan oan tương báo (5)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:51
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh chút bực . Nàng khép hai ngón tay như một lưỡi dao, kề sát cổ Bộ Tích Hoan, lạnh lùng hỏi:

"Vết thương xe ngựa khỏi hẳn đúng ?".

Xem đ.á.n.h đủ đau. Bộ Tích Hoan bật trầm thấp, coi hai ngón tay hề chút nội lực nào của nàng là một mối đe dọa. Thậm chí, ngay cả khi nàng lôi bộ d.a.o mổ bé xíu , cũng chẳng hề mảy may e sợ.

Tuy Mộ Thanh chút men trong , nhưng nàng say đến mức mất lý trí. Dao mổ lúc nào nàng cũng mang theo bên , nhưng lúc mắt nàng đang hoa, nàng chắc thể sử dụng d.a.o một cách chính xác. Lỡ tay thương thì chút nào. Nàng thương, ngay cả khi khả năng đó vô cùng mong manh, nàng cũng chĩa những vật sắc nhọn, nguy hiểm về phía .

"Vết thương mặt thì khỏi , nhưng thì ”.

Bộ Tích Hoan sâu đôi mắt đang lờ đờ vì men say của Mộ Thanh, nụ môi càng thêm phần sủng nịnh, dịu dàng. Hắn ôm nàng sát lòng, kề môi sát tai nàng thì thầm: "Nàng là ngỗ tác mà, là nàng tự kiểm tra xem ?".

Giọng của Bộ Tích Hoan trầm ấm, mang theo sức quyến rũ mê hồn. Mộ Thanh dễ dàng mê hoặc. Nàng lạnh lùng đáp trả:

"Muốn khám nghiệm vết thương, ngài cởi áo . Ngài dám ?".

Nụ môi Bộ Tích Hoan càng sâu hơn, sức quyến rũ càng thêm mãnh liệt: "Chỉ cần nàng giúp , sẽ đồng ý”.

Mộ Thanh tức giận nghiến răng nghiến lợi, giọng càng thêm lạnh lẽo: "Có vẻ như trí nhớ của ngài cho lắm. Ta từng giúp ngài một ”.

Hồi còn ở Tây Bắc, nàng tưởng cần hầu hạ y phục nên tay giúp đỡ. Nào ngờ, thắt lưng còn kịp cởi, vội vàng né tránh.

"Ừm, trí nhớ của nàng thật”.

Bộ Tích Hoan siết vòng tay ôm Mộ Thanh chặt hơn, khẽ mỉm bên tai nàng: "Vậy nàng còn nhớ , lúc giúp nàng cởi áo...”.

"Bộ Tích Hoan!”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-281-oan-oan-tuong-bao-5.html.]

Mộ Thanh lớn tiếng quát: "Ngài thể nghiêm túc một chút ?".

Giọng của nam nhân nhẹ nhàng như gió thoảng bên tai, gợi nhớ đến những cơn gió ấm áp lướt qua ngọn cây những buổi chiều đầu hạ, mang theo sự lười nhác, trầm thấp, khiến cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.

Mộ Thanh nhướng mày, ánh mắt sắc như d.a.o lườm , nhưng ánh mắt lờ đờ vì men say của nàng lúc chút lực sát thương nào. Ngay cả tiếng quát của nàng cũng pha lẫn chút mềm mại, nũng nịu của say.

Bộ Tích Hoan ngắm khuôn mặt ửng hồng, e thẹn hiếm thấy của nàng, trong lòng bỗng dâng lên một chút tiếc nuối. Biết dáng vẻ say xỉn của nàng đáng yêu đến nhường , ban nãy ngăn cản nàng uống rượu. Với tửu lượng kém cỏi của nàng, chỉ cần thêm hai, ba chén nữa chắc chắn sẽ còn thú vị hơn nhiều.

"Được , nghiêm túc nhé”.

Bộ Tích Hoan ôm Mộ Thanh, khẽ bật , giọng điệu mang theo sự dỗ dành, cưng chiều.

Mộ Thanh , nét mặt cũng dịu đôi chút. Nàng định bảo buông tay thì Bộ Tích Hoan tiếp: "Vậy chúng tạm thời cởi áo nữa, chút chuyện nghiêm túc ”.

Hả?

Mộ Thanh còn đang ngẩn thì bỗng cảm nhận chiếc đai lưng của ai đó khẽ giật một cái. Nàng giật kinh hãi, vội vàng cúi đầu xuống thì bất chợt đôi môi cảm nhận một luồng nóng ẩm ướt áp sát. Đêm nay nàng uống rượu say, việc cúi đầu quá mạnh khiến nàng cảm thấy chóng mặt, hoa mắt. Trong tiềm thức lờ mờ, nàng chỉ nhớ Bộ Tích Hoan đang ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh, nụ rạng rỡ như một dải ngân hà. Ngay đó, nàng cảm thấy như rơi một thế giới tuyệt , nơi rừng mai bát ngát, tuyết trắng phủ kín, và trong dòng suối rượu thanh tao, hai con cá chép đỏ đang quấn quýt, bơi lội tung tăng.

Đôi môi nàng đêm nay mang một hương vị ngọt ngào, thơm ngát lạ thường. Mùi rượu thanh tao, ngọt dịu vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, giống như vẻ cô ngạo, lạnh lùng thường ngày, mà giống như cây vạn tuế ngàn năm bỗng chốc trổ hoa, mang theo một vẻ dịu dàng, say đắm đến lạ kỳ, khiến kìm đắm chìm mãi trong sự dịu dàng hiếm hoi , chẳng nỡ buông tay.

Nàng mặc bộ chiến bào của võ tướng. Hắn chỉ nhớ mang máng đầu tiên thấy nàng mặc nữ phục là ở con đường mòn thuộc huyện Cổ Thủy. Lúc đó đang ở thuyền, sương mù giăng kín mặt sông, cách khá xa nên rõ, cũng chẳng mảy may bận tâm. Kể từ đó trở , mỗi gặp nàng, nàng đều diện những bộ nam phục thùng thình. Giờ phút , thực sự khao khát ngắm dáng vẻ nàng thướt tha trong bộ váy lụa. lúc thể thấy . Dù đang ôm nàng trong lòng, cảm thấy nàng mặc chiến bào võ tướng cũng đến nỗi nào.

Trang phục của nam giới thường thắt đai lưng chặt, đặc biệt là chiến bào của võ tướng, hề lỏng lẻo, rộng rãi như y phục của văn nhân. Vòng eo và ống tay áo đều buộc gọn gàng, ôm sát cơ thể. Hắn ôm nàng, dễ dàng cảm nhận đường cong thon thả nơi vòng eo của thiếu nữ. Dưới đai lưng là tấm lưng ngọc ngà tỏa hương thơm ngát. Nàng thường xuyên luyện võ nên cơ thể chỉ mang sự mềm mại của thiếu nữ mà còn sự săn chắc, khỏe khoắn của một học võ. Không quá ẻo lả, cũng chẳng quá thô kệch, sự săn chắc vặn khiến mơn trớn mãi buông tay. Bộ Tích Hoan khẽ thở dài trong lòng, cảm thấy chút hối hận. Biết thế , ban nãy buông lời thề thốt sẽ cởi áo nàng .

Cảm thấy hụt hẫng trong lòng, đành nụ hôn thêm sâu và cuồng nhiệt hơn. Sự tấn công bất ngờ và mạnh mẽ của khiến nàng cảm thấy quen, khẽ rên lên một tiếng "ưm". Âm thanh hòa lẫn với men say, tựa như lời thì thầm nhè nhẹ trong giấc ngủ, mơ hồ nhưng lọt tai trở thành một âm thanh tuyệt diệu, khiến khao khát lắng mãi.

Ban đầu chỉ là những nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng như gió thoảng mưa bay, nhưng dần dần biến thành một trận cuồng phong bão táp. Ngoài cửa sổ, gió bắc rít gào, bão tuyết đập mạnh lớp giấy dán cửa sổ mới tinh. Trong gác xép, ánh nến ấm áp soi bóng hai đang quấn quýt lấy . Tiếng gió dường như che lấp những tiếng thở dốc dồn dập, mãi dứt.

 

Loading...