Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 284: Lời hứa của bậc đế vương (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:17:54
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ta thấy ngài cũng chẳng ngủ , là kể một câu chuyện nhé”. Mộ Thanh đột nhiên lên tiếng.
"Ồ?".
Bộ Tích Hoan hứng thú mỉm . Nàng mà cũng kể chuyện ?
với tính cách của nàng, tám phần mười câu chuyện chẳng loại dành cho trẻ con khi ngủ.
"Có ?". Mộ Thanh hỏi .
"Ừm”.
Bộ Tích Hoan lười biếng ừ một tiếng, vòng tay siết chặt lấy nàng hơn một chút: "Kể xem nào”.
Câu chuyện của nàng, quả thực tò mò.
Mộ Thanh liếc Bộ Tích Hoan, cân nhắc một lúc từ tốn kể:
"Ta từng một cuốn kỳ thư ghi chép chuyện dị quốc, trong đó một câu chuyện thế . Thuở xưa, hai quốc gia tên là Ngô và Việt. Vua Ngô đem quân đ.á.n.h nước Việt, thương nặng mà t.ử trận. Trước khi nhắm mắt xuôi tay, ông dặn dò con trai nhất định báo thù rửa hận. Về , nước Ngô dấy binh phạt Việt, vua Việt bại trận, đang định rút gươm tự vẫn thì một vị mưu thần tên là Văn Chủng hiến kế. Bọn họ dùng vàng bạc, châu báu, mỹ nữ để mua chuộc các đại thần nước Ngô, xin diện kiến vua Ngô, dâng biểu xin hàng, từ đó cam tâm xưng thần. Vua Ngô cho rằng nước Việt suy yếu, còn là mối đe dọa, nên phớt lờ lời can ngăn của các trung thần, một mực chấp nhận lời đầu hàng và rút quân”.
"Vua Việt trở về nước, nung nấu ý chí tự cường, chiêu mộ tài, giảm sưu cao thuế nặng, khuyến khích dân chúng sinh đẻ. 'Thập niên sinh tụ, thập niên giáo huấn' (Mười năm nuôi dưỡng, mười năm rèn luyện). Để nhắc nhở bản bao giờ quên nỗi nhục mất nước, ông ngủ đống củi gai, treo một túi mật lợn cửa , ngày ngày nếm vị đắng ngắt của nó, miệng ngừng nhắc nhở bản về mối thù sâu nặng. Cứ như ròng rã suốt mười năm trời, cuối cùng ông rửa sạch nỗi nhục quốc gia”.
Câu chuyện 'Nằm gai nếm mật' thật trong lịch sử vốn chẳng quan trọng. Điều quan trọng là Bộ Tích Hoan cũng nhẫn nhục, nếm mật gai suốt bao năm ròng rã. Và quan trọng hơn cả là thông điệp mà nàng truyền tải qua câu chuyện .
Bộ Tích Hoan chăm chú lắng , cơn buồn ngủ trong mắt dần tan biến, đó là một tia sáng rực rỡ, sắc bén.
Mộ Thanh tiếp tục kể: "Nước Việt thể tiêu diệt nước Ngô, công lao của hai vị mưu thần Văn Chủng và Phạm Lãi là lớn nhất. Vua Việt bèn phong Văn Chủng Tướng quốc, phong Phạm Lãi Thượng tướng quân. Thế nhưng, Phạm Lãi từ chối bổng lộc, phong thưởng, chọn cách lui về ở ẩn. Trước khi , ông để một bức thư cho Văn Chủng, trong thư : 'Chim bay hết, cung cất xó; thỏ khôn c.h.ế.t, ch.ó săn luộc. Vua Việt là kẻ thể cùng chung hoạn nạn, nhưng thể cùng hưởng thái bình, ngài còn chịu rời ?'. Văn Chủng tin, chỉ lấy cớ cáo ốm thiết triều. Về , vua Việt đích ban cho ông một thanh kiếm, lạnh lùng : 'Ngài dạy quả nhân bảy mưu kế để đ.á.n.h bại nước Ngô, quả nhân mới chỉ dùng ba mưu kế mà tiêu diệt chúng, còn bốn mưu kế đang trong tay ngài, ngài hãy xuống suối vàng để thử những mưu kế đó cho Tiên vương '. Văn Chủng xong liền hiểu cơ sự. Một đời mưu thần lạc, cuối cùng đành dùng chính thanh kiếm đó để tự sát”.
Bộ Tích Hoan đăm đắm Mộ Thanh, đôi mắt sâu thẳm tựa đại dương bao la, thể đoán những suy tính đang cuộn trào trong lòng .
Mộ Thanh mặc kệ Bộ Tích Hoan nghĩ gì, bởi những lời tiếp theo mới thực sự là điều nàng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-284-loi-hua-cua-bac-de-vuong-1.html.]
"Ta am hiểu đạo lý quân thần trị quốc, chỉ một nguyên tắc bất di bất dịch: g.i.ế.c đền mạng, vay tiền trả. Tiên đế nhẫn tâm g.i.ế.c c.h.ế.t chính con ruột của , đó đột ngột băng hà. Thái Hoàng Thái hậu tay sát hại mẫu phi của ngài, ngày ngài báo thù rửa hận cho mẫu , quyền can thiệp. Ta chỉ mong ngài đừng giẫm lên vết xe đổ của Tiên đế. Chim bay hết cung cất xó, thỏ khôn c.h.ế.t ch.ó săn luộc, giặc tan mưu thần vong, những hành động vong ân bội nghĩa đó tuyệt đối là việc của một bậc minh quân”.
Nói xong, Mộ Thanh nhắm mắt .
Nàng thổ lộ những điều chỉ vì đêm nay câu chuyện ân oán giữa Tiên đế và gia tộc họ Nguyên mà chạnh lòng sinh cảm xúc. Nàng hề đòi hỏi Bộ Tích Hoan đưa bất kỳ lời hứa hẹn nào. Hắn thể lĩnh hội bao nhiêu là tùy thuộc bản .
Bộ Tích Hoan bộ dạng như đ.á.n.h một giấc khi xả xong bầu tâm sự của nàng, ánh mắt thoáng chút dò xét.
Kỳ thư dị quốc?
Hắn thực sự từng , cũng từng qua câu chuyện . Kho tàng sách trong hoàng cung tuy đồ sộ với hàng vạn cuốn, nhưng cũng thể nào thâu tóm trọn vẹn những cuốn sách cổ, sách hiếm đang lưu lạc trong dân gian. Việc nàng từng qua cuốn kỳ thư dị quốc đó cũng là chuyện vô lý.
Hắn vẫn nhớ ngày ở phủ Thứ sử châu Biện, nàng còn từng nhắc đến nước Anh. Nếu đúng là , lẽ nàng từng tiếp xúc với những cuốn sách tạp lục, sách lạ, chỉ là nàng tìm những cuốn sách đó ở , và thế nào nàng gặp dị quốc để học thuật quan sát sắc mặt, đoán ý tinh vi đến ?
Dù còn nhiều điều giải đáp , nhưng mắt một chuyện hỏi nàng.
"Mới vài câu ngủ , định đòi một lời hứa hẹn ?".
Bộ Tích Hoan khẽ véo eo Mộ Thanh, thừa nàng vẫn ngủ.
Bị véo bất ngờ khiến Mộ Thanh mở bừng mắt. Trong đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lùng, sắc mặt cũng sa sầm : "Không hứng thú. Lời hứa hẹn chẳng tác dụng gì cả”.
"Ồ?".
"Nếu ngài cũng giống như Tiên đế, thì lời hứa hẹn ích lợi gì chứ? Còn nếu ngài khác với Tiên đế, thì cần gì hứa hẹn?".
Lời hứa hẹn giống hệt như chuyện yêu đương . Có những luôn nơm nớp lo sợ yêu sẽ ngoại tình, hận thể ngày đêm trói buộc, canh chừng. họ rằng, nếu kẻ đó tính lăng nhăng, lươn lẹo, thì quản thúc chặt chẽ đến mấy cũng bằng thừa. Còn nếu họ là chung thủy, một lòng một , thì cần gì nhọc công kiểm soát?
Nàng vẫn còn nhớ như in những lời từng tuyên bố dõng dạc mặt bá tánh huyện Phụng khi ban lệnh đại xá thiên hạ: "Thứ dân phạm pháp, đ.á.n.h c.h.ế.t một , mười . Kẻ quyền thế phạm pháp, hãm hại muôn dân. Tham quan ô phạm pháp, tuy thấy m.á.u chảy đầu rơi nhưng tội ác còn tày trời hơn cả dân đen, đáng chịu trừng phạt nghiêm khắc. Trẫm đại xá thiên hạ là để thi ân với bách tính, tuyệt đối dung túng cho lũ quan tham nhũng. Dưới triều đại của Trẫm, kẻ quan mà tham ô nhận hối lộ thì tội ác ngang bằng với 'Thập ác bất xá', tuyệt đối ân xá”.
Một thể thốt những lời đanh thép như , nàng tin tưởng sẽ là một bậc minh quân, chắc chắn sẽ khác hẳn với Tiên đế.