Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 282: Ta có sở thích luyến ái tử thi (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:52
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Bộ Tích Hoan buông Mộ Thanh , thở của trở nên hỗn loạn, ánh mắt sâu hun hút như một vực thẳm đáy. Ngọn nến cháy sáng cách đó xa nhưng ánh sáng của nó cũng thể xuyên thấu sự thâm thúy trong đôi mắt .

Hắn chăm chú Mộ Thanh. Thiếu nữ đang nhíu mày, lẽ vì men say khiến nàng chóng mặt nên vẫn nhắm nghiền mắt, đầu cúi xuống. Khuôn mặt trắng trẻo điểm xuyết đôi môi đỏ hồng, khoác bộ nam phục nhưng toát lên vẻ yểu điệu, kiều diễm của nữ nhi.

Hắn chỉ thoáng qua vội vàng mặt , môi nở một nụ gượng gạo. Sự tự chủ mà cất công rèn luyện bao năm qua suýt chút nữa nàng đ.á.n.h sập. Giờ đây, thậm chí dùng đến nội lực mới thể kìm nén ngọn lửa d.ụ.c vọng đang hừng hực bốc cháy trong cơ thể.

Hắn từng nghĩ rằng cả đời sẽ chẳng bất kỳ nữ nhân nào thể bước trái tim ... Bộ Tích Hoan im lặng một lúc lâu để định thở mới sang Mộ Thanh. Nàng mở mắt, nhưng trong ánh mắt lờ đờ vì men say lóe lên những tia lửa giận dữ.

Hắn bật trầm thấp, cố tình trêu chọc nàng: "Cảm giác thế nào?".

Cảm giác ?

"Cảm giác giống như một con cá chạch đang lượn lờ trong miệng ”. Giọng Mộ Thanh chút mềm nhũn, nhưng ngữ điệu vô cùng đanh thép, dứt khoát.

"...”

Cá chạch.

Tâm trạng vui vẻ của Bộ Tích Hoan câu phá hỏng . Hắn bật thêm mấy tiếng, nhưng vì tức giận:

"Mộ Thanh, nàng quả thực là một cao thủ phá hoại bầu khí lãng mạn đấy”.

Lần hỏi cảm giác của nàng, nàng bất lực. Lần hỏi, câu trả lời cũng chẳng hơn là bao. Nếu nàng là cá chép đỏ, còn cảm thấy an ủi đôi chút. Cá chạch. Nàng thật sự thể thốt cái từ đó.

Mộ Thanh lấy một chút cảm giác áy náy vì phá hỏng bầu khí. Ai bảo lúc nghiêm túc, lúc giở trò lưu manh như chứ? Thế mà gọi là nghiêm túc ?

"Bỏ xuống!”. Mộ Thanh bực dọc gắt lên.

Bộ Tích Hoan vẫn im bất động.

Mộ Thanh nhíu mày, : "Bỏ nàng xuống, nàng vững ?".

Vốn dĩ say rượu, thở định, nếu bỏ nàng xuống, chắc chắn nàng sẽ ngã phịch xuống đất ngay. Gác xép tuy lát sàn gỗ lê, nhưng giữa mùa đông giá rét thế vẫn lạnh. Nhỡ nàng ngã xuống thương, nhiễm lạnh thì .

Mộ Thanh thấy Bộ Tích Hoan kiên quyết chịu buông tay, liền nhạt, gật đầu :

"Được thôi, Bệ hạ cứ việc ôm . Nếu bản lĩnh thì cứ ôm mãi đừng buông, sáng mai bế thần thiết triều luôn”.

Bộ Tích Hoan liền sảng khoái: "Ừm, Trẫm thấy đây là một ý kiến tồi . Thiên hạ đều đồn đại trẫm thích nam sắc. Mỹ Nhân Ty bao năm qua cất công săn lùng vô mỹ nam trong dân gian, khiến lòng dân oán hận ngút trời. Chi bằng Anh Duệ tướng quân hãy đấng cứu thế, từ nay về trẫm chỉ độc sủng một nàng, nàng thấy ?".

Mộ Thanh phớt lờ lời trêu chọc của , bình thản đáp: "Người trong thiên hạ còn đồn đại rằng Bệ hạ thích đóng vai 'kẻ '”.

Câu của nàng một nữa chọc tức Bộ Tích Hoan:

"Mộ Thanh. Nàng thử xem ?".

"Thần là nữ nhân, thể nào chiều theo sở thích quái gở đó của Bệ hạ ”.

"Nàng tự nhận là nữ nhân ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-282-ta-co-so-thich-luyen-ai-tu-thi-1.html.]

Bộ Tích Hoan Mộ Thanh chọc tức đến bật bao nhiêu trong đêm nay. Hắn vẫn còn nhớ như in cái lý do từ chối thị tẩm "vô tiền khoáng hậu" của nàng ở hành cung Biện Hà. Giờ đây khó khăn lắm nàng mới chịu thừa nhận là nữ nhân, nhịn trêu chọc.

"Không cả, sẽ chiều nàng”.

Mộ Thanh thậm chí thèm liếc Bộ Tích Hoan, vẻ mặt lạnh tanh cảm xúc, đáp trả: "Ngài thể thỏa mãn ”.

Bộ Tích Hoan sững sờ, vòng tay đang ôm Mộ Thanh cũng cứng đờ . Nụ môi đông cứng, nàng chằm chằm bằng ánh mắt sâu thẳm. Đáy mắt dần ánh lên những tia lạnh lẽo, toát một sự nguy hiểm khó lường. Hắn thể thỏa mãn nàng ?

"Chỉ t.ử thi mới thể thỏa mãn”. Mộ Thanh bồi thêm một câu.

"...”

Bộ Tích Hoan sững sờ thêm nữa. Lần , ngay cả nụ đầy nguy hiểm cũng đông cứng .

"Ta sở thích luyến ái t.ử thi”.

"...”

Bộ Tích Hoan , nụ cứng đờ dường như bắt đầu xuất hiện những vết nứt.

"Ta chỉ đùa thôi!”. Mộ Thanh thích thú quan sát vẻ mặt của một lúc mới thản nhiên lên tiếng.

"...”

Một im lặng kéo dài. Bộ Tích Hoan chằm chằm nàng hồi lâu. Vòng tay từ từ siết chặt hơn, tựa đầu vai nàng. Giọng của nghèn nghẹn nhưng vẫn rõ tiếng kìm nén:

"Thanh Thanh , ai từng với nàng rằng nàng thực sự cách đùa ?".

Có chứ. Cố Nghê Thường từng nhận xét nàng là "bà hoàng của những câu đùa nhạt nhẽo". Nhớ bạn thiết ở kiếp , đáy mắt Mộ Thanh ánh lên một tia ấm áp, nàng khẽ mỉm .

"Lần đừng đùa như nữa. Đang đón giao thừa mà, lạnh sống lưng quá mất”.

Bộ Tích Hoan mãi một lúc lâu mới ngẩng đầu lên. Ánh mắt long lanh như mặt nước mùa thu, dịu dàng đến nao lòng:

"Với , đừng bao giờ với nam nhân câu ' thể thỏa mãn' nữa nhé”.

Mộ Thanh mấy bận tâm. Thực , câu của nàng cũng hẳn là đùa cợt. Ở một khía cạnh nào đó, nàng quả thực sở thích luyến ái t.ử thi, nhưng đó là niềm đam mê với công việc giải phẫu t.ử thi, chứ là sở thích ngủ chung với xác c.h.ế.t.

"Nếu thấy lạnh, giường chăn bông đấy”.

Mộ Thanh liếc cánh tay của Bộ Tích Hoan. Nhìn bề ngoài, vẻ là một công t.ử bột sống trong nhung lụa, yếu ớt, ẻo lả, nhưng sức lực vô cùng đáng nể. Bị ôm chặt như gọng kìm thế , nàng thể nào nhúc nhích lấy một phân.

"Sắp đến canh tư , canh năm ngài thiết triều đấy. Nếu ngài định về cung ngay thì cứ chợp mắt một lát ”.

"Nàng đang mời lên giường ngủ chung đấy ?". Bộ Tích Hoan mỉm hỏi.

"Ngài cứ tiếp tục chịu rét ở sàn ”. Mộ Thanh lạnh lùng đáp.

Giờ thì nàng hiểu rõ bản chất của con , vĩnh viễn thể nghiêm túc . Chỉ trách nàng lầm . Trước đây, khi đầu gặp ở phủ Thứ sử châu Biện, nàng còn tưởng là một kẻ vui buồn thất thường, khó lường, thâm tàng bất lộ. Giờ thì nàng chỉ thấy đến một cảnh giới khó ai sánh kịp.

Loading...